"Họ tên."
"Lý Tư."
"Giới tính."
Lý Tư: "... Nam."
"Tuổi tác."
"Mười chín, còn thiếu hai tháng nữa là tròn hai mươi."
Viên cảnh sát gập xấp tài liệu lại, ánh mắt sắc lẹm: "Thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng trước tòa, cậu rốt cuộc đã làm những gì?"
Người đang ngồi trên chiếc ghế thẩm vấn là một thanh niên trẻ tuổi, mặc áo sơ mi trắng và quần jeans. Anh lớn tiếng kêu oan: "Khai gì chứ? Đội trưởng Trương, rõ ràng tôi có làm gì đâu!"
Đội trưởng Trương hừ lạnh một tiếng.
Loại tội phạm cỡ này anh ấy đã gặp quá nhiều rồi. Lúc mới bị tóm vào đây, tên nào tên nấy đều cứng đầu cứng cổ cãi láo, cứ làm như cắn răng không nhận tội thì sẽ lách được lưới pháp luật vậy.
"Hừ, cậu không muốn khai chứ gì, vậy để tôi khai hộ cậu." Đội trưởng Trương vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tiện tay lật mở tập hồ sơ.
"Đây là danh sách lịch sử mua hàng trên mạng dạo gần đây của cậu. Thật trùng hợp làm sao, những công cụ mà cậu mua lại thường xuyên xuất hiện trong các bộ hồ sơ phá án đấy."
"Nhưng chúng cũng có thể dùng để cọ rửa sàn nhà mà." Lý Tư mặt không cảm xúc, đáp gọn lỏn: "Dạo này sàn nhà tôi hơi bẩn."
"Ồ?" Đội trưởng Trương dùng ánh mắt khinh miệt đánh giá Lý Tư, tựa như đang cạn lời không hiểu tại sao một lời bào chữa sứt sẹo, vụng về đến thế mà anh cũng dám thốt ra.
"Vậy chúng ta xem cái này đi. Đầu tháng 5, cậu đã mua một lô thép phôi chất lượng cao, sau đó đem tới xưởng gia công vật liệu thép ở đường Lăng Nam, yêu cầu họ rèn tất cả thành đao kiếm thuộc trang bị cấm."
Vẻ mặt Lý Tư lộ rõ sự khổ sở: "Chỉ là sở thích đặc biệt thôi mà! Đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm to đùng!"
Kẻ tình nghi liều mạng ngụy biện, nhưng không sao, Đội trưởng Trương là một cảnh sát hình sự lão luyện kinh nghiệm đầy mình, anh ấy vẫn còn bài tẩy trong tay.
"Được, được, được. Không sao, nếu cậu đã nói vậy, chúng ta cùng xem thêm một đoạn camera giám sát nhé." Đội trưởng Trương vẫy tay, một cậu cảnh sát hỗ trợ lập tức đẩy máy chiếu vào phòng.
Hình ảnh có hơi nhiều vệt nhiễu trắng, nhưng vẫn có thể nhìn rõ bối cảnh là trên một chuyến xe buýt.
Năm giây sau, Lý Tư đeo balo hai quai bước lên xe, vô tình va phải một người mặc đồ công sở. Xin lỗi xong xuôi, sắc mặt Lý Tư bình thản như không đi về phía ghế ngồi.
Đội trưởng Trương cười khẩy bấm nút tạm dừng, nhẹ nhàng vỗ tay mấy cái.
"Đẹp mắt lắm, kỹ năng móc túi điệu nghệ gọn lẹ thế này, ngay cả tôi cũng hiếm khi được thấy. Cậu học được mánh khóe này từ tên đạo chích lão làng nào vậy?"
Anh ấy vốn tưởng rằng đến nước này thì đối phương đã hết đường chối cãi.
Ai ngờ ngay giây tiếp theo, Lý Tư đã đáp trả: "Tên đó mới là kẻ móc túi."
"Hả?" Đội trưởng Trương sững sờ.
"Tôi đã quan sát gã đó từ lâu rồi. Gã giả danh làm nhân viên văn phòng, nhưng lại chẳng bao giờ mang theo cặp táp. Hơn nữa, trên chuyến xe buýt lúc đó là bảy giờ sáng, trong khi mọi người đều ngủ gà ngủ gật, thì chỉ có gã, mắt cứ lao lia như hai cái chuông đồng. Thế không phải là kẻ móc túi thì là gì?"
"Tôi là người có tính cách phóng khoáng, luôn thích giúp đỡ người khác. Thế nên tôi tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn cái loại cặn bã xã hội đó hoành hành được!"
Lý Tư bắn liên thanh với tốc độ cực nhanh, như thể sợ người khác ngắt lời mình.
Đội trưởng Trương líu lưỡi: "Nhưng... nhưng cậu cũng không thể..."