Giọng điệu của hắc y nam tử đầy lẽ đương nhiên: “Ngươi đã biết bí mật của ta, đáng chết.”
Trong lòng Thủy Ngâm Thiền tức đến muốn hộc máu. Chẳng qua chỉ là một đôi mắt đỏ thôi mà, bí mật cái gì chứ!
“Bí mật mà đại sư nói… là đôi huyết đồng này của người sao?”
Thủy Ngâm Thiền còn chưa nói hết câu, đôi huyết đồng của hắc y nam tử đã chợt mở lớn. Ngay sau đó, trong tay hắn đã xuất hiện thêm một khối đá trong suốt.
Nam tử cúi đầu nhìn xuống viên đá ấy.
Trên mặt đá trong veo phản chiếu rõ ràng đôi mắt đỏ như mã não của hắn, rồi…
Đôi huyết đồng ấy chậm rãi nâng lên, dừng trên người Thủy Ngâm Thiền, sát ý trong mắt chợt lóe lên.
Thủy Ngâm Thiền cảm thấy cả người đều không ổn chút nào.
Trời đất quỷ thần ơi!
Đừng nói với nàng là nam nhân này vốn dĩ còn không biết mắt mình đỏ như máu, phải nhờ nàng nhắc mới phát hiện ra đấy nhé!
Vậy chẳng lẽ bí mật mà hắn vừa nói căn bản không phải là đôi huyết đồng này?
Thủy Ngâm Thiền thật sự là tự tay đào một cái hố to cho mình, giờ thì sắp bị chính cái hố đó chôn sống rồi!
“Vật nhỏ, vốn dĩ ta không định giết ngươi. Nhưng ngươi đã phát hiện ra bí mật thứ hai của ta, vậy nên ngươi không thể không chết.” Hắc y nam tử cong môi cười, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến bức người, sát ý lạnh thấu xương.
Thấy nam nhân kia nâng tay lên, dường như sắp một chưởng đánh chết mình, lòng Thủy Ngâm Thiền hoảng hốt, lập tức lùi về sau một bước, cuống quýt nói: “Từ từ đã! Đại sư, có gì cũng từ từ! Ta tuy không biết vì sao mắt ngươi lại biến thành đỏ như máu, nhưng đôi mắt này đẹp đến thế, xinh đẹp đến vậy, hệt như mã não đỏ rực rỡ mê hoặc lòng người, có gì mà phải kiêng kỵ khó nói chứ? Chẳng lẽ chỉ vì ta nhìn thấy đôi mắt đẹp như thế của ngươi mà ngươi muốn giết ta sao?”
Thủy Ngâm Thiền nói một hơi vừa nhanh vừa gấp, đến cả lấy hơi cũng không kịp. Đôi mắt đen láy như lưu ly của nàng chăm chăm nhìn chằm chằm lên người hắc y nam tử, cảnh giác từng cử động nhỏ của hắn.
Nhưng hắc y nam tử lại không tiếp tục ra tay.
Bàn tay hắn chậm rãi buông xuống, sát ý quanh thân cũng dần thu lại.
Sau khi nhìn Thủy Ngâm Thiền vài giây, hắc y nam tử đột nhiên cong khóe môi, chân mày cũng hơi nhướng lên, cất giọng: “Vật nhỏ, ngươi vừa nói gì? Đôi huyết đồng này của ta rất đẹp? Ừm?”
Thanh âm khàn khàn trầm thấp, dường như mang theo chút mập mờ trời sinh khiến người nghe tê dại cả xương.
Tim gan Thủy Ngâm Thiền không khỏi run lên từng hồi. [Nam nhân lớn lên như thế này, đúng là họa thủy mà!]
Nếu họa thủy này cũng không thoát khỏi việc thích nghe lời hay, vậy thì quá tốt rồi! Trong bụng nàng có cả một đống đây.
“Đại sư, ta thật lòng thấy đôi huyết đồng này của ngươi vô cùng đẹp. Nó giống như viên mã não đỏ tinh khiết nhất thế gian, tỏa ra ánh sáng mê hoặc lòng người. Nếu đôi mắt ấy mọc trên mặt ta, ta nhất định sẽ lấy đó làm kiêu hãnh. Còn nữa…”
Thủy Ngâm Thiền gần như vét sạch mọi lời hay ý đẹp trong bụng ra để ca ngợi đôi huyết đồng của hắc y nam tử. Vẻ kinh diễm trong mắt nàng rõ ràng chân thật, không hề giống giả vờ.
Hắc y nam tử như cười như không nhìn nàng, nghe những lời khen ngợi không ngừng tuôn ra từ miệng nàng, thế mà lại chẳng hề có ý ngăn nàng nói tiếp.
Thủy Ngâm Thiền nói suốt chừng thời gian một chén trà nhỏ mới chịu dừng, cổ họng cũng khô rát cả đi.