Văn Trọng Thanh vốn cho rằng, dù Ninh thị có coi trọng mối hôn sự này, cũng chỉ là Thành Hạo Đế để tâm mà thôi, nhiều lắm sẽ cử một vị trưởng bối cùng vai vế với người tới đây. Nào ngờ, Ninh thị lại phái hẳn một vị trưởng lão Nguyên Linh cảnh trấn thủ trong tộc địa tới.
Bản thân Văn Trọng Thanh chỉ có tu vi Nguyên Minh cảnh. Ở trước mặt một vị tiền bối Nguyên Linh cảnh, ông như thấp hẳn đi mấy phần, trong lòng không khỏi dè dặt kính sợ.
Nhất thời, Văn Trọng Thanh cũng không rõ rốt cuộc Ninh thị coi trọng mối hôn sự này đến mức nào.
Lúc Văn Kiều đến nơi, hai bên đã định xong ngày thành hôn, chỉ còn chờ hỏi ý người trong cuộc.
“A Xước tới rồi.”
“...” Văn Trọng Thanh khẽ gọi một tiếng, giọng điệu có phần mới mẻ, ánh mắt nhìn nàng cũng thêm vài phần trịnh trọng.
Ngày trước, đứa cháu gái này trong nhà chẳng khác nào một người mờ nhạt như không tồn tại. Không ngờ hôm nay lại được Ninh thị coi trọng đến vậy. Nếu không phải biết Văn Kiều là một đứa trẻ đáng thương khó sống qua tuổi hai mươi, chỉ e ông còn phải nghi ngờ liệu Ninh thị có mưu tính gì khác hay không.
Nhị phu nhân thì lại tỏ ra rất nhiệt tình. Đợi Văn Kiều bước đến gần, bà liền nắm tay nàng, cười nói với người của Ninh thị: “Đây là Tam cô nương của Văn gia chúng ta, Văn Kiều. A Xước, vị này là Ninh tiền bối, Ninh Hóa Nguyên của Ninh thị.”
Văn Kiều không nhìn ra tu vi của Ninh Hóa Nguyên, nhưng từ khí thế được thu liễm nơi ông ta, cùng phản ứng của phu thê Văn Trọng Thanh, nàng cũng đoán được tu vi người này hẳn rất cao. Ngay cả Văn Trọng Thanh, gia chủ Văn gia, trước mặt ông ta cũng chỉ có thể cẩn thận nâng niu tiếp đãi.
Nàng bước lên, cung kính hành lễ.
Ninh Hóa Nguyên là một nam tử trung niên giữ râu rất đẹp. Dung mạo ông ta thanh nhã quắc thước, đôi mắt sắc bén mà trầm ổn, thần thái cũng xem như ôn hòa. Ông hòa nhã nói: “Văn tam tiểu thư không cần đa lễ. Hôm nay ta tới đây là để cùng Văn gia các ngươi bàn bạc ngày thành hôn của Ngộ Châu và ngươi.”
Văn Kiều khẽ “vâng” một tiếng, ngoan ngoãn ngồi sang một bên lắng nghe. Trên mặt nàng cũng chẳng có bao nhiêu vẻ e thẹn của thiếu nữ.
Ninh Hóa Nguyên âm thầm đánh giá Văn Kiều. Dung mạo nàng tuyệt mỹ, phong thái thanh nhã như trăng như hoa, quả thực là một giai nhân hiếm có. Chỉ tiếc thân thể nàng quá mức yếu ớt, mảnh mai như cành liễu trước gió, hơi thở mong manh, tu vi lại chỉ vừa chạm đến trung kỳ Nhập Nguyên cảnh. Trong mắt một tu luyện giả ở tầng như ông, thực sự chẳng đáng để nhắc tới.
Năm xưa, phu thê Văn Bá Thanh là hạng người kinh tài tuyệt diễm biết bao. Nào ngờ đứa con gái độc nhất họ để lại lại là một ma ốm, con đường tu hành cũng gần như đứt đoạn.
Đáng tiếc thật...
Trong lòng Ninh Hóa Nguyên thầm than một tiếng, nhưng ngoài mặt không để lộ chút nào. Ông nhìn Văn Kiều, hỏi: “Hôn kỳ định vào mùng ba tháng sau, Văn tam tiểu thư thấy có được không?”
Tu hành giới khác với thế tục giới. Nơi đây kẻ mạnh làm đầu, lễ giáo cũng không quá nghiêm ngặt. Phần lớn thời điểm, người ta không câu nệ những nghi thức xã giao rườm rà. Việc kết thân cũng thường chú trọng ngươi tình ta nguyện, hoặc đôi bên kết hợp có lợi cho việc tu hành, rồi mới nên duyên. Tuy hôn sự giữa Văn Kiều và Thất hoàng tử không liên quan gì đến tu hành, nhưng đã ở trong tu luyện giới thì cũng không quá coi trọng những lễ nghi phiền phức ấy, vì vậy chuyện hôn sự này vẫn sẽ hỏi qua ý kiến của người trong cuộc.