Hướng Thương cũng chưa cởi áo khoác, hình như bọn họ đi mua sắm, bên cạnh có một túi đồ ăn vặt không đầy lắm, nhìn Đường Đường đứng trên ghế đẩu, cau mày không vui.
"Các người tranh cãi cái gì?" Hạ Bác Duyên hỏi.
Hướng Thương nhìn thấy hai người bọn họ trở về, có lẽ cũng đang tức cành hông, than thở với hai con sói còn lại: “Vừa rồi tôi với cục cưng ra ngoài mua đồ ăn vặt, thật quá tình cờ gặp phải cái tên streamer mảng game của Vân Đậu kia, cứ một hai chụp ảnh chung, hai tay đặt trên vai cục cưng nữa!”
Hắn giật giật khóe miệng, lộ ra ba phần mềm mỏng, ba phần giễu cợt, bốn phần bất cần, nhưng fan tổng tài bá đạo nhìn thấu hết thảy.
“A... cái tên này.”
Đường Đường nhẫn nhịn hồi lâu, nhịn không được đá vào chân kẻ đang giả làm bá đạo tổng tài, hung dữ nói: “Đừng nói nhảm, bất ngờ gặp mặt thì chụp ảnh chung thôi, anh. . . anh còn không cho người khác nhìn em, anh thật là vô lý!”
“Anh thế đó thì sao? Anh cấm hắn nhìn đấy. Tự nhiên đi nhìn vợ người khác làm gì?”
Hắn nói đúng lý hợp tình, thiếu niên mặt đỏ bừng, muốn xông qua giết chết tên này, nhưng giọng nói cáu kỉnh thế mà dễ nghe: “Ai là vợ anh. . . Em là con trai! Con trai đó !”
"
Chiếc ghế tròn dưới chân nghiêng nghiêng, suýt nữa thì ngã xuống, Phàn Tử Tấn bước tới vài bước, đỡ lấy thiếu niên đang liều mạng đá người nọ.
Thấy thiếu niên xấu hổ, mặt đỏ như cà chua chín, hung hăng xù lông nhím, hắn không còn cách nào khác, đành phải vòng tay qua eo cậu: “Được rồi, được rồi... Em đang định đi mua đồ đúng không? Cục cưng để anh chở đi nhé, anh Phàn mua đồ ăn vặt cho?”
Hạ Bác Duyên cũng đi tới, xoa nhẹ đầu thiếu niên rồi an ủi: "Đừng giận nữa".
Hai người nhìn như là giúp Đường Đường nói chuyện, nhưng thực ra là nhìn Hướng Thương một cái, tỏ rõ hắn làm rất đúng, không thể để tên kia tới gần cục cưng,Hừ... nhất định không được.
Thậm chí liếc một cái cũng không được.
Cừu hoàng đế không hiểu lòng dạ quanh co của Lang sủng phi, tâm lớn không quá đầu kim, bị ba con sói dỗ dành hồi lâu, cậu cũng không như vậy giận nữa, cậy sủng mà kiêu nhận lời rủ rê đi siêu thị.
...…
Chưa đến giờ tan sở, trong siêu thị cũng không có nhiều người, nhưng người qua đường dù có cố ý hay không, đều nhìn những người đàn ông đang mua sắm ở khu khoai tây chiên.
Hạ Bác Duyên mặc một bộ vest ba mảnh và một chiếc áo khoác ngoài, đang đẩy một chiếc xe đẩy đựng đồ ăn nhẹ, Phàn Tử Tấn càng phóng khoáng hơn một chút, mặc một chiếc áo gió và đi ủng Martin, khiến hắn mặc dù đã cao nhưng trông càng cao hơn.
Bọn họ đi sau một bước, Hướng Thương ôm một túi khoai tây chiên ở phía trước, cúi đầu nhìn cái gì đó, hắn đội mũ bóng chày màu đen, áo khoác ngắn bằng vải bông cùng quần túi hộp, nhìn rất đẹp trai.
Những người đàn ông đều cao 1,9 mét, cao lớn và đẹp trai, có khí chất mạnh mẽ như ba con sói, nhưng trong số ba con sói, có một con cừu bối rối.
Thiếu niên mặc một chiếc áo len cổ lọ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác phao, mái tóc đen hơi dài ngoan ngoãn xõa xuống, đứng trước một giá chở hàng, chán nản ngẩng đầu lên, lẩm bẩm: “Lại đặt cao như vậy, không hề nghĩ đến cảm giác của tôi à?”
Cậu âm thầm lên án cái siêu thị này!
Ba người đàn ông chú ý tới, không khỏi nở nụ cười, Phàn Tử Tấn đi đầu giúp thiếu niên có chiều cao khiên tốn lấy khoai tây chiên xuống, sau đó xoa đầu đối phương, cười trêu chọc nói: “Cục cưng à, em lùn thế này, không có bọn anh em phải sống sao?”
"Vậy em có muốn yêu đương không?" Khoai tây chiên đung đưa trước mắt cậu, giọng nói lười biếng tràn ngập ý cười: “Anh Phàn cả đời lấy khoai tây chiên cho em.”
"..." Đường Đường không hoảng, cậu một chút cũng không hoảng... Chết tiệt! U huhuhuhu, mấy tên chó này toàn tật xấu, hở một chút là nhe răng hấp diêm cậu, ai thèm yêu đương với họ.
Giả vờ bình tĩnh, cậu liếc nhìn khuôn mặt của họ, thấy đám đàn ông nhìn mình với ánh mắt rực lửa, cậu không thể không nuốt nước bọt, giả vờ dè dặt và đi ngang qua Phàn Tử Tấn.
“không muốn.”
“Này, thật sự không muốn à?”