Ai ngờ, Thành Hạo Đế lại đột ngột ban hôn, gả nữ tử Văn gia cho một vị hoàng tử khác.
Tam phòng, Lệ Thủy Viện.
Tam phu nhân Miêu thị nghe động tĩnh ngoài kia, hàng mày tinh xảo khẽ nhướn, rồi nói với nha hoàn tâm phúc Triều Vân: "Xem ra con bé bệnh tật của đại phòng cũng có phúc phần. Bị người ta xem nhẹ bao năm, vậy mà vẫn vớ được một mối hôn sự như thế."
Triều Vân cười đáp: "Nhắc đến hôn sự tốt, vẫn là hôn ước giữa Tứ tiểu thư nhị phòng với Tam hoàng tử mới khiến người ta phải tấm tắc."
Sắc mặt Miêu thị hơi trầm xuống, trong lòng như mắc một cái gai nơi cổ họng.
Văn gia dòng chính tổng cộng bốn phòng. Đại phòng Văn Bá Thanh vợ chồng đều đã mất, hiện nay gia chủ Văn gia là nhị phòng Văn Trọng Thanh.
Trong mắt Miêu thị, nếu năm đó không xảy ra chuyện ấy, Văn Kiều cũng chẳng đến nỗi sinh non mà tổn hại thân thể. Khi đó, e rằng hôn sự với Tam hoàng tử cũng không rơi vào tay Tứ tiểu thư nhị phòng, Văn Mị.
Miêu thị luôn tự nhận tam phòng cũng là dòng chính danh giá. Nhị phòng Văn Trọng Thanh có thể ngồi lên vị trí gia chủ, nắm quyền chủ sự toàn tộc, vậy cớ gì tam phòng lại không được? Thậm chí theo Miêu thị, tư chất Văn Trọng Thanh còn kém xa phu quân bà Văn Thúc Thanh. Người đời vốn trọng kẻ mạnh, gia chủ đương nhiên phải do người mạnh nhất đảm đương mới đúng.
Vì thế, Miêu thị từ trước đến nay vẫn không phục nhị phòng tiếp quản một Văn gia lớn như vậy.
Triều Vân hiểu rõ khúc mắc trong lòng chủ tử.
Năm đó Văn Bá Thanh là nhân vật thiên tư rực rỡ đến mức nào hắn kế thừa Văn gia, trên dưới ai nấy đều tâm phục khẩu phục. Về sau hắn chết, nhị phòng Văn Trọng Thanh lên làm gia chủ, tam phòng vẫn luôn không cam lòng, âm thầm tính toán, cho rằng Văn gia lẽ ra phải thuộc về tam phòng.
Tam phòng quyết không chịu đứng yên!
Miêu thị còn đang nghẹn ngào vì nhớ lại chuyện cũ, bỗng thấy con gái Văn Nhàn từ Diễn Võ Trường trở về.
Văn Nhàn là con gái của tam phòng, trong Văn gia đứng hàng thứ năm. Tuổi còn nhỏ nhưng tư chất không tệ, tu luyện cũng vô cùng chăm chỉ. Chỉ tiếc, rốt cuộc vẫn kém Văn Mị một chút, bởi vậy mấy năm nay Văn Mị luôn đè đầu cưỡi cổ nàng, khiến trong lòng nàng bực bội không sao nuốt nổi.
Hôm nay ở Diễn Võ Trường, Văn Nhàn lại bị Văn Mị áp đảo thêm một lần nữa. Tâm trạng khó chịu đến cực điểm, trước mặt người khác nàng vẫn phải gượng cười cho qua. Nhưng vừa trở về chỗ mẫu thân, nụ cười trên mặt liền tắt ngấm.
Tam phu nhân mỉm cười hiền từ, ánh mắt đầy yêu chiều, dịu giọng nói: "Nhàn Nhi về rồi."
Văn Nhàn ngồi xuống bên cạnh, nhận chén trà Triều Vân đưa tới rồi hỏi ngay: "Nương, vừa rồi ta nghe nói Hoàng thượng ban hôn cho Văn Kiều với Thất hoàng tử, có thật không?"
Tam phu nhân gật đầu: "Thánh chỉ đã tới rồi, sao có thể giả được?"
Văn Nhàn càng khó hiểu: "Văn Mị chẳng phải đã có hôn ước với Tam hoàng tử sao? Vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên ban hôn cho Thất hoàng tử?" Nói đến đây, vẻ ghen ghét trên mặt nàng không giấu nổi.
Văn Nhàn từ lâu đã ghen với Văn Mị.
Ghen nàng là con gái gia chủ Văn gia, ghen thiên phú linh căn của nàng vượt trội hơn mình, lại càng ghen nàng có một vị hôn phu xuất sắc. So với Văn Mị, Văn Kiều trước giờ mờ nhạt như người vô hình nên nàng chẳng buồn để ý; huống chi giờ Văn Kiều còn bị Thành Hạo Đế ban hôn cho một kẻ bị coi là phế vật.
Dù kẻ đó có được Thành Hạo Đế sủng ái thì đã sao? Cũng chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi.
Hoàng tộc họ Ninh ở Đông Lăng địa vị cực cao, bởi lão tổ trấn giữ qua nhiều đời thực lực mạnh đến đáng sợ, được tôn là đệ nhất cao thủ tu võ của Đông Lăng. Các thế gia đại tộc không dám chọc vào, đối với hoàng tộc quyền thế ấy càng kiêng dè vài phần.