Đã không xin được thịt từ chỗ Quý Vân Sương, nó liền nảy ra ý định cướp lấy xiên thịt trong tay Lục Ngọc Châu. Dù sao thì trước đây nó cũng thường xuyên làm như vậy, ai lại đi trách phạt một đứa trẻ cơ chứ.
Nhưng ngoài dự liệu của nó, tay nó còn chưa kịp chạm tới xiên thịt của Lục Ngọc Châu thì đã bị gạt phắt ra.
"Đừng tưởng ngươi là trẻ con thì ta sẽ không thèm chấp nhặt. Lần sau nếu ngươi còn dám bắt nạt nữ nhi của ta, ta chắc chắn sẽ không dễ nói chuyện như hôm nay đâu."
Nhìn dáng vẻ vừa rồi của Lục Ngọc Châu khi thấy Lục Thiên Hổ, rõ ràng là trước đây thường xuyên bị bắt nạt, cho nên vừa thấy nó liền sợ hãi.
Quý Vân Sương thấy Lục Thiên Hổ dám ngang nhiên cướp đồ ăn của nữ nhi ngay trước mặt mình, trong lòng càng thêm chán ghét nó, lúc nói chuyện không chỉ có ngữ khí hung dữ mà trong mắt còn hiện lên hàn quang lạnh lẽo.
Lục Thiên Hổ "oà" một tiếng khóc rống lên.
Mã thị hùng hổ chạy tới, vội vàng ôm chặt Lục Thiên Hổ vào lòng: "Làm sao vậy? Có chuyện gì thế này? Ai dám bắt nạt con ta!"
Lục Thiên Hổ chỉ là một đứa trẻ, đương nhiên không thể tự dưng nói ra những lời như vậy, thực chất hoàn toàn là do chịu ảnh hưởng từ người nhà.
Lục Bỉnh Thuần và Lưu thị thường xuyên nguyền rủa nhà Lục Dần Hành, thường nói huynh muội Lục Yến Kỳ là lũ giá đỗ vô dụng, căn bản không đáng tin cậy, sau này trong đám con cháu hậu bối của Lục gia muốn nổi trội hơn người, vẫn phải trông cậy vào Thiên Hổ nhà họ.
Từ nhỏ nó đã tai nghe mắt thấy, cũng cảm thấy hai người kia sống không thọ, chẳng có ích bằng nó.
Ngay cả việc lần này nó đến chỗ Quý Vân Sương đòi đồ ăn, thực ra cũng là do người lớn trong nhà ngầm đồng ý.
Tuy sơn động rộng lớn, nhưng rốt cuộc vẫn không có được sự riêng tư như nhà ở. Mã thị vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên này.
Vừa nghe thấy con trai khóc, nàng ta liền lao vội tới. Chẳng đợi Lục Thiên Hổ trả lời, nàng ta đã trợn mắt giận dữ nhìn Quý Vân Sương mà mắng:
"Ngươi là phận thím, cho đứa trẻ ăn một miếng thì đã sao? Hơn nữa ngươi không cho thì thôi, sao lại còn đánh trẻ con?"
Quý Vân Sương "chát" một tiếng tát thẳng vào mặt nàng ta, dưới ánh mắt không thể tin nổi và đầy phẫn nộ của Mã thị, nàng bình thản nói:
"Thế này mới gọi là đánh. Vừa rồi ta chẳng qua chỉ dạy bảo nó hai câu, bảo nó đừng có cướp đồ ăn trên tay nữ nhi của ta mà thôi. Bản thân nó nhát gan, mới nói một câu đã khóc, liên quan gì đến ta."
"Ngươi... ngươi dám đánh ta!" Mã thị ôm mặt, đến tận lúc này vẫn ngỡ như đang nằm mơ.
Thê tử của em họ trong mắt nàng ta vốn chỉ là một kẻ giá áo túi cơm, ngoài gương mặt xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì. Con đàn bà vừa lười vừa ngu ngốc này từ khi nào lại có khí thế như vậy?
"Ta chỉ là thị phạm cho ngươi xem thế nào mới gọi là đánh người mà thôi. Tránh cho ngươi không hiểu thế nào là đánh người, lần sau lại vu oan cho ta."
Quý Vân Sương nói xong, lại liếc nhìn những ánh mắt đang đổ dồn về phía này từ các góc trong sơn động, lạnh lùng nói:
"Còn nữa, sau này ngươi đừng có hở ra là lôi đứa trẻ ra làm bia đỡ đạn, mưu toan dùng đạo đức để ép buộc ta. Ngươi dung túng cho con trai ngươi bắt nạt con ta, lại còn muốn ta cho nó đồ ăn, đang mơ mộng hão huyền gì thế?"
Sau khi Lục Bỉnh Thừa qua đời, Lục Bỉnh Thuần là huynh trưởng ruột thịt, chẳng những không giúp đỡ em dâu cùng mấy đứa cháu nhỏ, ngược lại còn mưu đồ tính kế cô nhi quả phụ, việc này khiến mọi người vô cùng khinh bỉ.