Nàng mím môi, lặng lẽ ra khỏi không gian, bám vào dây leo trên cây rồi từ trên cao lao vút xuống.
"Hai ngươi đang tìm ta sao?" Thân hình nàng treo ngược, mái tóc đen rũ rượi xõa tung che kín cả khuôn mặt, giọng nói cất lên lại bắt chước y hệt như nữ quỷ trong phim kinh dị ngày trước.
Lưu thị và Mã thị bị dọa cho lảo đảo ngã nhào ra đất, sau đó phát ra tiếng hét thất thanh chấn động cả đất trời: "Ma!!! Cứu với!"
Hai người vừa la hét vừa bò lê bò lết chạy trối chết về phía sau.
Quý Vân Sương lộn một vòng đáp xuống đất, đang cười vô cùng vui vẻ thì bỗng chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Lục Dần Hành.
Nụ cười của nàng tức khắc cứng đờ trên mặt, câm nín hỏi: "Chàng ở đây từ lúc nào thế?"
Lúc nãy khi ở trong không gian, nàng rõ ràng chỉ nhìn thấy Lưu thị và Mã thị, cái tên này rốt cuộc xuất hiện từ lúc nào?
"Khi nàng nhảy từ trên cây xuống." Ánh mắt của Lục Dần Hành dừng lại trên cái cây lớn phía sau nàng.
Cây cổ thụ cành lá xum xuê, nếu có người trốn sẵn trên đó từ trước thì quả thực rất khó bị phát hiện.
Nhưng cũng chính vì cành lá xum xuê, việc bám vào dây leo để nhanh chóng đáp xuống đất mà không bị những cành cây cản trở vốn chẳng phải là chuyện dễ dàng.
Nàng...
Dường như không chỉ đơn giản là sống lại, mà còn rất khác so với kiếp trước.
Nàng sở hữu rất nhiều kỹ năng mà hắn không hề hay biết.
Quý Vân Sương nhìn theo hướng mắt của hắn, cũng nhìn cái cây lớn phía sau. Cái cây này là do nàng đặc biệt lựa chọn trước khi tiến vào không gian.
Nó đủ cao, cũng đủ rậm rạp.
Nàng nấp trên cây rồi mới tiến vào không gian, chắc chắn là không thể bị ai phát hiện, vì thế nàng chẳng hề lo lắng.
Thu hồi ánh mắt, nàng một lần nữa đánh giá nam nhân trước mặt.
Nàng luôn cảm thấy hắn dường như rất khác so với người lang quân trong ký ức của nguyên chủ.
Nhưng nghĩ lại, suốt dọc đường đi này nguyên chủ chỉ toàn oán hận và hối tiếc, một lòng muốn bỏ trốn theo Hoàng viên ngoại để sống sung sướng. Ký ức của nguyên chủ mang nhiều ấn tượng chủ quan, dẫn đến việc không khớp với thực tế cũng là chuyện bình thường.
Nàng không nghĩ ngợi nhiều nữa, nhìn vào đống dây leo xanh mướt trong tay hắn rồi hỏi: "Chàng đi hái thuốc à?"
Lục Dần Hành hỏi: "Nàng cũng biết sao?"
Quý Vân Sương vốn không nhìn rõ loại thực vật hắn đang cầm trên tay là gì, chẳng qua chỉ là đoán mò mà thôi.
Nhưng nghĩ đến việc có thể mượn cơ hội này để hợp thức hóa chuyện mình biết về thảo dược, nàng liền gật đầu: "Biết một chút."
Lục Dần Hành thầm đoán có lẽ ở kiếp trước, sau khi bỏ trốn cùng Hoàng viên ngoại, nàng đã vô tình biết đến thảo dược trong một cơ duyên xảo hợp nào đó.
Vì vậy hắn không hề hỏi nàng làm sao lại biết chúng.
Điều này khiến Quý Vân Sương vốn đã chuẩn bị sẵn một cuốn sách thuốc để nhân cơ hội này lấy ra, vô cùng cạn lời.
Người này là hũ nút đấy à?
Sao lại chẳng thèm hỏi câu nào thế?
Nhưng thôi, núi không đến gặp ta thì ta đến gặp núi vậy!
Nàng thò tay vào trong tay nải, mượn góc khuất để lấy cuốn sách trong không gian ra, chủ động nói: "Chàng có thấy lạ khi tự dưng ta lại biết về thảo dược không? Thật ra đều là nhờ cuốn sách này cả đấy."
Quý Vân Sương vừa nói vừa đưa cuốn sách qua: "Lúc ta đi mời đại phu cho chàng, vị đại phu đó đã tặng nó cho ta. Ông ấy bảo đằng nào cũng không mang đi được nên tặng lại quyển này cho ta. Lúc rảnh rỗi ta có lật ra xem thử, thấy cuốn sách này thực sự rất hữu ích, chàng có muốn xem không?"
Lục Dần Hành cười lạnh trong lòng.
Thật là làm khó nàng rồi.
Để xóa tan sự nghi ngờ của hắn, nàng thậm chí còn chuẩn bị sẵn một cuốn sách từ trước, quả thực là hao tâm tổn trí.
"Không cần đâu, ta chỉ hái vài loại thuốc trị thương thông thường mà thôi, không cần đọc sách cũng nhận ra." Nói xong, Lục Dần Hành quay lưng bỏ đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại.