Phục Vụ Ru Ngủ Sao?

Chương 77

Trước Sau

break

Sáng sớm ngày mai.

 

Trong phòng ngủ chính, tấm thảm trước cửa khô dính một loại chất lỏng nào đó, trong không khí hình như có mùi thơm ngọt ngào nhàn nhạt. Đêm qua không ai có thời gian kéo rèm cửa, nên ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ lớn kiểu Pháp chiếu vào giường.

 

Trên chiếc giường hai mét có một người đàn ông đang nhắm chặt mắt, bộ quần áo xộc xệch, trên người chỉ có một chiếc chăn bông che nửa người dưới, đôi lông mày hơi nhíu lại dưới ánh nắng chói chang, một lúc lâu sau mới mở choàng mắt.

 

“...”

 

Người đàn ông lông mày dần dần nhíu chặt, sắc mặt càng ngày càng âm trầm, một lúc sau mới đưa tay che đi hai mắt, không khỏi thấp giọng mắng một tiếng.

 

“Kẹo Dẻo, cuối cùng cậu cũng stream rồii!!”

 

“Giọng bà xã sao khàn thế này? Đừng buồn, tên ác ôn Du Tử Chanh đã đền tội của mình rồi. Hôm qua còn bị anti tạt sơn vào người”

 

“Tôi nghe nói Vân Đậu dường như đã chấm dứt hợp đồng với cậu ta. Tập đoàn Hạ đang chuẩn bị kiện cậu ta nữa. Fan thì thành anti hết rồi.”

 

Đường Đường mặc một chiếc áo len đơn giản, cổ rộng không che được gì bên trong, trên chiếc cổ trắng nõn thanh tú in vài quả dâu tây đỏ tươi.

 

Trong khoảng thời gian này, cậu được mấy con sói cho ăn, mập mạp lên, không còn là một đứa nhỏ suy dinh dưỡng đáng thương nữa.

 

Một khuôn mặt nhỏ tuấn tú trắng nõn non nớt, môi đỏ răng trắng, khóe mắt đuôi mày chứa đựng vị ngọt của trái chín, thiếu niên tựa hồ một đêm đã trưởng thành, được người đàn ông nuông chiều, thậm chí tóc tai cũng lộ ra sự tự phụ đắc ý.

 

Thấy người ta nói mình khàn giọng, Đường Đường không kìm được mà đá vào bắp chân của Hạ Bác Duyên đang làm việc bên cạnh, chiếc quần tây lụa đen đắt tiền của người đàn ông này trong nháy mắt để lại một vệt bụi.

 

Chủ tịch Hạ từ bàn làm việc ngẩng đầu lên, thấy Đường Đường đang oán hận nhìn mình, liền bất đắc dĩ nắm lấy tay cậu, đặt lên môi khẽ chạm.

 

Người đàn ông mặc vest đi giày da chững chạc mà vững vàng, cầm bàn tay mềm mại và thanh tú của thiếu niên vừa xử lý tài liệu, vừa chia cho đối phương một nửa chiếc bàn lớn.

 

Họ dường như không cùng thế giới, nhưng bầu không khí cực kỳ hòa thuận, giống như một người đàn ông thành đạt trong sự nghiệp và vợ nhỏ còn đang đi học.

 

Sau giờ học, vợ nhỏ hoạt bát mang giày thể ȶᏂασ xách cặp đến công ty thăm người đàn ông.

 

Người đàn ông cúi đầu xử lý văn kiện, thiếu niên ồn ào bên cạnh, khi mệt mỏi sẽ dựa vào người hắn, mà hắn cho dù bị quấy rầy cũng không tức giận, bởi vì hắn bao dung và yêu thương tất cả tính khí khó chiều của thiếu niên.

 

Sự si mê trong im lặng rõ mồn một, Đường Đường nào đó có thể cảm nhận được từ trong cảm xúc của mình rằng mình được người này yêu đến tận đáy lòng, trong lòng chợt cảm thấy ngọt ngào, nhưng cậu vẫn chưa quên hôm qua người đàn ông thối tha này uống say, đè cậu vào ván cửa đ*t suýt chết....Tồi.

 

Suy nghĩ của Đường Đường dần dần trôi đi, vài giây sau, cậu vứt hình ảnh ngày hôm qua đi, ậm ừ nói: “Ừm... chẳng lẽ bị cảm ta.”

 

Cậu đảo khách thành chủ, khi người đàn ông dùng đôi tay to lớn nắm lấy tay cậu, cậu nhéo nhẹ vào đầu ngón tay chai sạn của người đàn ông, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia gian xảo, hắng giọng: “Để tôi kể cả nhà nghe một câu chuyện mới.”

 

“OK, chốt luôn, Kẹo Dẻo nói gì cũng được / ôm ôm”

 

“Nghe nói cậu Du X bị giang cư mận chửi thảm lắm, còn không dám ló mặt ra khỏi nhà, nghe đồn có khi còn bị ngồi tù. Kẹo Dẻo đừng buồn nhé.”

 

“Này, đừng nhắc đến con bò sát đó”

 

Khu bình luận đầy những lời xin lỗi và an ủi, cậu không để ý đến những dòng đó, cậu đang có tâm trạng tốt viết một câu chuyện, nghĩ đến vẻ mặt chờ đợi của người đàn ông lại không nén được cong khóe môi cười, đuôi cáo sắp lộ ra, giọng nói mềm mại hơi khàn, âm điệu kéo dài mang theo nụ cười.

 

“Ngày xửa ngày xưa, có một vị chủ tịch. Vị chủ tịch trầm tĩnh này luôn bày mưu lập kế với khuôn mặt lạnh lùng, ai cũng sợ, nhưng một ngày...”

 

Hạ Bác Duyên rời mắt khỏi máy tính, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm xấu, còn chưa kịp làm gì, đã nghe thiếu niên cười nói.

 

Một ngày nọ, có vị chủ tịch chiêu đãi công ty trong một bữa tiệc, anh ta tự rót cho mình một ly rượu. Ngờ đâu chủ tịch một ly đã say, chủ tịch làm mặt lạnh ra lệnh cho mọi người không được rời đi. Cả đám nhân viên tây trang giày da chăm chú nghe chủ tịch diễn thuyết sự nguy hại của ŧıểυ thuyết cẩu huyết, nhất định phải bài trừ văn hóa phẩm vô tri, còn ghi ghi chép chép lại.

 

Cấp dưới ngày hôm sau nộp bài thu hoạch, chủ tịch tỉnh táo lại nhìn thấy phân tích nghiêm túc, cả người như nhũn ra ngay tại chỗ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc