Màn đêm buông xuống, vạn vật đều chìm vào giấc ngủ say. Xung quanh im ắng, ngay cả tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu rả rích cũng chẳng có.
Toàn bộ thế gian vô cùng tĩnh lặng, gió đêm nhè nhẹ thổi qua cửa sổ, lưu luyến quanh phòng, nghịch ngợm quấn màn sa lên, để lộ ra một cô nương đáng yêu đang ngủ trên giường.
Đang say giấc nồng, Vân Mộng Khởi chỉ cảm thấy gió đêm se lạnh nhưng không khiến người ta lạnh buốt, mà chỉ cảm thấy mát mẻ và thoải mái. Nàng khoan khoái xoay người lại, vừa lòng nỉ non một tiếng.
Ưm... Hơi nâng mi mắt, nàng thấy một bóng người mơ hồ đang ở trước giường, bên ngoài tấm màn sa.
Hả? Cho rằng mình bị ảo giác, nàng cũng không mấy để ý, xoay người, tiếp tục ngủ.
Nhưng mà, vừa nhắm mắt, nàng liền cảm thấy có chút không đúng, lập tức bật dậy, vén màn sa lên.
A!
Nàng phát hiện ra đó không phải là ảo giác, mà thật sự có người đứng bên giường mình. Đúng là nàng hết sức sợ hãi, suýt chút nữa đã vất hết hình tượng mà thét chói tai.
Tư Đồ Dương Lễ? Nàng thử gọi. Hiện tại, nàng chỉ nghĩ tới một người là hắn, hơn nữa, hắn còn ngủ ở trên lầu.
Cũng chỉ có hắn mới làm những chuyện này, cũng chỉ có hắn mới nhàm chán như thế, đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, lại chạy đến bên giường hù dọa nàng.
... Người đứng ở bên giường vẫn chẳng đáp lại.
Vân Mộng Khởi thầm kinh sợ trong lòng, cứ tưởng không phải Tư Đồ Dương Lễ, vội vàng kinh hô: Ngươi là ai?
Nếu như không phải Tư Đồ Dương Lễ, vậy sẽ là ai?
Tưởng tượng có người đứng ở bên giường, nhìn mình ngủ, mà còn không biết rốt cuộc hắn đã đứng bao lâu, nàng liền cảm thấy toàn thân rét run, một luồng khí lạnh vọt thẳng lên đầu.
Mộng Mộng...
Nghe thấy danh xưng này, Vân Mộng Khởi đang bị dọa cho sợ hãi liền nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngay lập tức, nàng liền dùng sức kéo màn lên, bước xuống giường, tức giận nhìn hắn.
Trong cơn tức giận, nàng đã quên mất mình đang mặc yếm lụa và quần mỏng, hiện tại, nàng chỉ muốn dạy dỗ cái người nửa đêm không ngủ được, lại chạy xuống đây hù dọa nàng thôi.
Mộng Mộng... Si mê nhìn toàn thân Vân Mộng Khởi tỏa ra ánh hào quang nhu hòa được ánh trăng chiếu rọi, ngoại trừ gọi tên nàng, đầu óc ngốc nghếch của hắn gần như không biết làm gì nữa.
Ngươi không đi ngủ đi, còn đứng bên giường ta làm gì? Còn cố tình im lặng, dọa nàng nhảy dựng, cứ tưởng rằng có ác tặc xông vào chứ.
Ta...
Vừa rồi ta gọi ngươi, sao ngươi không trả lời? Thật tức chết nàng mà!
Ta...
Ta, ta cái gì? Ngươi cố tình làm ta sợ đúng không? Nàng giơ ngón tay chọc chọc vào ngực hắn, một cái lại một cái, khiến hắn liên tục lùi về sau.
Không... Dáng vẻ hung dữ của nàng khiến hắn không thể nói rõ ràng.
