Thở nhẹ cũng là một loại ASMR, trong bộ kịch truyền thanh lần này của hắn, có một đoạn H âm thanh bắt buộc phải ghi.
Streamer nhỏ tựa hồ có chút khó xử, ngữ khí căng thẳng nói: “Ừm. . . phiền ông chủ đến lần stream sau được không? Mọi người đang nghe truyện ngủ, tôi. . . . . .”
Nhưng còn chưa nói xong, trong phòng phát sóng trực tiếp đã bị một loạt bình luận cắt ngang, giờ nghỉ trưa đã gần hết, mọi người đang nghịch điện thoại cho tỉnh táo, thế là ai cũng thấy yêu cầu của ông chủ mới.
Thở nhẹ? Tui được phúc lợi này sao? !
“Thở đi!!! Tôi thích nghe!!!”
“Nữa... nữa x10086”
Ai cũng hưng phấn cả lên, đủ loại lễ vật nhỏ lần lượt tới, làm streamer nhỏ nhỏ có chút xấu hổ, âm điệu cũng trở nên dễ chịu hơn: “Ừm... vậy được.”
Cậu hắng giọng kéo mic lại gần, mọi người đeo tai nghe vào bình tĩnh lại.
“Hưm...”
"Này, ông chủ, chúng ta đi..." Cửa phòng làm việc bị một thanh niên mập đẩy ra, vừa mới bước vào đã nghe được từ điện thoại di động của ông chủ một tiếng hổn hển n, nhất thời mặt đỏ bừng như bị bị bóp cổ, xấu hổ nhìn Phàn Tử Tấn trên ghế sô pha.
Phàn Tử Tấn bị âm thanh này làm tê cả xương cốt, thế mà bị Mập Mạp vội vàng chạy tới, làm hắn giật mình đến mức thứ kia của hắn cũng mềm.
Ở cửa, Mập Mạp đứng ở đó, vẻ mặt tràn đầy "Trời ơi, ông chủ xem phim heo? Lại còn xem công khai!!" Cậu ta đứng tại chỗ không nhúc nhích.
"Nghĩ cái gì đấy?" Phàn Tử Tấn ngồi thẳng người, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, “Tôi đang đi tìm diễn viên cho kịch truyền thanh, tém tém lại cái đống dằm khăm trong đầu cậu đi.”
"Ha ha ha ha, ra là vậy ạ!" Mập Mạp cười tủm tỉm, thoạt nhìn không thể tin được, trên gương mặt núc ních đắc ý tràn đầy ý cười, còn cố ý để lại thời gian cho sếp hạ cờ, còn khoa trương vỗ trán: "Ôi, Sếp xem lại trí nhớ của tôi đi, em quên mang theo tài liệu, nửa tiếng nữa quay lại." Sau đó mang theo tài liệu 'bỏ quên' rời đi.
“......”
Phàn Tử Tấn mất bình tĩnh, hắn cầm điện thoại lên nhìn phần bình luận, quả nhiên, mọi người đều phát điên, họ tặng quà như thể quà là miễn phí, hắn cũng tặng một ít, rồi ra hiệu cho streamer tiếp tục.
Giọng nói mềm mại của thiếu niên kèm theo hơi thở gấp gáp, có chút xấu hổ, là kiểu hô hấp nhẹ nhàng sau khi tỉnh dậy dường như sẽ kéo dài ra, nhưng không hiểu sao nghe lại đặc biệt gợi tình.
Công thứ ba còn chưa vào lưới mà nghe xương cốt đã giòn tan, huống chi vị chủ tịch kia, còn có ngái streamer lớn hôm nay vừa mới xuống giường thiếu niên, lén nhìn màn hình, nghe thấy tiếng thở dốc nhẹ này, không mềm mà ngược lại còn cứng đến điên.
Phòng họp của Tập đoàn Hạ.
Hôm nay Vân Đậu tổ chức một cuộc họp, hai hàng giám đốc điều hành đang ngồi ở vị trí nguy hiểm, Hạ Bác Duyên ngồi ở ghế chính, tai nghe bluetooth bên tai phải hơi sáng lên, Hướng Thương ngồi bên trái, cũng đeo tai nghe có dây.
Quản lý Trương trên sân khấu đang phát biểu, nhưng anh ấy không nhận ra rằng trong tích tắc, chủ tịch và cổ đông Hướng dịch dịch mông rất đáng ngờ, như thể đang che giấu điều gì đó …
Đợi cuộc họp kết thúc.
Hạ Bác Duyên và Hướng Thương đứng dậy, họ rời khỏi phòng họp trước, những người còn lại có thể rời đi, hai anh em lớn lên cùng nhau nói chuyện đùa giỡn, cách họ ở bên nhau rất thoải mái, mối quan hệ của họ vô cùng tốt đẹp.
Ra đến cổng công ty, Hạ Bác Duyên liếc nhìn đồng hồ: “Lần sau chúng ta gặp nhau nhé. Hôm nay tôi đi đón một người.”
Hắn cho Đường Đường một chút thời gian để tĩnh tâm lại, mấy ngày nay hắn sáng chiều tối tối đều đi "xoát tồn tại", bây giờ... cũng là lúc lộ diện.
Hướng Thương nghe những lời đó rất ngạc nhiên, nhìn từ trên xuống dưới Hạ Bác Duyên đang hất mặt lên trời, lúc này mới nhận ra người bạn này có gì đó không ổn, cười trêu chọc: “Ui, Hạ đại Chủ tịch động phàm tâm? Là thần tiên nào đấy, sao không dẫn theo giới thiệu cho anh em.”