Phu Lang Là Cái Luyến Ái Não

Chương 19

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Triệu Sơ Đồng nghĩ một lát rồi nói: “Nếu ngươi đã nói vậy… tương lai ta còn cần một quản gia. Nếu ngươi nguyện ý, trước cứ theo ta làm những việc lặt vặt, lại giúp ta trông nom việc nhà. Đợi sau này, ngươi chính là đại quản gia của ta.”

Hắn chỉ thuận miệng ném ra một cái chức vị vậy mà Triệu Quý nghe xong sáng mắt như được ban thánh chỉ.

Biết Triệu Sơ Đồng không hề muốn bỏ rơi mình, trái lại còn định trọng dụng, Triệu Quý kích động đến mức tim đập thình thịch, lập tức cam đoan sẽ hết lòng hết sức làm việc cho hắn.

Triệu Sơ Đồng thừa thế rèn sắt, giao việc ngay bảo Triệu Quý đi thăm hỏi khắp nơi, thống kê tình hình thu hoạch từng vùng sản lượng bao nhiêu, thời gian gieo trồng, mỗi năm trồng được mấy vụ, cùng một loại giống mà chỗ nhiều chỗ ít khác biệt thế nào.

“Thúc tra mấy thứ này để làm gì ạ?” Triệu Quý gãi đầu, vẫn chưa thông suốt.

“A Quý.” Triệu Sơ Đồng kiên nhẫn nói: “Chỉ biết chạy chân thì không thể làm quản gia được. Bên ngoài người có bản lĩnh nhiều lắm, ta chỉ cần bỏ tiền ra mua cũng có thể rước về một quản gia giỏi. Ta chọn ngươi vì ngươi theo ta lâu năm, lại là người nhà, ta tin ngươi. Nhưng làm quản gia không thể chỉ dựa vào thân thích. Ngươi phải có năng lực thật sự. Sau này ta giao việc mà ngươi làm không nổi, chẳng phải ta còn phải tìm người khác sao?”

Triệu Quý lập tức hiểu ra đây tám phần mười chính là khảo nghiệm. Nếu làm tốt, chức quản gia tương lai chắc chắn rơi vào tay. Làm không tốt… thì lại quay về làm chân chạy vặt thôi.

Nhưng hắn ta không hề nản. Năng lực tới đâu hưởng tới đó, vốn rất công bằng. Nay Triệu Sơ Đồng còn chịu chỉ dẫn và bồi dưỡng trước khi phán hắn ta “không đủ tư cách”, vậy đã nhân hậu lắm rồi. Triệu Quý sôi trào khí thế, quyết tâm hừng hực mà đi làm nhiệm vụ.

Triệu Sơ Đồng nhìn bóng hắn ta rời đi, thầm nghĩ chỉ bằng một lời hứa chức quản gia mà đổi được một tâm phúc vừa trung thành vừa có năng lực tính ra rất lời. Hắn đã thay nguyên thân sống tiếp, tự nhiên phải hoạch định tương lai. Về sau còn muốn tiếp tục khoa cử, bên cạnh không có vài người đáng tin thì sao được?

Khi Triệu Quý về đến nhà, mọi người đã từ ruộng trở về.

Vợ hắn ta, Trương Tiểu Mai, nhìn thấy liền chạy ra hỏi như bắn tên: “A Quý, Đồng thúc nói sao? Còn cho ngươi làm nữa không?”

Cả nhà lập tức dựng thẳng lỗ tai. Triệu Quý cũng không định giấu, liền nói thật: “Đồng thúc bảo ta tuổi lớn, không hợp làm thư đồng nữa, muốn bồi dưỡng ta làm quản gia.”

Hàn thị mẹ hắn ta đang đảo nồi nước liền chép miệng một cái giòn tan: “Sơ Đồng huynh đệ đúng là biết nói khoác. Hắn không cửa hàng, không đất đai, không hạ nhân… quản gia của hắn tương lai quản cái gì?”

Câu nói kia chém một nhát bén như dao, khiến khí thế đang hừng hực của Triệu Quý suýt tắt phụt ngay tại chỗ.

“Mẹ, không thể nói vậy. Đồng thúc tuổi còn trẻ đã đỗ cử nhân, học vấn lẫn bản lĩnh đều không tầm thường. Con vừa gặp hắn đã biết lần này hắn trở về chắc chắn là để làm đại sự.” Triệu Quý nghiêm mặt nói.

Theo Triệu Sơ Đồng gần mười năm, Triệu Quý hiểu hắn hơn ai hết.

Trước kia, Triệu Sơ Đồng ngoài đọc sách ra thì chẳng để mắt đến chuyện đời, tính tình lặng như giếng cổ. Lần này gặp lại, Triệu Quý liền thấy Đồng thúc như đã đổi khác tựa hồ trút được gánh nặng đè ép bao năm, ánh mắt sáng hơn, khí tượng cũng không còn như xưa.

Hắn ta không rõ Triệu Sơ Đồng toan tính điều gì, nhưng trong lòng lại mơ hồ tin chắc Đồng thúc đã mở lời, thì nhất định sẽ làm được.

Gia gia Triệu Quý nghe xong bèn gật gù: “A Quý nói đúng. Đồng thúc của ngươi đã nhìn trúng ngươi, thì cứ theo hắn mà làm. Mẹ ngươi kiến thức thiển cận, lời nàng nói đừng để trong lòng.”

Người ngoài không biết, chứ gia gia Triệu Quý từng nghe lý chính nói cử nhân có thể được bổ nhiệm làm quan. Dù tương lai Triệu Sơ Đồng thi không đỗ tiến sĩ, chỉ cần làm một tiểu quan thôi cũng đã khác bọn họ một trời một vực. Triệu Quý theo hắn làm quản gia, sau này tuyệt chẳng thiệt.

Ông cụ lo con dâu tính hẹp hòi, sợ nàng khiến Triệu Quý bỏ lỡ cơ hội nên cố ý âm thầm khuyên nhủ.

“Gia gia yên tâm, con biết rõ phải làm gì.” Triệu Quý đáp.

Mẹ hắn ta bị cha chồng nói trúng mấy câu, đỏ mặt, đành lầm lũi vào bếp nấu cơm.

Triệu Quý giấu không nổi sự phấn chấn, lập tức bắt tay vào nhiệm vụ Triệu Sơ Đồng giao. Hắn ta đóng cửa, ghi lại những điều mình biết về hoa màu trong thôn, rồi cầm giấy bút Triệu Sơ Đồng đưa đi hỏi thăm khắp nơi.

Tình hình nông nghiệp quanh kinh thành, Triệu Sơ Đồng nắm rõ như nông dân chính hiệu, nên Triệu Quý đoán hắn muốn thu thập tin tức ở những vùng xa hơn.

Hắn ta hỏi các lão nhân trong thôn được chút ít, nhưng cảm thấy đều quá chung chung. Thế là lại đem theo ba cái bánh tân lạc mẹ đưa, đi tìm người chạy nạn từ Tây Bắc đến. Dùng bánh làm thù lao, hỏi cho kỹ Tây Bắc trồng gì, thu hoạch ra sao, một năm mấy vụ… Quả nhiên khác xa kinh thành.

Sau đó, hắn ta còn nhờ người họ hàng làm tiểu nhị ở tửu lầu giới thiệu cho một thương đội Giang Nam, mời người ta mấy bữa rượu, moi bằng sạch những điều đối phương biết.

Tóm lại, ai có thể hỏi là hắn ta hỏi cho bằng hết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc