Phu Quân Tương Lai Là Đại Ma Vương

Chương 20

Trước Sau

break
Quả nhiên, đối với những thứ không thể xác định rõ giá trị như thế này, phần lớn mọi người đều mang tâm thái có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Người của Lăng Hư Các cũng không để tâm, rất nhanh đã tiếp tục đem món áp trục tiếp theo ra đấu giá.

Văn Kiều lại bưng chén trà lên uống, cố nén cảm giác tiếc nuối trong lòng.

Nàng quả thật rất muốn có được hạt giống kia. Có lẽ vì trong người mang nửa dòng máu yêu, nàng trời sinh có một cảm giác thân cận đặc biệt với thực vật. Vừa nhìn thấy hạt giống ấy, nàng đã không kìm được mà nảy sinh ý muốn đem nó về tay mình.

Nhưng không có được, nàng cũng không quá để lòng.

Cùng lắm tối nay trở về, nàng lại ra giày vò năm chậu linh thực trên bệ cửa sổ một phen, tiện thể thay cho chúng mấy cái chậu mới.

Sau khi đấu giá hội kết thúc, hai người cũng đã thống nhất xong ngày thành hôn.

Tiếp đó, Ninh Ngộ Châu đích thân đưa Văn Kiều rời đi.

Liên Nguyệt lẽo đẽo theo sau bọn họ, len lén liếc nhìn Thất hoàng tử đang sánh vai với tiểu thư nhà mình ở phía trước, cũng chính là vị hôn phu của tiểu thư.

Ninh Ngộ Châu đưa vị hôn thê đến tận chiếc yêu thú xa đang đỗ ngoài Lăng Hư Các.

Người ngẩng đầu, nói với tiểu vị hôn thê đã ngồi vào trong xe: “Văn tiểu thư, đợi ta trở về bẩm báo với phụ hoàng xong, sẽ cho người đem sính lễ đến Văn gia.”

Nghe thấy lời ấy, Liên Nguyệt cùng đám thị vệ, nội thị đứng chờ bên cạnh đều chấn động.

Sính lễ? Sính lễ gì chứ?

Văn Kiều khẽ gật đầu. Nếu ban đầu đã nói định rồi, vậy dù sau đó nàng có cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng, nàng cũng sẽ không đổi ý nữa.

Ninh Ngộ Châu lại mỉm cười với nàng. Đôi mắt người như gom cả sao trời vụn vỡ vào trong, sáng long lanh, nhu hòa mà rực rỡ, đẹp đến lạ thường. Văn Kiều chợt có một thoáng ảo giác như bị ánh mắt ấy làm cho hoa cả mắt.


Tiếp đó, nàng liền thấy Ninh Ngộ Châu đưa cho mình một chiếc hộp ngọc trắng. Bên tai vang lên giọng nói ôn hòa của người: “Hôm nay đã làm lỡ của ngươi không ít thời gian, đây là lễ gặp mặt. Trên đường nhớ cẩn thận.”

Văn Kiều liếc nhìn chiếc hộp ngọc trắng ấy một cái, im lặng nhận lấy, khẽ nói: “Đa tạ.”

“Không cần cảm tạ, ngươi là vị hôn thê của ta, đây là chuyện nên làm.”

Văn Kiều nhìn gương mặt ôn nhã ấm áp, dễ khiến người ta sinh lòng mến mộ ấy, thật sự không biết nên nói gì, đành khẽ “ừ” một tiếng.

Liên Nguyệt đứng bên cạnh nhìn mà sốt hết cả ruột.

Vị cô gia tương lai này không chỉ có dung mạo đẹp đẽ, tính tình lại tốt, còn biết tặng quà cho tiểu thư nhà nàng, đúng là không thể nào tốt hơn được nữa. Chỉ là tiểu thư nhà nàng phản ứng có phải lạnh nhạt quá rồi không? Tuy nói vì thân thể yếu ớt nên từ nhỏ nàng rất ít qua lại với người khác, lâu dần thành ra tính tình ít nói, lạnh lùng, nhưng đối với vị hôn phu của mình, nói thêm đôi câu dễ nghe cũng đâu có sao.

Chuyện Ninh Ngộ Châu đích thân tiễn Văn Kiều lên xe, lại còn tặng nàng hộp ngọc trắng, vừa khéo bị người của Văn gia vừa bước ra khỏi Lăng Hư Các nhìn thấy rõ ràng.

Lần này Văn Trọng Thanh dẫn theo đám đệ tử trẻ của Văn gia đến đây để mở mang tầm mắt. Văn gia cũng đã mua được vài món đồ, Văn Mị và Văn Nhàn mỗi người đều được một món, hai cô nương vui mừng ra mặt.

Nhưng bọn họ không ngờ rằng, vừa ra khỏi Lăng Hư Các, đã bắt gặp cảnh tượng Thất hoàng tử trong lời đồn kia đang tặng quà cho vị hôn thê của mình.

Nói thật lòng, bỏ qua khuyết điểm không thể tu luyện, thì bất kể là phẩm hạnh hay dung mạo, Thất hoàng tử đều vô cùng xuất sắc, trên đời hiếm có nam tử nào sánh kịp. Được một nam tử tuấn mỹ ôn nhu như vậy đối đãi tận tâm như thế, cho dù là nữ tử một lòng hướng đạo, trong lòng cũng khó tránh khỏi nảy sinh chút hâm mộ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương