"Lão tứ, đi làm!"
Lưu Quế Hoa oang oang cái mồm gọi giục. Thẩm Gia Thụ: "..."
Đợi khi hắn từ trong buồng lết cái thân rệu rã ra tới, Lưu Quế Hoa lại bắt đầu bài ca giáo dục: "Ngươi nhìn xem anh chị ngươi, rồi nhìn lại bản thân mình đi, không biết tự thấy đỏ mặt à?"
"Con cũng thấy nóng đến đỏ mặt đây này." Thẩm Gia Thụ thành thật thừa nhận.
Lưu Quế Hoa nghẹn họng: "... Ngươi muốn làm ta tức chết mà!"
Thẩm Gia Thụ thở dài: "Mẹ à, phụ nữ đừng nên hay nổi nóng, không tốt cho sức khỏe đâu."
"Có thằng con như ngươi, ta không tức sao được? Ngươi định bao giờ mới để ta bớt lo đây? Chiều nay lo mà làm việc cho hẳn hoi, đừng có gây chuyện. Đừng nói là đứt tay, kể cả chân có gãy ngươi cũng phải bò đi làm công cho ta."
Thẩm Gia Thụ bỗng thấy nhớ mẹ mình ở kiếp trước. Mẹ hắn tuy cũng chỉ biết ăn chơi mua sắm, nhưng chưa bao giờ bắt hắn phải đi lao động chân tay thế này. Bị xua đi làm, Thẩm Gia Thụ dọc đường cứ thở ngắn than dài. Khó khăn lắm mới lết tới cửa kho nông cụ, tâm trạng hắn nặng nề như thể bước lên đoạn đầu đài.
Hắn không hiểu nổi, xuyên thành dân quê thì thôi đi, sao lại đúng ngay mùa gặt hái bận rộn thế này? Chẳng lẽ cái vận may đầu thai của hắn đã dùng hết sạch ở kiếp trước rồi sao?
Lý Thanh Thúy vươn cổ nhìn ra ngoài, cuối cùng cũng mong được Thẩm Gia Thụ đến. Thấy mu bàn tay hắn quấn băng, tinh thần uể oải, Lý Thanh Thúy đưa cho hắn cái liềm, thừa lúc không có ai liền nhỏ giọng: "Ngươi ráng vất vả nốt chiều nay đi, để ta bảo bố mai chia cho ngươi việc gì nhẹ nhàng một chút."
Nói xong, mặt cô nàng đỏ bừng. Thẩm Gia Thụ cầm cái liềm mà tay run bần bật, hắn nhìn chằm chằm Lý Thanh Thúy. Ý gì đây? Có đặc cách cho hắn sao?
Đây vốn là điều Thẩm Gia Thụ hằng mong đợi, nhưng lúc này hắn lại chẳng thấy vui cho lắm. Với khứu giác nhạy bén, hắn nhận ra hình như mình sắp gặp phải "quy tắc ngầm". Con gái cưng của đại đội trưởng nhìn trúng anh thanh niên nông thôn tuấn tú là hắn rồi...
Nếu là trước kia, Thẩm Gia Thụ chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng. Hắn có thể "gặm lão" (ăn bám bố mẹ), việc gì phải đi ăn cơm mềm (dựa dẫm phụ nữ)? Nhưng thực tế phũ phàng đã khiến khẩu vị của hắn thay đổi. Trong lòng Thẩm Gia Thụ bắt đầu nảy sinh tính toán, nhưng vừa nhìn diện mạo của Lý Thanh Thúy, tay hắn lại run thêm một chặp.
Lý Thanh Thúy ngượng nghịu: "Đừng có nhìn ta mãi thế chứ."
Thẩm Gia Thụ vội vàng đáp: "Tôi đi trước đây, tôi đi làm đây."
Hắn vẫn chưa vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình. Miếng "cơm mềm" này xem chừng không được ngon miệng cho lắm, hắn không cách nào ép bản thân nuốt trôi ngay được. Nhưng cái việc nhẹ nhàng kia thì hắn không từ chối. Làm người không nên chặn đứng đường lui, cứ phải để lại một lối thoát, vạn nhất... vạn nhất...
