Trời vừa sáng, Lục Huyền đã đi gặp Thái tử.
Lục Hoàng hậu là nữ nhi của Thành Quốc Công. Là nhi tử duy nhất của Lục Hoàng hậu, Thái tử và Lục Huyền là biểu huynh đệ ruột.
Bàn xong chính sự, Thái tử hỏi: “Huyền biểu đệ, hiện giờ có tin tức gì về Mặc biểu đệ chưa?”
Lục Huyền lắc đầu: “Vẫn chưa có tin gì, lát nữa ta sẽ dẫn người đi điều tra.”
“Vậy Huyền biểu đệ mau đi đi, mẫu hậu và ta đều rất lo lắng. Nhưng ta tin Mặc biểu đệ nhất định là cát nhân thiên tướng (1).” Thái tử nói xong liền ho khan mấy tiếng
(1) Cát nhân thiên tướng: Người tốt có trời phù hộ
Thái tử từ nhỏ đã yếu ớt, Lục Huyền cũng nhìn quen dáng vẻ này của hắn rồi.
“Điện hạ bảo trọng thân thể, đợi có tin tức của đệ đệ, ta sẽ báo với ngài ngay lập tức.”
Thái tử gật đầu, sắc mặt tái nhợt nhìn Lục Huyền rời đi.
Trong điện trở nên yên tĩnh, Thái tử nhận lấy chén trà từ nội thị, nhấp một ngụm để nén cơn ho xuống.
Ngoài hoàng thành, quản sự của Quốc Công phủ đang đợi ở đó, vừa thấy Lục Huyền đi ra liền vội vàng hành lễ: “Đại công tử.”
Lục Huyền xua tay: “Dẫn ta đi gặp mấy người bán hàng rong kia.”
Gần cổng thành có vài quầy hàng nhỏ lẻ, quản sự đứng sau gốc cây ven đường chỉ vào mấy chỗ, thấp giọng nói: “Đại công tử, mấy người nói đã thấy nhị công tử và Phùng đại cô nương chính là bọn họ.”
Lục Huyền quan sát một lát, rồi cất bước đi về phía một người bán hàng rong.
Người bán hàng rong vội nở nụ cười: “Công tử muốn mua gì ạ.”
Nhìn khí độ của vị tiểu công tử này, rõ ràng là không coi trọng mấy món đồ gã bán, nhưng gã cũng không dám đắc tội.
Lục Huyền liếc qua, toàn mấy món đồ chơi nhỏ dành cho nữ nhi. Hắn nhìn đến hoa cả mắt, bèn tùy tiện ném một thỏi bạc vào tay người bán hàng rong: “Mua hết.”
Người bán hàng rong sững sờ một lúc, sau đó mừng rỡ như điên.
Trời xanh ơi, cuối cùng cũng để gã gặp được loại công tử bột vung tiền như nước này rồi.
“Đa tạ công tử.” Người bán hàng rong liên tục cúi đầu vái lạy.
Phản ứng của gã lập tức thu hút ánh nhìn của những người bán hàng rong xung quanh.
“Hỏi ngươi một chuyện.”
Người bán hàng rong vội nói: “Công tử cứ hỏi.”
“Nghe nói ngươi từng thấy Nhị công tử phủ Thành Quốc Công và Đại cô nương phủ Thượng Thư cùng nhau ra khỏi thành, nói xem hôm đó họ ăn mặc thế nào.”
Nghe Lục Huyền hỏi, người bán hàng rong không lấy làm lạ.
Hai ngày nay không biết đã có bao nhiêu người hỏi gã những chuyện này, nay còn được trả tiền, hắn nói càng trôi chảy hơn: “Vị cô nương đó mặc váy màu xanh nhạt, búi tóc kiểu đuôi én, còn vị công tử đi cùng nàng mặc một bộ trực chuyết màu trúc xanh…”
Người bán hàng rong dừng lại một chút, chỉ vào y phục trên người Lục Huyền: “Màu sắc và kiểu dáng cũng gần giống với bộ công tử đang mặc.”
“Vậy sao?” Thiếu niên cười cười, đuôi mắt lướt qua những người đang chú ý đến bên này.
Những người bán hàng rong khác thấy thiếu niên ra tay hào phóng để ý tới, lập tức phấn chấn tinh thần, một người trong đó nói: “Đúng vậy, gần giống với bộ công tử đang mặc.”
Một miếng bạc vụn vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rơi vào tay người bán hàng rong vừa lên tiếng.
Những người khác thấy vậy, cũng nhao nhao phụ họa.
“Có thể miêu tả dung mạo của vị công tử đó không?”
Mấy người đã nếm được vị ngọt liền tranh nhau miêu tả.
Lục Huyền im lặng lắng nghe, đợi mấy người đó nói xong mới cười nói: “Sao ta lại cảm thấy vị công tử đó gần giống ta vậy?”
Miêu tả dung mạo một người, nhất là những thiếu niên tuấn tú tuổi tác tương đương, chẳng qua cũng chỉ có mấy lời ấy mà thôi.
Mấy người sững sờ, theo bản năng liếc nhìn Lục Huyền một cái.
Người bán hàng rong đầu tiên lên tiếng: “Vị công tử đó cao gần bằng ngài, dáng người cũng tương đương, dung mạo cũng tuấn tú, thoạt nhìn có hơi giống ngài, nhưng nhìn kỹ thì không giống.”
Ngón tay thon dài của thiếu niên kẹp một mảnh bạc vụn, cười như không cười: “Không giống?”
Mảnh bạc vụn lấp lánh dưới ánh mặt trời, dường như giây tiếp theo sẽ vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp, rơi vào tay một kẻ may mắn nào đó.
Một người khác lanh lẹ nói: “Không giống, vị công tử đó không tuấn tú bằng ngài!”