Thực tế thì hắn cảm thấy đại ca sau khi tỉnh lại giống như bị hỏng não vậy.
Trước đây tuy đại ca cũng ít nói, nhưng khi đối mặt với đại tẩu tuyệt đối sẽ không đến mức mang vẻ mặt như thể người ta mượn thóc mà trả cám như bây giờ!
Hôm qua huynh ấy còn đem thuốc đại tẩu tìm cho đi cho chuột uống, thật không hiểu nổi huynh ấy đang làm cái trò gì nữa.
"Ta giận huynh ấy làm gì." Quý Vân Sương cảm thấy người em chồng này cũng khá thú vị.
Nàng cười nói: "Con rắn này đệ muốn ăn thế nào?"
Thấy Quý Vân Sương hỏi chuyện ăn uống, mắt Lục Tử Lâm lập tức sáng lên: "Đại tẩu có cách sao? Thịt thỏ hôm qua tẩu nướng ngon lắm, còn có khoai dại kia nữa, ngọt lịm."
Nghe có người khen ngợi mình, Quý Vân Sương cũng vui vẻ, nàng nói: "Hôm qua ta bắt được hai con gà rừng, chúng ta có thể lấy một con ra hầm chung với con rắn này làm canh long phụng."
"Canh long phụng?"
Lục Tử Lâm ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Cái tên này hay thật đấy! Đại tẩu thật lợi hại!"
Hắn nói xong, lại ghé sát vào Quý Vân Sương, khẽ nhắc nhở: "Nhưng mà đại tẩu, món canh long phụng này tẩu không được nói ra bên ngoài đâu đấy."
Quý Vân Sương lúc này mới sực nhận ra, nàng bây giờ đang ở thời cổ đại.
Ở cổ đại, rồng ví như hoàng đế, phượng ví như hoàng hậu, nàng nói gà rừng hầm chung với rắn là canh long phụng, vừa có ý sỉ nhục hoàng đế hoàng hậu, lại vừa vô cùng đại nghịch bất đạo.
Sợ đại tẩu nhà mình không vui, Lục Tử Lâm lại nói thêm: "Nhưng đây là ở trong núi, không có người khác biết đâu."
Quý Vân Sương cười nói: "Ta biết rồi, cảm ơn tứ đệ đã nhắc nhở, đệ cứ yên tâm đi, ta không nhỏ mọn thế đâu."
Lục Tử Lâm thở phào nhẹ nhõm: "Đại tẩu không trách là tốt rồi, vậy ta đi lột da con rắn này trước."
Quý Vân Sương gật đầu: "Được, đệ chịu trách nhiệm xử lý con rắn, lát nữa ta xem trong núi có hương liệu nào hợp để hầm canh không."
Ngoài việc dùng hương liệu khử mùi tanh, nàng còn muốn bỏ thêm một ít dược liệu bồi bổ vào. Cho dù là thân thể này của nguyên chủ hay là cả nhà già trẻ lớn bé, cơ thể ai nấy đều đã suy nhược nghiêm trọng.
Nếu không bồi bổ tử tế, Quý Vân Sương lo rằng chưa đợi chạy đến nơi an toàn thì cả nhà đã đổ bệnh hết rồi.
Trong núi thảm thực vật phong phú, có rất nhiều loài thực vật đã tuyệt chủng từ lâu ở thời mạt thế.
Nhưng muốn tìm được dược liệu bồi bổ thích hợp để hầm canh và các loại gia vị như gừng và hành lá để khử mùi tanh thì không hề dễ dàng.
Những thứ này đương nhiên là phải lấy từ trong không gian rồi.
Vào thời điểm mạt thế vừa ập đến, nàng đã dùng không gian để thu gom mấy cái kho hàng. Trong đó có một kho hàng là của hiệu thuốc, bên trong ngoài các loại dược liệu ra thì còn có rất nhiều nhân sâm tươi.
Để khách hàng biết những củ nhân sâm này đều là sâm tươi vừa mới đào từ dưới đất lên, người trồng đã cố ý để lại bùn đất bám trên đó.
Đống bùn đất này trái lại rất tiện cho Quý Vân Sương bây giờ. Nàng trực tiếp lấy ra hai củ, nói là lúc nhặt củi phát hiện dưới tán rừng.
Ngoài ra nàng còn lấy thêm vài nhánh gừng, cũng nói là tìm thấy ở trong núi.
Ban đầu Quý Vân Sương còn muốn lấy thêm ít táo đỏ, kỷ tử, hoàng kỳ, nhưng những thứ này đều là đồ khô. Nếu lúc này lại lấy ra thì quá lộ liễu rồi.
Quý Vân Sương đành phải từ bỏ ý định, tính toán đợi sau này tìm được cơ hội, nhất định phải hầm một nồi canh thật ngon.
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã một lần nữa làm kinh động đến những người trong sơn động.
Gia đình Lục Bỉnh Thuần vẫn luôn chằm chằm theo dõi động tĩnh bên phía Quý Vân Sương. Khi biết Quý Vân Sương chẳng qua chỉ là vào núi nhặt củi một chuyến, lúc về lại thu hoạch được không ít đồ tốt, cả nhà bọn họ ghen tị đến đỏ cả mắt.