Rời khỏi sau núi Thủy gia một cách êm thấm, Thủy Ngâm Thiền ôm Mao Cầu trở về tiểu viện của mình.
Điều mà nàng không biết là, ngay lúc rời khỏi sau núi Thủy gia, nàng lại một lần nữa chạm vào kết giới nơi ấy, khiến sắc mặt mấy vị trưởng lão lại biến đổi.
Thủy Mặc Miễn hoàn toàn nổi giận.
“Mẹ nó! Rốt cuộc là tên khốn nào lặng lẽ xông vào sau núi, rồi lại lặng lẽ rời đi không một tiếng động? Chờ lão phu bắt được, nhất định phải cho hắn một trận nhớ đời!”
“Hắt xì!”
Thủy Ngâm Thiền hắt hơi một cái thật vang.
“Nhất định là tên yêu nghiệt kia đang mắng ta.” Thủy Ngâm Thiền tức tối lẩm bẩm một câu.
Nàng không ngờ mình mới về viện chưa bao lâu thì rắc rối mới đã tự tìm tới cửa.
Xuất hiện trước mắt nàng là một thiếu nữ mặc váy dài trắng muốt, dung mạo xinh đẹp tựa tiên tử. Thủy Ngâm Thiền không khỏi nhìn thêm mấy lần, thầm khen trong lòng: Đúng là một thiếu nữ như đóa sen thanh khiết vừa nhô khỏi mặt nước.
Chỉ tiếc, ngay lúc nàng còn định khen thêm một câu, nàng lại bắt gặp vẻ chán ghét thoáng qua trong mắt thiếu nữ áo trắng ấy, khiến hảo cảm trong lòng lập tức tan biến.
Thật đáng tiếc.
Tiếc cho gương mặt như hoa như ngọc ấy.
“Tam tỷ, chính tiểu tiện nhân này đã quyến rũ Vân ca ca, còn xé cả thư từ hôn của Nhị hoàng tử! Vốn dĩ Nhị hoàng tử còn định chọn một người khác trong Thủy gia làm chính phi, nhưng tiểu tiện nhân này lại dám làm nhục Nhị hoàng tử ngay trước mặt Ngũ công chúa, khiến chuyện chọn phi cuối cùng chẳng đi đến đâu cả! Bản thân nàng ta là đồ phế vật, không có bản lĩnh làm Nhị hoàng tử phi, lại cũng không muốn tam tỷ ngươi được làm.”
“Tam tỷ, ngươi nghĩ mà xem, nếu Nhị hoàng tử thật sự chọn phi trong Thủy gia, vậy trong hàng tỷ muội cùng vai Ngâm, còn ai có thể hơn được ngươi chứ? Vị trí Nhị hoàng tử phi ấy, ngoài ngươi ra thì còn ai xứng hơn nữa...”
Kẻ nói liến thoắng không ngừng, một đường theo sau thiếu nữ áo trắng kia, chính là Thủy Ngâm Tuyết đã một tháng không gặp.
Thủy Ngâm Thiền lạnh nhạt nhìn đối phương, khẽ cười nhạo một tiếng rồi nói: “Thủy Ngâm Tuyết, da mặt ngươi đúng là dày thật. Mới có một tháng mà đã lại tung tăng như vậy rồi. Có điều, ta đoán da ngươi bây giờ lại ngứa nữa rồi phải không? Hay là ngươi còn muốn nếm thêm một trăm roi sắt?”
“Tiện nhân! Ta phải xé nát cái miệng ngươi!” Chỉ mấy câu ngắn ngủi của Thủy Ngâm Thiền đã châm ngòi lửa giận của Thủy Ngâm Tuyết, khiến nàng ta vung tay nhào tới.
Thủy Ngâm Thiền nhẹ nhàng tránh sang một bên, để mặc nàng ta ngã nhào xuống đất như chó gặm bùn.
“A a a! Tiện nhân, ta giết ngươi!” Thủy Ngâm Tuyết thét lên chói tai.
Đúng lúc ấy, một tiếng quát khẽ trong trẻo vang lên: “Đủ rồi.”
Thiếu nữ áo trắng kia, cũng chính là Tam tiểu thư Thủy gia, Thủy Ngâm Sương, nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, hờ hững buông ra một câu: “Mất mặt.”
Nói rồi, ả quay đầu nhìn về phía Thủy Ngâm Thiền, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa: “Lục muội muội, lâu ngày không gặp. Dạo gần đây ngươi sống thế nào?”
Bị răn dạy, sắc mặt Thủy Ngâm Tuyết tuy khó coi nhưng vẫn chỉ có thể xám xịt lui về sau lưng ả.
Thủy Ngâm Thiền khẽ nhướng mày, thầm nghĩ: Xem ra địa vị của Thủy Ngâm Sương quả nhiên không hề tầm thường.
Nhân lúc vừa rồi lục lại ký ức, Thủy Ngâm Thiền rất nhanh đã biết được thân phận của thiếu nữ áo trắng này.
Thanh thành có câu “Vân Thủy song tài”, ý nói hai hậu bối cực kỳ có thiên phú, xứng danh thiên tài.
Một người là đích trưởng tử Vân gia, Vân Phi Dật, năm nay mười tám tuổi, huyền khí cửu giai cửu tinh Huyền đồ!
Người còn lại chính là Tam tiểu thư Thủy gia, Thủy Ngâm Sương, năm nay mười sáu tuổi, huyền khí bát giai bát tinh Huyền đồ!