Thế nhưng vào thời điểm đó, mỗi ngày không gian chỉ mở ra hai giờ đồng hồ, nếu quá thời gian thì thân thể của nàng sẽ không thể tiến vào không gian được nữa.
Nàng chưa từng dám nán lại trong không gian quá lâu, chỉ đến khi thực sự gặp phải nguy hiểm nguy kịch mới trốn vào trong đó.
Giờ thì tốt rồi, không chỉ không gian không còn giới hạn thời gian, nàng lại còn xuyên không đến một thế giới không có ô nhiễm hạt nhân, cũng chẳng có tang thi...
Nghĩ đến thế giới trong lành không có bất kỳ sự ô nhiễm nào, thân thể rã rời của Quý Vân Sương dường như lại có thêm vài phần sức lực.
Nàng trở về phòng ngủ trong không gian, chọn ra một bộ y phục để thay bộ đồ đầy máu trên người, sau đó ném bộ đồ bẩn vào máy giặt rồi nhấn nút giặt nhanh.
Trong không gian có máy phát điện dự phòng, các thiết bị gia dụng bên trong đều có thể hoạt động bình thường.
Thân xác này gầy hơn rất nhiều so với cơ thể trước kia của nàng, quần áo trong phòng nàng đều mặc không vừa. Tuy nhiên sau khi mạt thế bùng phát, nàng từng vét sạch vật tư của một trung tâm thương mại, cho nên bên trong thứ gì cũng có.
Nàng chọn một bộ nội y phù hợp với kích cỡ hiện tại của mình từ đống đồ đó, lại tìm thêm một bộ đồ thoải mái để mặc vào.
Sau khi mặc quần áo chỉnh tề, nàng bắt đầu đi tuần tra một vòng quanh không gian.
Không gian của nàng vô cùng rộng lớn, cho nên vào thời điểm mạt thế vừa mới giáng xuống, thế giới rơi vào cảnh hỗn loạn, nàng đã thừa cơ hỗn loạn trực tiếp dời cả trung tâm thương mại lớn, biệt thự xa hoa, bệnh viện, nông trại cho đến xe cộ trong thành phố vào bên trong không gian.
Nàng cũng điên cuồng hốt sạch vào không gian cả vũ khí, súng ống, thuốc diệt côn trùng cùng đủ loại vật tư có thể dùng tới trong thời mạt thế.
Ngoại trừ những tòa nhà vật tư mà nàng đã hốt sạch vào không gian trước đó, sau khi xuyên không, không gian của nàng lại đột nhiên rộng thêm gấp đôi. Phần diện tích tăng thêm này chính là một mảnh đất trống trơ trọi.
Suốt mười năm mạt thế, đất đai đều bị ô nhiễm, không thể gieo trồng được. Giờ nhìn thấy mảnh đất này, Quý Vân Sương liền dâng lên một cảm giác thân thuộc.
Nàng đang định thử nghiệm xem mảnh đất này có thể gieo trồng được hay không thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến từ bên ngoài không gian.
Quý Vân Sương giật mình cảnh giác, nàng tập trung tinh thần nhìn ra ngoài không gian, thấy tên hộ vệ vừa chạy trốn lúc nãy đang dẫn theo một nam tử trẻ tuổi cưỡi ngựa, nhanh chóng lao về phía thi thể Hoàng viên ngoại.
Nam tử kia không mấy quan tâm đến thi thể trên mặt đất, ngược lại, sau khi quan sát xung quanh một lượt, hắn nghiêm giọng quát hỏi: "Xe ngựa đâu?"
Sắc mặt tên hộ vệ trắng bệch, run giọng nói: "Nữ ma đầu kia một đao chém đứt đầu của lão gia... Chúng ta vội vã trở về báo tin cho ngài, chuyện phía sau chúng ta cũng không rõ, chắc chắn là đã bị nữ ma đầu kia đánh xe đi rồi!"
"Đuổi theo!" Nam tử kia giận dữ quát.
"Vậy..." Tên hộ vệ cẩn thận liếc nhìn thi thể đầu một nơi thân một nẻo của Hoàng viên ngoại dưới đất, hỏi: "Thi thể của lão gia phải làm sao?"
Nam tử im lặng một lát rồi nói: "Các ngươi đào một cái hố bên lề đường rồi chôn cất đi, đợi sau này có cơ hội sẽ quay lại tìm xương cốt."
Nam tử nói xong, lập tức đi đầu cưỡi ngựa đuổi theo.
Hai tên hộ vệ ở lại nhìn quanh một lượt, cuối cùng lột quần áo trên thi thể Hoàng viên ngoại xuống, chôn cùng với tên hộ vệ đã chết kia, sau đó ném thi thể Hoàng viên ngoại xuống vách núi.