Phùng Xuân

Chương 28: Đại cô nương yếu không chịu nổi gió

Trước Sau

break

Phùng Chanh dựa vào bình phong ngáp một cái: “Đúng vậy, ta phải nghỉ ngơi cho tốt, dạo này lúc nào cũng cảm thấy buồn ngủ.”

Vạn ma ma lộ ra ý cười: “Vậy đại cô nương cứ ngủ đi. Lão phu nhân đã dặn dò rồi, mấy ngày nay, nếu có người đến tìm đại cô nương thì đều từ chối hết, tránh làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của ngài.”

Không biết là đại cô nương đơn thuần hay biết điều, lại dễ nói chuyện đến vậy, cũng đỡ cho bà ta phải nhiều lời.

Vạn ma ma nghĩ vậy, liền nghe thiếu nữ nói: “Nhưng cứ ở trong phòng mãi cũng ngột ngạt, đợi ta ngủ dậy, Bạch Lộ theo ta ra hoa viên đi dạo.”

Bạch Lộ lập tức đáp vâng, nhưng Vạn ma ma lại sa sầm mặt: “Tốt nhất Đại cô nương đừng nên đi dạo trong hoa viên, nếu bị cảm lạnh, lão nô không biết ăn nói thế nào với lão phu nhân.”

Thiếu nữ dựa vào bình phong, giọng điệu dịu dàng: “Vạn ma ma nói gì, ta không nghe rõ.”

Vạn ma ma tiến lên một bước, lặp lại lời vừa nói.

Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Thiếu nữ yếu ớt mảnh mai càng làm nổi bật thân hình vạm vỡ của lão ma ma, kết hợp với khuôn mặt dài kia, cảm giác áp bức mười phần.

Bạch Lộ đưa tay sờ vào chiếc bình hoa cổ dài đang đặt trên kỷ.

Nếu Vạn ma ma dám động thủ với cô nương, nàng ấy liều chết cũng không để bà ta yên!

Phùng Chanh đột nhiên nhấc chân, một cước đá bay lão ma ma vạm vỡ kia.

Lão ma ma bay ra nửa trượng mới rơi xuống đất, cả người đều ngơ ngác.

Đại nha hoàn đang nắm cổ bình hoa cũng ngơ ngác.

Thiếu nữ trông có vẻ yếu không chịu nổi gió, dường như phải dựa vào bình phong mới có thể đứng vững.

Bạch Lộ chớp chớp mắt, cảm thấy vừa nãy mình hoa mắt rồi.

Nhưng Vạn ma ma vẫn đang nằm trên mặt đất.

Vạn ma ma bò dậy, hùng hổ tiến lại gần: “Đại cô nương, ngài…”

Lại một cước đá ra nhanh như chớp. Lần này lão ma ma còn bay xa hơn, ngã ngay trước cửa.

Hai tiểu nha hoàn bên ngoài nghe thấy động tĩnh, lòng đầy tò mò. Nhưng nghĩ khuôn mặt dài hơn cả mặt ngựa của lão ma ma, các nàng không dám nhìn trộm.

Phùng Chanh dựa vào bình phong, giọng điệu vẫn dịu dàng: “Vạn ma ma có gì thì từ từ nói, nếu không ta sẽ hoảng sợ.”

Vạn ma ma bị đá đến đầu váng mắt hoa: “…”

Một lúc lâu sau, lão ma ma khó khăn đứng dậy, nhìn thiếu nữ với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Đại cô nương, ngài là một tiểu thư khuê các, sao có thể thô lỗ như vậy? Ngài không sợ lão nô đi bẩm báo với lão phu nhân sao?”

Phùng Chanh thong thả chỉnh lại vạt váy: “Vạn ma ma nói lời hồ đồ gì thế, ta thô lỗ chỗ nào?”

“Đại cô nương vừa rồi…”

“Vừa rồi làm sao?” Thiếu nữ mỉm cười hỏi.

Vạn ma ma trầm mặt nói: “Đại cô nương không thừa nhận là có thể coi như chuyện chưa từng xảy ra sao? Lão nô chỉ bảo ngài nghỉ ngơi cho tốt, ngài liền đá lão nô bay ra ngoài!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Phùng Chanh hơi trầm xuống: “Vạn ma ma còn nói mình không hồ đồ. Ma ma nặng gấp đôi ta, làm sao ta đá bay ma ma được?”

Vạn ma ma khựng lại, bất giác nhìn sang Bạch Lộ.

Đại nha hoàn tính tình trầm ổn nghiêm mặt: “Ma ma có phải bị hoang tưởng rồi không. Cô nương nhà ta yếu không chịu nổi gió, sao có thể đá bay ma ma được? Ma ma từ Trường Ninh Đường đến Vãn Thu Cư, trong lòng ấm ức là chuyện thường tình, nhưng không thể vì ấm ức mà vu khống cô nương nhà ta được.”

Vạn ma ma cứng họng, từ từ quay sang nhìn Phùng Chanh.

Phùng Chanh khẽ ho vài tiếng, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ hữu khí vô lực.

Một luồng hàn khí từ trong lòng Vạn ma ma trào lên.

Với cái dáng vẻ bệnh tật này của đại cô nương, nếu bà ta chạy đến trước mặt lão phu nhân nói mình bị đại cô nương đá một cước bay ra cửa, e rằng sẽ bị lão phu nhân mắng đuổi ra ngoài.

“Bạch Lộ.”

“Nô tỳ có mặt.”

“Đột nhiên ta không buồn ngủ nữa, đỡ ta ra ngoài hít thở không khí.”

“Vâng.”

Phùng Chanh được Bạch Lộ đỡ đi đến cửa, bước chân chợt dừng lại.

Vạn ma ma bị đá hai lần, phản xạ có điều kiện lùi về sau một bước.

Phùng Chanh cười cười, hạ thấp giọng: “Ta không thích người khác chỉ tay năm ngón với ta, đặc biệt là hạ nhân. Ma ma nhớ cho kỹ, nếu không…”

Thiếu nữ hơi hất cằm: “Nếu không ta lại đá ma ma nữa đấy.”

Trời mới biết nàng đã phải dùng nghị lực lớn đến mức nào để kiềm chế, mới có thể đổi từ cào sang đá bà ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc