Phu Quân Nhi Tử Trọng Sinh, Mỗi Ngày Đều Muốn Giết Chết Ta

Chương 8

Trước Sau

break
Trong lòng nàng vẫn đang không ngừng oán giận, vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay phải ánh mắt âm trầm của Lục Dần Hành. 
Nàng không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Chàng đã có thể đứng dậy được rồi sao?”
Theo ký ức của nguyên chủ, thương thế của hắn vô cùng trầm trọng, nàng vốn dĩ chẳng hề hy vọng có thể cứu sống được hắn.
Nhưng không thể ngờ được chỉ trong chớp mắt, hắn thế mà đã có thể đứng vững, lại còn dùng ánh mắt đáng sợ dường này để nhìn nàng...
“Nàng cảm thấy rất bất ngờ sao?” Lục Dần Hành rũ mắt nhìn nàng, giọng điệu mang theo vài phần thâm sâu khó lường.
“Quả thực có chút bất ngờ.” 
Nàng thầm nghĩ: Dù sao thì thê tử của ngươi cũng tưởng ngươi sắp chết đến nơi, đang tính đường bỏ trốn theo gã viên ngoại kia rồi! Ai mà ngờ được chỉ trong chớp mắt, ngươi đã lại sinh long hoạt hổ thế này chứ!
Thấy nàng trả lời một cách thản nhiên, ánh mắt Lục Dần Hành càng thêm thâm trầm: “Nàng vội vã như thế, định đi đâu? Ta đứng sừng sững ở đây mà nàng cũng không phát hiện ra sao?”
Quý Vân Sương cảm thấy lời này của hắn rõ ràng mang theo ý tứ muốn phủ đầu nàng trước. Có điều nàng cũng chẳng buồn so đo với hắn làm gì.
Ban đầu nàng vội vã chạy về là vì lo lắng việc mình giết chết Hoàng viên ngoại sẽ làm liên lụy đến những người này.
Còn hiện tại quyết định ở lại, một phần là vì thấy hai đứa trẻ quá đỗi đáng thương. Nơi này dẫu sao cũng không phải là mạt thế tàn khốc, nàng tự cho phép cõi lòng mình được mềm yếu đi đôi chút.
Mặt khác, nàng đã vô duyên vô cớ xuyên vào thân xác này, nếu đã dùng cơ thể của nguyên chủ, vậy thì hãy giúp nàng ta hoàn thành trách nhiệm của một người làm mẹ vậy!
Đợi đến khi thân thể hai đứa trẻ bình phục hoàn toàn, nàng sẽ tìm một cái cớ thích hợp để đường ai nấy đi với bọn họ.
“Hai đứa nhỏ sinh bệnh rồi, ta đi tìm chút đồ ăn cho chúng, sẵn tiện xem thử có tìm được thảo dược gì hay không.”
Dứt lời, Quý Vân Sương chẳng thèm để tâm đến hắn nữa, sải bước đi thẳng ra ngoài sơn động.
Lục Dần Hành nhìn theo bóng lưng của nàng, chân mày dần dần nhíu chặt lại.
“Đại ca, huynh mau nhìn xem, đệ đã bắt được chuột theo đúng lời dặn của huynh rồi đây.” 
Lục Tử Lâm tay xách một con chuột, hớt hải chạy ra từ một lối rẽ trong sơn động, giơ thẳng tới trước mặt hắn, vẻ mặt tràn đầy mong đợi được ngợi khen.
“Đúng rồi đại ca, huynh bảo đệ bắt con chuột này để làm gì thế? Không phải là để ăn đấy chứ?” 
Nhìn con chuột béo múp trên tay, trong lòng Lục Tử Lâm dâng lên một tia mong đợi. Con chuột này trông không giống lũ chuột thông thường, thân hình rất béo tốt.
Hắn vừa thèm thuồng nuốt nước miếng ực một cái, lại vừa có chút rợn tóc gáy.
Gia cảnh nhà họ Lục trước kia ở trong thôn tuy không tính là giàu sang phú quý, nhưng cũng chẳng đến mức quá tồi tệ. Nhất là đại ca từ nhỏ đã theo lão thợ săn trên núi học được một thân võ nghệ, mỗi lần vào rừng đều có thể săn được không ít dã thú.
Đại ca vừa biết đọc sách chữ nghĩa lại vừa giỏi săn bắn, con người lại siêng năng tháo vát. 
Nhị ca tuy không bằng đại ca, nhưng cũng đi theo bác thợ mộc trong thành học được một tay nghề mộc kiếm sống.
Tam ca tuy không học được ngón nghề gì đặc biệt, nhưng lại là một tay làm ruộng cừ khôi. Ngoại trừ mấy năm đầu sau khi cha hắn qua đời ra, cuộc sống gia đình nhìn chung vẫn tương đối ổn thỏa.
Ngày tháng của cả gia đình trôi qua tuy không mấy dư dả, nhưng ít nhất vẫn được ăn no mặc ấm. Thậm chí nhờ vào tài săn bắn của đại ca, thỉnh thoảng mâm cơm nhà họ vẫn có chút thịt cá cải thiện bữa ăn.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương