Phu Quân Nhi Tử Trọng Sinh, Mỗi Ngày Đều Muốn Giết Chết Ta

Chương 19

Trước Sau

break

Cố Xuân Chi vốn định nói đồ ăn sau này dễ tìm thế sao? Nhưng nghĩ lại thì ngoại trừ con chuột hang kia, những thứ còn lại đều do con dâu tìm về, bà liền đổi giọng: "Vậy con tự sắp xếp đi!"

Quý Vân Sương chọn ra mấy củ khoai lang nhỏ, lại xé một miếng thịt thỏ lớn đưa cho Lục Tử Lâm: "Đệ mang sang cho nhà Chu thẩm tử đi, lần này đại ca của đệ thoát hiểm được đều nhờ có Chu đại ca giúp đỡ."

Lời này của nàng càng khiến Lục Dần Hành thêm phần chắc chắn rằng nàng cũng giống như hắn, đều là người trọng sinh trở về.

Chỉ e việc cảm tạ Chu đại ca là giả, mà nhắm vào quyền thế sau này của Chu đại ca mới là thật.

Kiếp trước, Chu Đại Lâm cũng giống như hắn, bị chiêu mộ vào quân ngũ, trở thành một binh sĩ.

Chu Đại Lâm cùng hắn kề vai sát cánh, nhờ vào sự liều mạng mà nhanh chóng bộc lộ tài năng trong quân doanh, sau này lại nhờ cứu mạng tân đế nên được sắc phong làm Vũ An Hầu, trở thành vị Hầu gia khác họ duy nhất của Đại Chu.

Miệng nàng thì nói lời hay ý đẹp, nhưng e là trong lòng lại đang tính toán âm mưu gì rồi!

Sắc mặt Lục Dần Hành tức thì lạnh thêm vài phần.

Quý Vân Sương hoàn toàn không biết bản thân lại bị Lục Dần Hành hiểu lầm.

Lúc nãy khi Mã thị lao ra mắng nhiếc nàng, phản ứng của mấy gia đình trong sơn động nàng đều nhìn thấy rõ mười mươi.

Chu gia này rõ ràng là gia phong đoan chính, vừa rồi Chu thẩm tử vẫn luôn nói đỡ cho nàng, mắng mỏ Mã thị cùng thằng nhóc Lục Thiên Hổ.

Cộng thêm việc nàng lục lọi trong ký ức của nguyên chủ, thấy Chu Đại Lâm là người có thân thủ khá tốt, nhân phẩm đoan chính, cho nên cảm thấy trên đường chạy nạn mà đồng hành cùng người như vậy sẽ bớt đi được rất nhiều gánh nặng.

Cho đến tận lúc này nàng vẫn chưa nhận ra suy nghĩ của mình đã âm thầm thay đổi.

Từ ý định ban đầu chỉ là xác nhận sự an toàn của người nhà Lục gia, thấy bọn họ không bị mình liên lụy thì sẽ rời đi, nay đã dần chuyển biến thành muốn nuôi hai đứa trẻ mập mạp lên, để chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.

Cách hành xử này của Quý Vân Sương một lần nữa đã làm thay đổi ấn tượng của nàng trong lòng mọi người.

Ngoại trừ nhà Lục Bỉnh Thuần ra, tuy những nhà khác không được chia đồ ăn trong lòng có chút khó chịu, nhưng họ cũng hiểu rõ Quý Vân Sương làm như vậy chẳng có gì sai.

Mọi người cùng nhau chạy nạn, chẳng phải là vì muốn trông nom, giúp đỡ lẫn nhau sao? Trên suốt dọc đường này, Lục Dần Hành đã chăm sóc mọi người không ít, nhưng đến khi hắn gặp nạn, bọn họ lại chẳng giúp được việc gì.

Ngược lại là Chu Đại Lâm, sau khi Lục Dần Hành bị thương, hắn đã tất tả ngược xuôi giúp đỡ rất nhiều.

Quý Vân Sương với tư cách là thê tử của Lục Dần Hành, ghi nhớ lòng tốt của hắn, trong tay có đồ ăn liền đi cảm tạ nhà hắn trước cũng là lẽ đương nhiên.

Trong lòng mọi người dù không thoải mái thì cũng đành chịu, nhưng đối với Quý Vân Sương, bọn họ hiếm khi nhìn nàng bằng con mắt khác.

Bọn họ cảm thấy Quý Vân Sương lúc này đầu óc tỉnh táo, làm việc có chừng mực, trông có vẻ không dễ bắt nạt, sau này tiếp xúc với nàng cũng phải chú ý một chút.

Chỉ có nhà Lục Bỉnh Thuần là âm thầm chửi mắng Quý Vân Sương là kẻ ngốc, có đồ ăn dư thừa không mang cho những người thân thích máu mủ như bọn họ, ngược lại đem tặng cho người ngoài, đúng là đầu óc có vấn đề.

Nhà Lục Bỉnh Thuần dù tức giận không thôi, nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của Quý Vân Sương.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương