Đường Đường cảm thấy khó chịu, không có hứng thú nằm trên cổ Hạ Bác Duyên, cả người run lên vì khóc, cảm thấy mình thật sự làm màu, không ai dỗ thì không sao, có người dỗ thì lại khóc không ngừng được. Cậu cũng không muốn như vậy, mặt đỏ bừng vì kìm nén, nhưng cuối cùng cũng không thể cầm được nước mắt, mà cũng không biết tại sao mình không thể kìm được.
Không có tiền đồ.
Mãi đến lúc sau, Hướng Thương từ phòng tắm đi ra, mặc áo choàng tắm rộng thùng thình, hắn không phải là người nghiêm túc gì cho cam, tức giận vò mái tóc ngắn cũn cỡn của mình, cái xác to lù lù giống như thần cửa đứng sau ghế sô pha.
Hắn nắm lấy tay Đường Đường, cúi xuống vuốt lên tóc cậu, mái tóc đen không dài không ngắn, sờ vào thật mềm mại: "Cục cưng, giúp anh nhìn xem, trên tóc còn trứng gà nào không? ?" Hắn bực bội khó ở, không nhịn được phải chửi: “Bà mẹ nó, anh tắm nước nóng, làm trứng gà chín luôn trên tóc, cả cái đầu vàng khe.”
Nói xong, hắn giận dữ rêи ɾỉ: “...Lại còn thơm nữa chứ.”
Thiếu niên đang thút thít: “..Phụt.”
Cậu gần như không khóc nữa, nhưng nước mũi chảy ròng ròng, khuôn mặt trắng nõn lấm tấm nước mắt, đôi mắt đẹp nhuốm nước, vươn tay đẩy đầu hắn ra nhỏ giọng lầm bầm: “Cút đi... Anh có tự thấy phiền không?”
Thấy cậu rốt cuộc cũng cười, hai người còn lại thở phào nhẹ nhõm, Hướng Thương cũng vui vẻ, lấy ống tay áo lau mặt mèo nhỏ: “Anh muốn thế đấy thì sao? Phiền thì phiền, làm cục cưng Đường Đường thích là được rồi.”
Đường Đường ngoan ngoãn để hắn lau mặt, lau xong quay đầu lại, ôm cổ Hạ Bác Duyên lèm bèm: “Em cũng không thích.”
"U là trời, oắt con nhẫn tâm thế sao?" Hướng Thương đứng phía sau sô pha, một tay đặt lên lưng ghế, hơi nghiêng người trêu chọc cậu.
Phàn Tử Tấn từ trong bếp đi ra, lấy một cốc nước mật ong, nhìn Hạ Bác Duyên đang vuốt lưng Đường Đường, làm động tác an ủi, chờ hắn buông Đường Đường ra mới đưa ly nước cho thiếu niên.
“Đường Đường, uống chút nước đi.”
Đường Đường xác thực khát nước, mà trong lòng cũng nguôi ngoai ít nhiều, lúc này mới ý thức được tư thế ngồi của mình có "rất" có vấn đề, liền vội vàng leo xuống người Hạ Bác Duyên, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha đơn, hớp ngụm nước mật ong, đôi mắt ướt lúng liếng quan sát họ.
Hạ Bác Duyên, Hướng Thương và Phàn Tử Tấn có khí chất rất giống nhau, thuộc loại mưu lược và mạnh mẽ, còn có chiều cao tương đương nhau, lúc tụ lại bàn bạc thực sự trông giống như ba con sói hung ác, còn cậu là con cừu ngu ngốc đi lạc vào hang sói, coi sói như đồng loại của mình.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Hạ Bác Duyên vang lên, hắn cầm chiếc điện thoại trên bàn cà phê lên, sau khi kết nối, hắn nghe vài phút rồi sai thuộc hạ bên đó tiếp tục tìm kiếm, đồng thời kiểm tra kỹ ngời mà Đường Lương Tài đã liên lạc.
Ngay khi cúp điện thoại, Đường Đường đã uống hết cốc nước,cùng Phàn Tử Tấn đến đồn cảnh sát để nộp đơn tố cáo.
Một ngày sau.
Nhóm pháp lý của Tập đoàn nhà Hạ đã kiện một số tài khoản Weibo lớn vì tội phỉ báng và xúc phạm người khác.
Trên mạng thần hồn nhát thần tính, số lượng seeding bẩn và anti-fan đều bị triệu tập đến tòa án.
Tên người dài mấy trang, nhóm luật sư ưu tú như uống thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nhà họ Hạ đã chứng minh cho mọi người thấy mình giàu có và quyền lực đến mức nào.
Cứ mắng đi, mắng xong thì tôi cho một vé ăn cơm nhà nước, còn muốn nói không?
Bây giờ không chỉ mọi người sững sờ mà ngay cả Đường Lương Tài cũng sững sờ, nhanh chóng dùng điện thoại di động liên lạc.
“Này, chuyện gì vậy? Sao cậu nói thằng nhóc này bất tài, có thể lấy dư luận áp đảo nó Bây...bây giờ... Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”
Trong căn nhà nhỏ xiêu vẹo và bừa bộn, người đàn ông đắc thắng giờ đang xấu hổ lau mồ hôi, hung ác nói: “Tôi mặc kệ, không làm chuyện này nữa. Mau đưa nốt số tiền còn lại cho tôi.. ”
“Làm gì gấp gáp như vậy,đã bảo không được tự ý liên lạc với tôi rồi à? Không muốn tiền nữa hả?”
Giọng nói của Du Tử Chanh rất nhàn nhã, thấy Tập đoàn Hạ đang cố gắng hết sức để giúp Đường Đường cậu ta cũng vô cùng ghen tị, nhưng vẫn khá hài lòng với xu hướng hiện tại.