"Chàng đang mang thương tích, chuyện này không trách chàng được."
Nói xong, Quý Vân Sương âm thầm bổ sung một câu trong lòng, coi như là sự quan tâm trước lúc lâm chung đi.
“Nước đến rồi, mau, thuốc đâu?” Cố Xuân Chi bưng một bát nước, hớt hải bước tới.
Quý Vân Sương chọn một gói giấy đựng thuốc tiêu viêm, mở ra, đổ vào trong nước rồi nói: “Được rồi, uống đi.”
Trong lúc Quý Vân Sương đổ thuốc, Cố Xuân Chi đăm đăm nhìn vào gói giấy đựng thuốc bột trong tay nàng không rời mắt.
Tương tự như Cố Xuân Chi, Lục Dần Hành cũng nhìn chằm chằm vào từng động tác của Quý Vân Sương bằng ánh mắt đầy khắc chế và nhẫn nhịn.
Nhìn thấy Quý Vân Sương mở tờ giấy tuyên, bột trắng bên trong lả tả rơi xuống, gân xanh trên tay hắn không tự chủ được mà gồ lên cuồn cuộn.
Hắn nhớ rõ kiếp trước khi nàng trở về, hắn vẫn chưa tỉnh lại. Nàng đã thừa dịp người nhà không chú ý, âm thầm mang tiểu nữ nhi đi mất.
Đến khi hắn lết thân xác trọng thương đuổi theo, bọn họ đã sớm ngồi xe ngựa của Hoàng gia đi mất, không rõ tăm hơi.
Khi đó nhi tử vẫn đang lâm bệnh, hôn mê bất tỉnh, trong nhà lại còn một đoàn già trẻ lớn bé cần hắn chăm sóc.
Bản thân hắn trọng thương chưa lành, không thể chu toàn mọi bề, đành phải ưu tiên lo liệu cho gia đình trước, sau đó mới âm thầm dò la tin tức của ái nữ.
Chỉ là hắn không ngờ, khi hắn đã nắm đại quyền trong tay, rốt cuộc cũng có năng lực dò hỏi được tin tức của ái nữ, thì lại nhận được hung tin con bé khi còn nhỏ tuổi đã sa chân vào vũng bùn, trở thành món đồ chơi trong tay đám quyền quý, bị lũ cầm thú kia luân phiên chà đạp.
Lúc chết, con bé mới chỉ tròn tám tuổi.
Hắn đã sát hại sạch sành sanh lũ súc sinh bắt nạt ái nữ của mình, nhưng vẫn chưa thể nguôi ngoai cơn thịnh nộ trong lòng.
Đám cặn bã kia đương nhiên đáng hận, nhưng kẻ đáng hận hơn cả lại chính là ác phụ trước mắt này, kẻ đã tự tay đẩy nữ nhi của bọn họ xuống vực sâu vạn trượng.
Phải chăng kiếp trước nàng cũng lén lút mang theo thạch tín, chỉ là khi đó hắn vẫn đang hôn mê, thế nên mới may mắn thoát được một kiếp?
Cố Xuân Chi không biết suy nghĩ trong lòng nhi tử, bà nhìn chằm chằm vào bát nước một lát, rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng:
“Sương Nương, thuốc của vị đại phu kia cho chẳng phải vẫn còn vài gói sao? Con chỉ bỏ một gói, liệu có ít quá không? Hay là bỏ thêm chút nữa?”
“Vẫn còn vài gói sao?” Ánh mắt sâu thẳm của Lục Dần Hành chợt trở nên lạnh lẽo, hắn kéo dài giọng điệu, vô hình trung mang theo vài phần sắc bén như thể quan phủ đang thẩm vấn phạm nhân.
Quý Vân Sương cảm thấy phản ứng của hắn có vẻ kỳ quái, nhưng nghĩ lại liền thấy bình thường.
Những người cổ đại này chưa từng thấy thuốc kháng sinh, không biết bột thuốc trong gói giấy tuy nhìn thì ít nhưng thực chất lại là liều lượng dành cho một người trưởng thành.
“Đại phu đã dặn rồi, thuốc bột tự chế này dược tính cực mạnh, không thể uống nhiều. Phải uống từng liều một, mỗi ngày uống hai lần, mỗi lần uống thuốc phải cách nhau ít nhất hai canh giờ.”
Dứt lời, Quý Vân Sương lên tiếng thúc giục: “Mau uống đi!”
Ban đầu nàng cứ ngỡ hắn đã vô phương cứu chữa, nhưng nhìn dáng vẻ vừa rồi của hắn, uống thuốc xong biết đâu chừng vẫn còn giữ được mạng.
“Con trai, con mau nghe lời Sương Nương, uống thuốc đi thôi.” Cố Xuân Chi vừa nói vừa không kìm được mà gạt nước mắt, “Con phải mau chóng khoẻ lại, nếu con có mệnh hệ gì, cả nhà chúng ta biết phải làm sao đây?”
“Nương yên tâm, con không sao.” Lục Dần Hành trấn an mẫu thân, khéo léo chuyển chủ đề mà không để lộ dấu vết: “Kỳ Nhi và Châu Châu thế nào rồi?”