Edit: Dao Dao
Sau yến hội, các thành viên Tiểu Phân đội Dưỡng Kê lần lượt tản đi, ai nấy đều bận rộn việc riêng.
Ba huynh đệ Lâm Vân Văn ở lại thu dọn nồi niêu bát đũa.
Lâm Vân Văn vận chuyển Thủy Linh Quyết, dòng nước trong veo lướt qua, chén đũa lập tức sạch bong. Lâm Vân Dật và Lâm Vân Tiêu đứng bên phụ một tay.
Đang rửa, Lâm Vân Văn bỗng lên tiếng: “Tam đệ, hình như đệ sắp đột phá Luyện Khí tầng hai rồi?”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Ừ.”
Lâm Vân Văn hơi sững lại: “Như vậy… nhanh thật.”
Trong lòng y không khỏi dấy lên nghi hoặc. Tam đệ rõ ràng là Ngũ linh căn, vậy mà tốc độ tu luyện lại không hề thua kém y một người mang song linh căn.
Dĩ nhiên, cũng có thể vì tam đệ sớm khai trí, từ nhỏ đã đọc không ít điển tịch tu luyện. Ba tuổi, y còn loay hoay với việc dẫn khí nhập thể, thì tam đệ đã hiểu rõ các khái niệm căn bản.
Lại thêm mấy năm nay ăn uống không thiếu. Thịt Linh Kê, trứng Linh Kê bồi bổ liên tục, Ngũ linh căn ở giai đoạn đầu, chỉ cần chịu bỏ tài nguyên, tốc độ cũng không chậm.
Chỉ là… Ngũ linh căn giống như một cái hố không đáy. Càng về sau, chênh lệch với thiên tài thật sự sẽ càng lúc càng rõ.
Lâm Vân Văn liếc nhìn Lâm Vân Tiêu.
Lão tứ cúi đầu, vai rũ xuống, trông chẳng khác nào cà tím bị sương đánh, cả người toát ra vẻ chán nản.
Trong lòng Lâm Vân Văn hơi nặng.
Hai đứa là song sinh, chỉ chênh nhau một canh giờ. Linh căn đều không được xem là xuất sắc. Nếu bắt buộc phải so, thì Lâm Vân Tiêu – Tam linh căn – còn nhỉnh hơn một chút.
Vậy mà trớ trêu thay, tam đệ đã sắp Luyện Khí tầng hai, còn tứ đệ… đến dẫn khí nhập thể cũng chưa làm được.
Ba năm rồi.
Cho dù là Tứ linh căn, cũng không nên chậm đến vậy.
Mà mấy năm nay, Lâm Vân Tiêu đâu có thiếu ăn thiếu uống. Đi theo tam đệ, thịt trứng Linh Kê đều không ít hơn ai. Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Lâm Vân Văn muốn khuyên vài câu, nhưng nhìn bộ dạng tiu nghỉu của tứ đệ, lời đến miệng lại nuốt xuống.
Y chỉ đành thầm nghĩ: Tứ đệ tuy không có thiên phú tu luyện, nhưng ở phương diện luyện thể thì lại tiến bộ kinh người.
Sức lực trời sinh. Cửa phòng tam đệ đã đổi từ gỗ lê sang gỗ thiết mộc, gia cố hết lần này đến lần khác, vậy mà vẫn không chịu nổi mấy cú húc của tứ đệ.
Thiên phú như vậy, nếu đặt trong gia tộc luyện thể, e rằng đã sớm được xem như hạt giống trọng điểm. Chỉ tiếc, Lâm gia là tu chân thế gia. Luyện thể… vẫn bị coi là không chính thống.
Rửa xong chén đũa, Lâm Vân Văn cáo từ rời đi.
Không bao lâu sau, Lâm Vân Tiêu đã lấy lại tinh thần, hào hứng hỏi: “Tam ca, bao giờ lại giết gà nữa?”
Lâm Vân Dật liếc y: “Chờ đệ dẫn khí nhập thể. Ta thưởng riêng cho đệ hai con.”
Nghe vậy, ánh mắt Lâm Vân Tiêu tối xuống:
“Có khi… đệ thật sự không có tuệ căn. Ba năm rồi vẫn không sờ được linh khí.”
Lâm Vân Dật quay sang nhìn y, ánh mắt sắc bén như sao: “Sau ba năm quan sát, tam ca kết luận một điều.”
Lâm Vân Tiêu giật mình.
“Đệ không dẫn khí nhập thể được, không phải vì không cố gắng, cũng không phải vì ngu ngốc.” Lâm Vân Dật nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng: “Mà là vì… đệ đi sai đường rồi.”
Lâm Vân Tiêu trợn to mắt.
Những năm qua, y bị mắng không ít – lười biếng, kém thông minh, không có tuệ căn. Bị nói mãi, đến chính y cũng bắt đầu tin.
Vậy mà hôm nay, tam ca lại cho y một đáp án hoàn toàn khác.
“Đi sai đường?” Y lắp bắp.
Lâm Vân Dật gật đầu: “Đệ không hợp Canh Kim Kiếm Quyết. Muốn dẫn khí nhập thể, thì bỏ nó đi, chuyển sang tu hỏa hệ công pháp.”
Lâm Vân Tiêu do dự:
“Nhưng… trong nhà chỉ có Canh Kim Kiếm Quyết là có công pháp Trúc Cơ. Hỏa Viêm Quyết nhiều nhất cũng chỉ tu tới Luyện Khí chín tầng. Lão tổ dựa vào Canh Kim Kiếm Quyết mà Trúc Cơ, trong tộc đa phần đều có kim linh căn, tu pháp này có người chỉ dẫn. Đệ lại là Kim–Thủy–Hỏa tam linh căn, thủy hỏa xung khắc, tu Canh Kim Kiếm Quyết mới là lựa chọn tốt nhất chứ?”
Lâm Vân Dật bật cười lạnh: “Đệ tu ba năm Canh Kim Kiếm Quyết rồi, có tốt không?”
Lâm Vân Tiêu câm nín.
“Công pháp có tốt đến mấy, không hợp đệ thì cũng vô dụng.” Lâm Vân Dật nói tiếp. “Hỏa Viêm Quyết không tệ. Nếu đệ nhập môn nhanh, sau này hoàn toàn có thể nghĩ cách tìm công pháp nối tiếp.”
Lâm Vân Tiêu vẫn lưỡng lự: “Nhưng phụ thân, lão tổ…”
Lâm Vân Dật hừ một tiếng, giọng đầy ngạo nghễ:
“Mấy vị trưởng bối đọc sách chưa thông đó thì hiểu cái gì! Thế này đi, đệ bế quan tu Hỏa Viêm Quyết. Một tháng sau, nếu vẫn không dẫn khí nhập thể được, ta vẫn giết cho đệ hai con gà.”
Lâm Vân Tiêu nghiêm túc gật đầu: “Tam ca, đệ nghe huynh.”
Lâm Vân Dật vỗ vai y: “Đi đúng đường, đệ sