Sau khi linh trà được pha xong, một mùi hương thanh nhã lập tức lan tỏa khắp nơi. Trong không khí mơ hồ còn có nguyên linh khí đang chuyển động, khiến người ta chỉ ngửi thôi cũng thấy tinh thần chấn hẳn lên.
Văn Kiều nhấp một ngụm, nếm ra đây chính là loại linh trà hôm ấy nàng từng uống trong nhã gian của Lăng Hư Các, hương vị giống hệt không sai chút nào.
Một chén linh trà xuống bụng, toàn thân nàng liền ấm lên. Từng tia nguyên linh lực nhỏ bé men theo kinh mạch chảy đi, khiến cả người đều thấy khoan khoái dễ chịu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài Cấp Thủy Viện vang lên tiếng cười mang ý vui vẻ.
“Hương thơm thật thanh nhã, hình như là một loại linh trà nào đó.”
Văn Kiều ngước mắt nhìn ra, thấy mấy vị cô nương của Văn gia cùng bước vào. Người đi đầu là Văn Mị và Văn Nhàn. Hai vị này chính là đôi hoa của Văn thị, mặc kệ đi đâu cũng luôn ở bên nhau, gần như đã trở thành dấu ấn của lớp trẻ Văn thị.
Văn Kiều, Tứ tiểu thư Văn Mị và Ngũ tiểu thư Văn Nhàn đều sinh cùng một năm. Văn Mị và Văn Nhàn chỉ chênh nhau khoảng một tháng, cuối năm nay sẽ đến tuổi cập kê.
Tuy ba người cùng tuổi, nhưng tiếc rằng vì thân thể yếu ớt, Văn Kiều rất ít khi qua lại cùng hai vị đường muội đồng tộc này, tình cảm giữa họ cũng không sâu đậm. Phải nói rằng, Văn Kiều vốn xa cách với tất cả mọi người trong Văn gia. Phần lớn thời gian, nàng chỉ nằm bệnh trên giường trong Cấp Thủy Viện, còn những người khác thì ở Diễn Võ Trường chăm chỉ tu luyện. Hiếm khi có dịp gặp gỡ chung đụng, bởi vậy tình cảm giữa hai bên tự nhiên cũng chẳng mấy thân thiết.
Dù không quá thân gần, nhưng rốt cuộc vẫn là tỷ muội cùng tộc. Nay Văn Kiều sắp xuất giá, mà thân thể nàng lại như vậy, cũng chẳng biết còn có thể sống được bao lâu. Vì thế, Văn Nhàn đề nghị mọi người cùng sang thăm nàng một chuyến. Các cô nương khác cũng không phản đối, bèn kết bạn cùng nhau tới đây.
Văn Kiều ngồi đó, nhìn mấy người tỷ muội vừa bước vào, khẽ nói: “Các ngươi cứ tùy ý ngồi đi.”
Thần sắc nàng quá đỗi nhạt nhòa, giọng nói cũng thanh lạnh hờ hững. Mấy cô nương có mặt ở đây đều chưa trải sự đời bao nhiêu, da mặt lại không đủ dày, nhất thời ai nấy đều thấy ngượng ngùng, bèn lặng lẽ tìm chỗ ngồi xuống.
Liên Nguyệt lại đi pha trà lần nữa.
Hương trà lững lờ lan trong không khí. Văn Mị nhấp một ngụm, thần sắc khẽ động.
“Trà ngon thật.” Ánh mắt Văn Nhàn lộ vẻ kinh ngạc, lên tiếng: “Đây là linh trà Thất hoàng tử đưa tới sao?”
Cấp Thủy Viện làm sao có thể lấy ra được loại linh trà có phẩm chất như vậy? Lại nghĩ đến mấy ngày nay Thất hoàng tử liên tiếp sai người mang đồ đến, ai cũng hiểu nhất định là do người tặng.
Văn Kiều ngước mắt liếc nàng một cái, thản nhiên “ừ” một tiếng.
“Thất hoàng tử đối với ngươi thật tốt.” Trên mặt Văn Nhàn lộ rõ vẻ hâm mộ. Nàng quay sang nhìn Văn Mị, cười hỏi: “A Mị, Tam hoàng tử và ngươi đính hôn cũng đã nhiều năm rồi, người từng tặng ngươi thứ gì chưa?”
Văn Mị khẽ nhíu mày.
Tam hoàng tử lớn hơn Văn Mị mười tuổi. Khi hai người đính hôn, Tam hoàng tử đã là thiếu niên, còn Văn Mị vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ. Đôi vị hôn phu thê này, dù có gặp mặt cũng chẳng có gì để nói. Đợi đến khi Văn Mị lớn hơn một chút, Tam hoàng tử lại thường xuyên ra ngoài rèn luyện hoặc bế quan, thành ra giữa hai người thật sự chẳng có mấy dịp qua lại, càng không cần nói đến chuyện Tam hoàng tử để tâm mà tặng quà cho vị hôn thê nhỏ hơn mình mười tuổi.
Đó là chuyện chưa từng có.
So ra như vậy, Thất hoàng tử đối với Văn Kiều đúng là quá mức sốt sắng.