Ngồi xuống. Nàng kéo hắn ngồi xuống ghế cạnh bàn tròn, rồi tự rót cho mình ly trà. Sau khi xả vài câu, tâm tình của nàng cũng hồi phục đôi chút, cũng không tức giận như lúc trước nữa, cuối cùng nàng có thể bình tĩnh hỏi hắn rồi.
Ờ... Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống, chăm chú nhìn nàng không chớp mắt, thật giống như là nhìn chưa đủ, tham lam muốn khắc sâu dáng vẻ hiện giờ của nàng vào lòng mình.
Nói đi, vì sao lại chạy đến phòng ta, còn đứng bên giường dọa ta sợ? Hi vọng hắn có một lý do tốt, bằng không nàng mặc kệ hắn có phải kẻ ngốc hay không, sẽ đánh cho hắn răng rơi đầy đất.
Ta... Hắn cũng chẳng hiểu vì sao, hắn nằm ở trên giường, cứ lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được, hắn thật không biết mình muốn làm cái gì. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, chính là muốn nhìn thấy nàng, cho nên, hắn vội chạy xuống đây. Thế nhưng, chính hắn còn không hiểu cảm giác này thì sao có thể giải thích với nàng đây?
'Ta ta ta', ngươi làm gì mà cứ 'ta' hoài vậy, rốt cuộc là muốn nói gì? Mong mỏi được đi ngủ khiến cho tính tình của nàng trở nên hết sức khó chịu.
Chỉ có điều, mặc kệ nàng có hung dữ thế nào, thì hắn vẫn chẳng chút sợ hãi.
Còn với Vân Hương Thảo, vì ả ta luôn hung dữ với mình nên hắn mới có thể chán ghét ả ta. Hắn cũng không thể nói rõ vì sao nhìn Vân Mộng Khởi tức giận, hắn chẳng những không sợ hãi, mà ngược lại còn cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu.
... Hắn thật sự không biết phải nói thế nào, nên mới lắp bắp như thế. Hắn nhìn nàng, cảm thấy có chút tủi thân, miệng nhếch cao, có thể treo được vài cân thịt lợn.
Dáng vẻ này của hắn làm cho người ta thật chẳng thể tức giận nổi, Vân Mộng Khởi cũng không ngoại lệ.
Nàng ảo não vỗ trán, rồi đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, giơ hai tay nâng mặt hắn lên, để hắn mặt đối mặt với mình.
Tư Đồ Dương Lễ ngoan ngoãn ngẩng đầu lên nhìn nàng, ánh mắt chuyên tâm lại có thần của nàng như có phép lạ, làm cho hai má hắn đỏ bừng.
Ngươi... Vốn định hỏi hắn vì sao lại mặt đỏ , nhưng chợt nhớ ra có thể hắn cũng chẳng biết lí do, nàng đành phải bỏ qua. Chỉ là, chuyện nên hỏi nàng vẫn muốn hỏi, ví dụ như...
Ngươi không ngủ được à?
Không ngủ được... Hắn thật sự không ngủ được, nằm ở trên giường, trong đầu toàn là hình bóng của nàng. Từ lúc hắn có trí nhớ tới nay, đây là chuyện chưa từng xảy ra.
...Sao lại không ngủ được? Sinh bệnh sao? Nàng lo lắng nhìn hắn, rất sợ độc tính tạo thành biến chứng gì đó.
Sắc mặt của hắn tuy không mấy hồng hào, nhưng cũng chẳng khác mấy so với lúc ăn cơm buổi tối. Dựa theo ánh trăng, nàng nhìn hắn thật cẩn thận, xác định hắn hoàn toàn khỏe mạnh.
Không... Hắn dùng sức lắc đầu. Hắn không sinh bệnh, tuyệt đối không sinh bệnh!
Trong suy nghĩ của hắn, sinh bệnh sẽ phải uống thuốc rất rất đắng, hắn ghét uống thuốc, cho nên, hắn không hề sinh bệnh.
