Phục Vụ Ru Ngủ Sao?

Chương 65

Trước Sau

break

Cậu nhớ mình đang ngủ ngon lành trên sô pha, quản lý bảo cậu ký hợp đồng mới, sau khi ký xong dã bị cẩu nam nhân tìm đến, Hạ Bác Duyên không ép buộc cậu làm gì, sau khi xin lỗi còn chuẩn bị đồ ăn cho cậu, còn cụp mắt xuống năn nỉ cậu ở cạnh hắn một buổi chiều.

 

Đường Đường nhìn đồ ăn, mới nhớ tới mình đã ăn của người ta nhiều như vậy, khi còn chưa ký hợp đồng, nhờ ông chủ Y tặng quà mà nổi tiếng.

 

Thế là cậu nhẹ nhàng đồng ý, ăn xong nằm chơi ở văn phòng không biết vì sao lại bị hắn ôm, lại còn... ngủ hơi bị ngon?

 

Cậu thật kỳ lạ.

 

Đường Đường vội vàng rời khỏi đùi hắn, suýt nữa thì ngã xuống, nhưng được Hạ Bác Duyên đỡ lấy, nhỏ giọng nói cậu không cẩn thận gì cả.

 

Hai người thủ thỉ với nhau, thiếu niên thì tỏ ra hung dữ, trong khi người đàn ông trưởng thành xin lỗi luôn miệng, hét cả tấn thức ăn cho chó vào miệng trợ lý Cao.

 

Trợ lý Cao đứng một bên, nhìn chằm chằm vào mũi giày da, giả câm giả điếc một lúc mới đi theo chủ tịch mở họp, nhưng ai mà ngờ vừa đi được mấy bước đã đụng phải một người.

 

 “A!!”

 

Một cốc ca cao nóng đập vào ngực người đàn ông, vải áo vest đen trong nháy mắt thấm đẫm hương thơm ca cao, thiếu niên thanh tú thuần khiết lộ ra vẻ mặt đáng thương, vội vàng đưa tay lau đi.

 

Thanh âm của cậu ta giống như kẹo bông gòn, mềm mại sũng nước nhưng không phải cố tình, làm cho người mệt mỏi nghe rất thoải mái.

 

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, em...”

 

Hạ Bác Duyên sắc mặt âm trầm né tránh tay của cậu ta, lồng ngực dưới tây trjng phập phồng, giống như bị khung cảnh cùng hình ảnh quen thuộc làm cho ngộp thở. Hắn cố duy trì phong thái của chủ tịch, hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn, cuối cùng không nhịn được nói: "Lần sau đổi người mà tông." Đừng cứ lúc nào cũng tông vào hắn!

 

Không biết bộ vest của chủ tịch đã bị hất nước bao nhiêu lần, hắn không hiểu tại sao có người cho rằng đổ cà phê lên người hắn là có thể thu hút sự chú ý của hắn, chắc là chú ý để bị sa thải, Hạ Bác Duyên nghĩ thầm.

 

Nói xong hắn phớt lờ thiếu niên đang cắn môi như đã phải chịu vũ nhục quay lại phòng khách , hắn mà nhìn thêm nữa sẽ ngạt thở mất. Hắn thay quần áo xong, vùi vào cổ Đường Đường, hít một hơi sâu không khí trong lành.

 

Sau đó hắn lại vô duyên vô cớ bị móng cừu đạp cho một phát.

 

“Rầm—”

 

 

Du Tử Chanh bị cảnh cáo, mấy đại diện thương hiệu của cậu ta trước đó bị cấp trên hủy bỏ, kết hợp với những gì cậu ta làm hôm nay, là ai làm đã rõ mười mươi. Cậu ta tức muốn hộc máu: “Sao nói Hạ Bác Duyên thích tính cách ngốc nghếch nhất mà?”

 

Quản lý trung niên đang đau đầu, cái đó mà gọi là ngốc nghếch hả? Thiểu năng trí tuệ thì có!

 

Nhưng ... Nhưng thực sự không có cách nào tốt, họ đang đánh cược xem giọng nói của Du Tử Chanh có được Hạ Bác Duyên nhớ hay không, và họ có thể đã tính toán sai rồi.

 

Chuyện cũng đã xảy ra, Du Tử Chanh chỉ có thể kìm nén sự bất bình, quan sát phòng phát sóng trực tiếp của Đường Đường. Kể từ khi Đường Đường lộ mặt, số lượng fan và sự nổi tiếng tăng vọt, lần nào stream Hạ Bác Duyên và Phàn Tử Tấn cũng thay phiên nhau gửi quà, chơi game cũng có Hướng Thương dẫn đi.

 

Cậu ta không cam lòng, chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém, đừng nói chi là thua kém Đường Đường. Cậu ta bèn đến cơ quan phát thanh truyền hình cậy nhờ quan hệ, tham gia vào buổi thử vai nhân vật Thám Hoa Lang cùng bộ truyện, để đọc thêm một dòng thoại của Thừa tướng.

 

Sau đó, cậu ta nhìn Phàn Tử Tấn với vẻ mặt hối lỗi, chỉ muốn nói rằng là do mình thích vai thừa tướng quá, vì hưng phấn nên nói sai, nhưng cuối cùng ... Phàn Tử Tấn phớt lờ cậu ta, bảo về nhà chờ đợi tin tức sau.

 

Du Tử Chanh sững sờ, gượng cười, về đến nhà thì nổi điên đập phá đồ đạc khắp nơi, nhưng may mắn thay... cậu ta sẽ không mãi xui xẻo như vậy.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc