Phu Quân Nhi Tử Trọng Sinh, Mỗi Ngày Đều Muốn Giết Chết Ta

Chương 36

Trước Sau

break

“Là thật mà, hiện tại nhà họ Hoàng không điều động được nhiều người, những người khác đều phải đi trước áp tải hành lý rồi.”

Điều gã không nói ra là, tuy chỉ phái sáu người tới, nhưng sáu người bọn họ đều là quân tinh nhuệ trong đội ngũ, chuyên được thiếu gia phái đi thực hiện các nhiệm vụ quan trọng.

Vậy mà đám người vốn được thiếu gia coi là tinh nhuệ như bọn họ, lúc này lại bị một nữ tử đè ra đánh tơi tả.

Lúc này gã chẳng còn màng đến thể diện nữa, lại tiếp tục khóc lóc thảm thiết van xin: “Nữ hiệp, xin ngươi tha cho ta đi, ta thề sau khi về sẽ không hé răng nửa lời.”

“Ta chỉ tin người chết mới giữ được bí mật.” Quý Vân Sương không chút biểu cảm vặn gãy cổ hắn.

Xung quanh không có nơi nào thích hợp để xử lý thi thể, nàng tạm thời thu dọn xác cả hai vào trong không gian rồi xóa sạch mọi dấu vết dưới mặt đất.

Khu vực lân cận toàn là đồi núi, nàng tạm thời không đi tìm những tên còn lại mà cất dao găm đi, đeo cung tiễn trên lưng rồi quay về.

Vừa đi tới cửa hang, nàng đã thấy Lục Dần Hành từ bên trong bước ra.

Thấy chỉ có một mình hắn, Quý Vân Sương chủ động lên tiếng hỏi trước: “Mọi người đâu rồi?”

“Ta bảo họ đi trước rồi.” Lục Dần Hành quan sát nàng một lượt, cuối cùng vẫn nói: “Đi thôi, chúng ta mau đuổi theo họ! Đi muộn là Châu Châu lại khóc đấy.”

Nói xong, hắn cầm lấy mấy ngọn đuốc tự chế thô sơ, quay người đi về phía sâu trong hang.

Quý Vân Sương vừa đi vừa quan sát hang động này.

Ban đầu thì không sao, nhưng càng đi vào sâu, địa hình hang động lại càng phức tạp. Hơn nữa trong hang tối tăm không chút ánh sáng, vậy mà bước chân của hắn lại chẳng hề bị cản trở chút nào.

Rõ ràng là hắn vô cùng quen thuộc với hang động này.

Quý Vân Sương không khỏi có chút nghi hoặc trong lòng, chẳng lẽ hắn đã tìm hiểu hang động này từ trước?

Nhưng với địa hình phức tạp thế này, muốn quen thuộc đến mức này chắc chắn là phải tốn không ít thời gian!

Huống hồ hắn còn đang bị thương nặng.

Dù trong lòng đầy hoài nghi nhưng nàng cũng không hỏi nhiều.

Ngày đầu tiên chạy nạn đến hang động này, Lục Dần Hành hầu như đều rơi vào hôn mê, tuy sau đó có tỉnh lại nhưng vết thương quá nặng, làm sao hắn có đủ sức lực để đi thám thính tình hình trong hang.

Hắn có thể quen thuộc hang động này đến vậy thực chất hoàn toàn là nhờ vào kiếp trước.

Khi đó hắn dẫn theo một đội quân giao chiến với quân Tề. Quân Tề binh hùng tướng mạnh, trong khi thuộc hạ của hắn hầu hết lại là dân tị nạn, vừa không có kinh nghiệm tác chiến chính quy, vừa thiếu thốn cả lương thảo lẫn vũ khí.

Lúc ấy, bọn họ gần như đã bị quân Tề dồn vào đường cùng.

Về sau, nhớ lại hang động từng đi ngang qua lúc chạy nạn, hắn liền dẫn theo binh sĩ trốn vào trong đó.

Chính hang động này đã cứu mạng bọn họ.

Nhờ nhiều lần lần mò tìm đường trong hang, hắn cũng vô tình phát hiện ra một bí mật, hang động này có lối thông tới quận Lâm Giang.

Nhờ vào bí mật này, hắn đã lật ngược thế cờ trong trận chiến đó, cuối cùng đánh bại quân Tề và đoạt lại thành trì đã mất.

Hơn nữa, đi từ quận Lâm Giang đến Giang Châu sẽ rút ngắn được gần một nửa quãng đường.

Kiếp này hắn vốn đã định đi đường tắt xuyên qua hang động, cho nên sau khi tỉnh lại mới không vội vã lên đường, mà muốn ở lại dưỡng thương trước, đợi hồi phục tinh thần rồi mới đi tiếp.

Giờ đây tuy thời gian có chút thay đổi so với kế hoạch, nhưng xuất phát sớm hơn một chút cũng không có gì không ổn.

Quãng đường xuyên qua hang động để tới quận Lâm Giang thực sự không hề ngắn.

Vì vậy trước đó khi dẫn đường, Lục Dần Hành chỉ bảo mọi người dừng lại nghỉ ngơi bên một dòng sông ngầm, còn hắn thì quay lại đón Quý Vân Sương.

Trong hang động tối tăm không chút ánh sáng, tiếng sột soạt không rõ của loài động vật nào phát ra càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi của mọi người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương