Ban đầu Mã thị chưa kịp phản ứng, đến khi hiểu ra lời chồng nói, nàng ta trợn tròn mắt, run rẩy bờ môi: "Ý của chàng là..."
Thấy nàng ta đã hiểu ra, Lục Học Văn hài lòng nói: "Ngươi vẫn còn nhớ loại cỏ đó trông như thế nào chứ? Nếu nhìn thấy thì hái một ít mang về cho ta."
Tim Mã thị đập liên hồi.
Nàng ta tức giận vì Lục Dần Hành và Quý thị không nể tình nghĩa, đối xử với người ngoài còn tốt hơn với bọn họ, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc giết chết cả nhà Lục Dần Hành.
Đột nhiên biết được dã tâm của chồng, nàng ta vô cùng sợ hãi. Nhưng nghĩ đến việc chỉ cần nhà Lục Dần Hành chết hết, toàn bộ lương thực, thịt thà và gia sản của bọn họ sẽ thuộc về nhà mình, nàng ta lại cảm thấy nên làm như vậy.
Thời buổi loạn lạc này, trên đường đi không biết có bao nhiêu người phải bỏ mạng. Có chết thêm vài người thì đã sao?
Thế là nàng ta vội vàng gật đầu: "Năm đó nương ta có gọi ta về xem qua, ta biết loại cỏ đó trông như thế nào. Chàng yên tâm, chỉ cần nhìn thấy là ta nhận ra ngay."
Nói xong nàng ta lại hỏi: "Vậy khi nào chúng ta mới ra tay?"
Lục Học Văn bảo: "Cứ chuẩn bị sẵn đồ trước đã, không cần vội."
Mã thị ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Đúng là không vội một sớm một chiều. Quý thị kia chẳng phải vận khí tốt, biết săn bắn sao? Cứ đợi nó tích trữ thêm nhiều đồ ăn rồi ra tay mới có lời."
Lục Học Văn còn tính toán xa hơn thế.
Hiện tại vẫn chưa biết còn cách Giang Châu xa hay gần, Lục Dần Hành lại biết chút võ công và biết nhìn đường, tạm thời vẫn có thể lợi dụng hắn.
Đợi đến khi sắp tới Giang Châu, ra tay trừ khử bọn họ cũng chưa muộn.
...
Sau khi thịt thỏ hầm được một lúc, Quý Vân Sương mới bỏ hoài sơn đã rửa sạch vào hầm chung.
Thịt của hai con thỏ vốn đã chiếm hơn nửa chiếc nồi gang, giờ thêm hoài sơn vào, lập tức đầy ắp cả nồi.
Chiếc nồi gang này của nhà họ Lục là do cha Lục Dần Hành mang từ bên ngoài về từ hồi ông còn sống.
Kích thước của nó lớn hơn nồi gang bình thường một chút, một nồi đầy ắp thế này hoàn toàn đủ cho cả nhà ăn no.
Quý Vân Sương vẫn giống như trước đây, chia cho mỗi nhà có người bị thương một bát. Những nhà này đều từng cùng họ đối phó với thổ phỉ, nhân phẩm cũng tương đối tốt.
Nàng cảm thấy có thể cho bọn họ một chút đồ ăn để tạo mối quan hệ tốt, biết đâu vào thời điểm then chốt, họ lại có thể giúp đỡ mình.
Nhưng đối với loại người như nhà Lục Bỉnh Thuần, vốn đã có mâu thuẫn lại còn ích kỷ tư lợi, bọn họ không đâm sau lưng mình đã là may mắn lắm rồi, còn trông mong gì họ giúp đỡ?
Nàng quyết không lãng phí đồ ăn cho bọn họ.
Lưu thị mắng mỏ hồi lâu, cuối cùng vẫn chẳng được gì, tức đến mức suýt ngất đi.
Bà ta muốn tiến lên gây sự, nhưng vừa nhìn thấy vóc dáng cao lớn của Lục Dần Hành, dũng khí lập tức biến mất sạch sẽ.
Trước kia ở trong sơn động, bà ta dám tìm Quý Vân Sương gây phiền phức là vì nghĩ rằng Lục Dần Hành đã bị thương, con sói hung dữ nhất đã ngã xuống thì bà ta lại có thể đè đầu cưỡi cổ bắt nạt nhà họ.
Thế nhưng hiện tại, nhìn dáng vẻ của Lục Dần Hành xem, đâu có nửa điểm suy yếu nào.
Bà ta chỉ đành mượn việc mắng mỏ người nhà mình để phát tiết cơn giận trong lòng.
Quý Vân Sương chẳng thèm quan tâm Lưu thị nghĩ gì. Sau khi mang thịt thỏ cho mấy nhà kia, nàng liền vội vàng gọi hai đứa trẻ lại ăn cơm.
Người nhà họ Lục cũng đã bị mùi thơm của thịt thỏ đánh thức từ sớm.
Mấy anh em Lục Ngọ Chính cũng rất tự giác, ai nấy đều tự đi làm việc vặt của mình.
Người thì đi lột da thỏ, người thì đi lấy nước đổ đầy bình, người lại đi chặt tre vót đũa mới.
Cố Xuân Chi thì chăm sóc hai đứa trẻ rửa mặt chải răng.
Thông thường, người nhà nông không cầu kỳ như vậy.