Sau khi cảm nhận xung quanh và xác định không có ai khác, nàng mới nép vào sau một tảng đá lớn, lấy từ trong không gian ra hai con thỏ.
Nàng muốn ăn thịt gà hơn, nhưng gà trong không gian đều là gà nhà nuôi, đột ngột mang ra ngoài thì quá kỳ lạ.
Thỏ nhà nuôi và thỏ rừng lại không có mấy khác biệt, thế nên cuối cùng nàng liền chọn hai con thỏ lớn béo mầm mang ra ngoài.
Ngoài thỏ ra, nàng còn lấy thêm mười mấy củ khoai lang.
Đây là thứ nàng tìm thấy trong một kho hàng vào thời điểm điên cuồng càn quét thu gom vật tư. Ngoài khoai lang ra, trong đó còn có rất nhiều rau củ, thậm chí là cả hải sản tươi sống.
Kiếp trước sau khi mạt thế giáng xuống, nguồn nước trên Trái Đất bị ô nhiễm nặng nề. Hải sản như tôm cá cho dù không chết hay biến dị thì trên người cũng mang độc tố ở các mức độ khác nhau.
Quý Vân Sương đã không nhớ nổi bao nhiêu năm rồi mình chưa được ăn hải sản.
Khi càn quét kho hàng kia, nàng đã thèm đến mức chảy nước miếng, chỉ hận không thể lập tức đánh một bữa tiệc hải sản thịnh soạn cho thỏa lòng mong ước.
Chỉ là khi ấy mạt thế vừa mới ập đến, nàng còn mải vội vàng tích trữ vật tư, không có thời gian để bày vẽ ăn uống, đành phải cắn răng thu sạch sành sanh mọi thứ vào không gian.
Mặc dù lúc này nàng cũng rất thèm một bữa tiệc hải sản thịnh soạn, nhưng những thứ đó rõ ràng không thích hợp để mang ra vào lúc này.
Cuối cùng, nàng xách theo hai con thỏ béo mầm, túi khoai lang cùng mấy nhánh thạch hộc tươi rói quay trở lại sơn động.
Trên đường trở về, nàng còn nhìn thấy không ít thảo dược.
Lúc này không có ai bám theo, nàng khẽ động ý niệm liền thu hết chúng vào trong không gian.
Nếu mảnh đất mới xuất hiện trong không gian có thể gieo trồng, nàng muốn đem những loại thảo dược này trồng vào trong đó.
Thuở ấy nàng còn thuận tay thu cả thư viện trường học vào không gian, bên trong chắc hẳn có không ít sách chuyên ngành.
Thế giới này không có tang thi, cũng chẳng có động thực vật biến dị, nàng có thể tìm thời gian tự học để hoàn thành nốt chương trình Trung y chưa kịp học xong ở đại học.
Thế nhưng vừa đi tới cửa động, nàng đã nghe thấy giọng nói đầy nôn nóng và khẩn thiết của Tôn Mỹ Hương vọng ra:
"Đại Lang ca, huynh nghe ta nói đi, nàng ta chính là một con yêu tinh! Quý Vân Sương kia gả tới thôn Vân Thủy chúng ta đã ba bốn năm nay, ai mà không biết tính khí của nàng ta thế nào?"
"Bình thường mới đi được vài bước chân nàng ta đã rên rỉ kêu ca, làm sao có thể leo lên được vách núi dựng đứng chứ!"
"Nhưng vừa rồi ta đã tinh mắt nhìn thấy nàng ta tay không leo lên vách núi cao mấy trượng, huynh nói xem, nếu không phải yêu tinh hóa thành thì là cái gì?"
Quý Vân Sương chậm rãi bước tới phía sau ả, ghé sát vào tai ả thì thầm: "Nếu ta là yêu tinh, kẻ đầu tiên ta hút máu ăn thịt chính là ngươi đấy."
Tôn Mỹ Hương sợ tới mức hét lên một tiếng thất thanh, vội vàng nép sau lưng Lục Dần Hành: "Đại Lang ca, huynh xem, nàng ta thừa nhận rồi kìa! Nàng ta chính là yêu tinh, muốn ăn thịt uống máu ta!"
Lục Dần Hành tránh khỏi cái kéo tay của ả, ánh mắt mang theo vài phần dò xét nhìn về phía Quý Vân Sương.
Quý Vân Sương không nhanh không chậm đối diện với ánh mắt của hắn: "Sao thế, chàng cũng nghĩ ta là yêu tinh à?"
Lục Dần Hành nhàn nhạt đáp: "Ta đương nhiên không hoang đường đến mức ấy."
Tôn Mỹ Hương tức khắc đau lòng khôn xiết: "Đại Lang ca, sao huynh lại không tin lời ta nói? Huynh xem, nàng ta rõ ràng không hề bình thường chút nào."