Buổi chiều trời càng nóng hầm hập, nắng như muốn lột da Thẩm Gia Thụ. Hắn thèm uống nước đá đến phát điên, nhưng đào đâu ra, chỉ có loại nước sôi để nguội pha muối loãng để đề phòng dân làm ruộng bị mất nước mà ngất xỉu. Mọi người dùng chung một cái tô lớn, mỗi người hớp một ngụm rồi lại hào hứng đi cắt lúa. Thẩm Gia Thụ không quen, lăng nhăng mãi không uống nổi.
Kết quả là việc chưa làm được một nửa, hắn đã thấy hoa mắt chóng mặt. Giữa ranh giới của việc "cố nhịn" và "ngất xỉu", hắn chọn cách ngã gục ngay trên đồng lúa. Mà hắn không ngã xuống đất, lại nhắm thẳng vào người anh ba Thẩm Gia Lương mà đổ tới.
Thẩm Gia Lương: "...!!!" Lại nữa rồi!
Đội trưởng Lý chứng kiến cảnh này liền quyết định: Cho Thẩm Gia Thụ đi cắt cỏ heo. Cái thằng này hết thuốc chữa rồi. Cắt có tí lúa cũng xỉu, nếu bắt làm việc nặng hơn chắc gã đi chầu ông ông vải mất. Để người ta chết mệt trên đồng thì ông chẳng hóa ra là lão địa chủ ngược đãi người làm sao? Cái chức đại đội trưởng này ông còn muốn làm tiếp, không thể rước họa vào thân được.
Chiều muộn, đội trưởng Lý ghé qua thăm Thẩm Gia Thụ rồi báo tin luôn. Hắn đang nằm bò trên giường, vừa bị Lưu Quế Hoa ép uống một bát nước muối lớn, trông bộ dạng cực kỳ tiều tụy. Nhìn thấy đại đội trưởng, hắn lại liên tưởng ngay đến Lý Thanh Thúy, vì hai cha con giống hệt nhau như đúc.
Thực ra buổi chiều hắn cũng muốn cố gắng làm việc lắm chứ. Hắn muốn thử xem mình có thể tự dựa vào sức mình để kiếm miếng cơm không, nhưng thực sự là không chịu nổi. Ý chí của hắn chẳng kiên định đến thế.
Nằm trên giường nãy giờ, chẳng biết có phải vì bị thực tế vùi dập quá tơi tả không mà hắn bỗng thấy có một ông bố vợ làm đội trưởng cũng không tệ. Nhưng vừa nhìn khuôn mặt của đội trưởng rồi nhớ tới Lý Thanh Thúy, hắn lại thấy có gì đó sai sai. Hắn vẫn muốn thử làm một đấng nam nhi tự lực cánh sinh xem sao.
Nội tâm hắn giằng xé dữ dội. Nhưng mặc kệ trong lòng nghĩ gì, cái mồm Thẩm Gia Thụ vẫn dẻo quẹo, liên tục cam đoan sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cắt cỏ heo vinh quang này, tuyệt đối không kéo chân sau của đội nữa. Hắn còn khéo léo nịnh nọt đại đội trưởng là người biết nhìn người, quản lý rất có "tâm" và "tầm".
Đội trưởng Lý nghe mà cứ như lọt vào màn sương mù, nhưng cảm thấy mấy lời này thật bùi tai. Đúng là người có học có khác, nói năng nghe lọt lỗ tai hẳn. Ông hớn hở ra về, còn Lưu Quế Hoa thì không vui nổi. Cái gì cơ? Vất vả lắm thằng út nhà bà mới đi làm việc chính thức để lấy toàn bộ công điểm, giờ đi cắt cỏ heo thì chỉ được hưởng nửa công điểm thôi à? Thế này thì sau này lấy gì mà nuôi gia đình đây?