Phu Quân Tương Lai Là Đại Ma Vương

Chương 15

Trước Sau

break
Văn Nhàn đột nhiên quay sang hỏi Văn Mị đang đứng bên cạnh. Hai người đều là con cháu dòng chính của Văn gia, tuổi tác xấp xỉ. Bất kể là tu luyện hay ra ngoài làm việc, hai người thường đi cùng nhau. Bởi vậy, người đời cũng hay đem họ ra so sánh.

Văn Mị liếc nàng một cái. Gương mặt xinh đẹp đầy vẻ quyến rũ vẫn chẳng có mấy cảm xúc, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tam hoàng tử đang bế quan tu luyện.”

Văn Nhàn khẽ cười một tiếng, lại nói tiếp: “Không ngờ Thất hoàng tử lại để tâm đến vị tam tỷ này của chúng ta như vậy. A Mị, ngươi thấy thế nào?”

“Rất tốt.” Văn Mị nhìn nàng bằng ánh mắt đầy khó hiểu, như thể đang nói chuyện đó là việc của người khác, có liên quan gì đến các nàng sao?

Văn Nhàn nhất thời không biết nói gì.

Văn Mị và Văn Nhàn của Văn gia được người đời gọi là Văn thị song xu. Lúc này hai người sánh vai mà đi, một người kiều diễm quyến rũ, một người thanh nhã đoan trang, mỗi người một vẻ. Nơi hai người đi qua, không biết bao nhiêu ánh mắt của thanh niên võ giả đều dừng lại trên người họ.

Chiếc xe yêu thú của Văn gia lặng lẽ tiến đến trước Lăng Hư Các.

Tự có tôi tớ của Lăng Hư Các bước tới, dẫn xe ngựa đến nơi chuyên dùng để đỗ.

Liên Nguyệt đỡ tiểu thư nhà mình xuống xe, đưa thư mời cho thị nữ của Lăng Hư Các đang chờ sẵn ở một bên. Thị nữ xem xong, trên mặt liền nở nụ cười ngọt ngào thân thiện, dịu giọng nói: “Xin khách nhân đi theo ta.”

Lăng Hư Các có tổng cộng năm tầng. Đại sảnh tầng một rộng rãi xa hoa, ở giữa dựng một đài cao. Trên đài bày đủ các loại vật tư tu luyện như đan dược, linh phù, Linh Khí, trận bàn... Tuy phẩm cấp không cao, nhưng thắng ở số lượng nhiều. Hơn nữa, ở Đông Lăng quốc, nơi nguyên linh khí mỏng manh, những thứ ấy đã là vật vô cùng quý giá.

Văn Kiều không nhìn nhiều, chỉ dẫn theo nha hoàn đi thẳng lên tầng ba.

Buổi đấu giá hôm nay được tổ chức ở tầng ba.


Thị nữ dẫn đường dừng trước một gian sương phòng rồi giơ tay gõ cửa.

Cửa rất nhanh đã mở. Người ra mở cửa là một thị vệ hoàng tộc thân hình cường tráng. Vừa thấy Văn Kiều, hắn liền khom tay hành lễ.

Thị nữ không dám nhìn nhiều vào trong sương phòng, chỉ đứng nép bên cửa, cung kính chờ đợi.

Liên Nguyệt có chút căng thẳng, đến thở mạnh cũng không dám, chỉ lẽo đẽo theo sát tiểu thư nhà mình.

Thần sắc trên mặt Văn Kiều vẫn không đổi. Nàng điềm tĩnh như thường, nhấc chân bước vào sương phòng.

Diện tích sương phòng khá rộng, bài trí thanh nhã mà vẫn toát lên vẻ sang quý. Bàn ghế, trường kỷ, bình phong, đủ thứ đều đầy đủ. Phía trước là một bức tường khảm tinh thạch phản quang. Xuyên qua lớp tinh thạch mỏng trong như giấy ấy, có thể nhìn thấy đài trưng bày bên ngoài, nhưng từ ngoài lại không thể nhìn vào trong sương phòng.

Trên chiếc trường kỷ bằng gỗ linh khắc hoa kê sát tường, có một nam tử trẻ tuổi đang ngồi.

Văn Kiều đưa mắt nhìn sang người trên trường kỷ.

Hắn chừng mười tám mười chín tuổi, khoác cẩm y ngọc bào, khí độ ung dung cao quý. Gương mặt hắn tuấn tú hiếm thấy, mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, chưa nói đã như mang sẵn ý cười, trông tựa một người ôn hòa thân thiện, khiến ai nhìn thoáng qua cũng dễ sinh thiện cảm.

Đó là một nam tử vừa mang phong thái hoàng tộc, lại tuấn mỹ vô song.

Tuy rất ít khi ra ngoài, Văn Kiều vẫn từng nghe nói về Thất hoàng tử của Đông Lăng quốc. Người ta nói hắn là một trong số ít mỹ nam tử của hoàng tộc Ninh thị. Dù không thể tu luyện, khí độ lại cực tốt, được Thành Hạo Đế vô cùng sủng ái. Bất cứ ai từng gặp hắn, đều không khỏi tiếc nuối thay cho nguyên linh căn đã bị hủy của hắn. Nếu không, nói không chừng hoàng tộc Ninh thị lại có thêm một thiên tài võ giả.

Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu đứng dậy khỏi trường kỷ, ôn hòa nói: “Văn tiểu thư, lần đầu gặp mặt, tại hạ là Ninh Ngộ Châu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương