Hướng Thương bắn hụt phát súng đầu tiên, tiếng súng đã thu hút sự chú ý của người đàn ông, hắn cau mày lao ra đấu súng với người đàn ông, vài phát đạn hạ gục hắn, từ tầng hai chạy xuống, đúng lúc nhìn thấy Du Tử Chanh chạy bị chó đuổi ra ngoài, khẩu súng trên tay như một vật trang trí, không thể bắn mà chỉ biết chạy thục mạng.
Bình thường, cái kiểu đồng đội này Hướng Thương đã mắng không kịp vuốt mặt từ lâu, nhưng lần này hắn chỉ có thể nhẫn nhịn, "bang bang" hai phát, giết chết người đang đuổi theo.
Du Tử Chanh mất gần hết máu, sau khi được cứu, cậu ta càng ỷ lại vào Hướng Thương, đi theo mà không thèm tìm đồ tiếp tế, mà cứ anh ơi anh à: “Oa... Hướng Thần, anh thật tuyệt vời.”
“Anh Hướng, anh có muốn hộp sơ cứu không? Em mới lấy được hai cái, cho anh một cái được không?”
“Anh ơi, anh có đang nghe không?”
Giọng của Du Tử Chanh ngọt ngào và mềm mại hơn những người khác, nói luyên thuyên cũng không gây khó chịu mà tràn ngập sự tôn thờ thần tượng của người hâm mộ, fan của cậu ta rất thích điều này, nói rằng cậu ta dễ thương, có chút bối rối quên cho không tìm kiếm trang bị, chi muốn để Hướng Thần chăm lo mình thật tốt.
Hướng Thương không rảnh trả lời, hắn đi vòng quanh thành phố P, cũng không thấy Đường Đường ở đâu, cuối cùng dừng lại mở micro: “Đường Đường, em ở đâu?”
Vừa hỏi xong, một bóng người mặc đồ ngụy trang cỏ cây xanh mướt, trang bị giáp lv2 mũ lv2, lưng đeo súng, cầm 98k đi ra ngoài.
“Em đây.”
Đường Đường rất vui, cậu vừa đi một vòng nhặt vật phẩm, bèn chạy đến chỗ Hướng Thương ném 98k trong tay ra trước mặt hắn: “Anh ơi, cho anh súng nè.”
Hai người trước đó có chơi game chung, Đường Đường hưng phấn cầm lấy súng, không chút do dự chạy tới, lúc ném súng đi, cậu lập tức ý thức được, đây là tên khốn kiếp nào đó đã cưỡng bức mình.
Cậu lập tức hối hận, lẩm bẩm định nhặt lên: “Thôi...không cho nữa.”
"Này, đừng nhúc nhích." Hướng Thương cố nén cười: "Làm gì vậy. Đã cho rồi.. Còn lấy lại." Hắn thuận hay nhặt khẩu súng lên, sự khoe khoang trong câu nói không thể giấu giếm: "Cảm ơn bé Đường Đường của anh cây 98k nhé".
“Trời má, tên chó này uống nhầm thuốc rồi à!”
“Đường Đường là bé của ai cơ? Rõ ràng là của tôi!”
Đường Đường lỗ tai đỏ bừng, Hướng Thương trêu chọc thế nào cậu cũng làm đà điểu cắm đầu vào cát không nói với hắn cái gì, cuối cùng fan cũng chịu không nổi, bảo Hướng Thương tém tém lại chút đi không khéo dọa thằng nhỏ khóc luôn bây giờ
Hướng Thương cười cười, dẫn bọn họ đến đối diện trường học. Trường học là thánh địa của súng thép, vừa bước vào sẽ chạm trán với hai đội đầy đủ, Hướng Thương không dùng súng lớn mà lấy khẩu 98k để bắn tỉa.
Một loạt tiếng súng kịch liệt truyền đến, trên mặt đất có bốn cái hộp bốc khói, Hướng Thương tùy ý bật mic khoe khoang.
“Thấy chưa? Vừa nãy tôi dùng khẩu 98k mà Đường Đường đưa cho tôi đấy, nhìn tầm bắn của khẩu súng này, sức nổ của nó này.”
“?? Cẩu nam nhân hôm nay bị sao thế”
“Ông bị bắt cóc rồi hả? Công dụng của súng có quan hệ gì với người đưa nó cho ông?”
“...ổng bị điên rồi mấy bà.”
Đường Đường càng ngày càng đỏ mặt, đặt chuột xuống xoa xoa mặt, tức giận đến mức chỉ muốn lấy lựu đạn đánh bom liều chết với hắn.
Hướng Thương bổ sung máu, trong lúc vô ý nhìn thoáng qua mấy bình luận đầy lý lẽ, hừ một tiếng, “Mấy người chả biết gì hết.”
“Dạ rồi, anh hai biết rõ nhất nhà, nhưng Kẹo Dẻo thực sự làm tôi ngạc nhiên đó. Cậu ấy còn vừa hạ được một tên, cũng giỏi ghê nhỉ?”
“À, còn một nhân vật khác tên Chanh Tử thì sao nhỉ?Cậu ta giỏi quá, giỏi quá luôn, ném lựu đạn suýt chút nữa làm đồng đội bị thương, may mà Kẹo Dẻo thoát ra ngoài kịp, còn có người nói cậu ta đáng yêu quá? Sao lại thế nhỉ... Chẳng lẽ vì mấy câu nói õng à õng ẹo đó sao?”
Thành thật mà nói, kỹ năng của Đường Đường không phải là đặc biệt tốt, chỉ nhỉnh hơn tân binh một chút, điều thoải mái nhất là cậu biết người biết ta, không gây rắc rối, Du Tử Chanh thì thảm không nỡ nhìn, cậu ta chơi game ngu thứ hai thì không ai thứ nhất, hoàn toàn biến chiến trường đam mê của game thành một vở hài nhảm.