Hắn không hề nghĩ tới, hắn có sinh bệnh hay không, cũng không phải do hắn thích hay không thích uống thuốc quyết định.
Ngươi đang nghĩ gì thế? Bằng không sao có thể không ngủ được? Nếu không sinh bệnh, thì chắc chắn là tự mình nghĩ miên man gì rồi, cho nên mới bị mất ngủ.
... Câu hỏi của nàng khiến hai má hắn đỏ lên. Tư Đồ Dương Lễ sợ hãi nhìn nàng, chân tay luống cuống không biết có nên nói ra không.
Nói đi. Dáng vẻ phân vân của hắn khiến người ta vô cùng sốt ruột.
Nàng... Giọng nói nhỏ xíu, ngượng ngùng thốt ra một chữ.
Cái gì? Vân Mộng Khởi vô thức tựa mặt vào gần hắn, giọng nói của hắn giống như muỗi kêu, nàng thật sự nghe không rõ.
Nàng... Hắn ngoan ngoãn lặp lại lần nữa, giọng nói vẫn lí nhí như cũ. Nếu không chú ý nghe, thì khó có thể nghe thấy.
... Mặt lại kề sát chút nữa, nàng vẫn chưa nghe rõ hắn nói cái gì, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại.
Ngươi nói lớn tiếng lên, ta chưa nghe rõ đâu.
Nàng. Lần này, giọng hắn đã lớn hơn, ít ra còn nghe rõ hắn nói cái gì.
Đáp án của hắn làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Mộng Khởi chợt đỏ bừng.
Nàng thật sự rất bất ngờ, câu trả lời của hắn lại là như thế, đúng là làm cho nàng ngượng ngùng.
Nhất thời, Vân Mộng Khởi không biết phải nói gì, nàng cứ giữ cằm hắn như vậy, cùng hắn nhìn nhau, bắt đầu làm cho nàng cảm thấy mất tự nhiên.
Mộng Mộng? Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ rực như quả táo, còn đang nhìn mình chằm chằm, hắn liền cảm thấy khó hiểu, không nhịn được khẽ gọi tên nàng.
Khụ, ngươi mau về phòng ngủ đi. Vờ ho nhẹ một tiếng để che giấu vẻ lúng túng, nàng vội thu tay rồi giục hắn về phòng đi ngủ.
Nàng cảm nhận rõ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình đang nóng bừng, không cần soi gương, cũng biết chắc chắn là đỏ rực.
Không muốn. Hắn chu miệng nói. Hắn không muốn về phòng ngủ đâu!
Ngươi nói cái gì? Vân Mộng Khởi cho rằng mình đã nghe lầm, nàng nghe thấy hắn nói Không muốn , kể từ lúc quen hắn đến giờ, đây là lần đầu tiên nghe hắn nói Không với mình.
Nàng hoàn toàn quên mất, thời gian bọn họ biết nhau còn chưa đến một ngày đâu!! Mệt nàng còn nói cái gì mà từ lúc quen biết tới nay, người ngoài nghe thấy sẽ dễ hiểu lầm là bọn họ đã quen biết từ lâu nha!
Không muốn. Hắn còn lắc đầu phụ họa cho lời nói, bày tỏ mình sẽ không đi.
Ngươi không ngủ được à? Hắn không về phòng, chẳng lẽ cứ muốn đứng ở bên giường hay ngồi ở chỗ này sao? Vậy nàng ngủ thế nào đây?
Gật đầu, tỏ ý hắn không ngủ được. Thật ra, hắn cực kỳ mệt mỏi, vô cùng muốn đi ngủ, nhưng hắn rất sợ sẽ không thấy nàng nữa. Chỉ cần nghĩ đến chuyện đi ngủ rồi sẽ không nhìn thấy nàng, hắn lại không ngủ được.
Ngươi không ngủ nhưng ta muốn ngủ nha. Trời ạ, chẳng lẽ muốn nàng thức cùng hắn tới hửng đông sao? Nàng không muốn đâu!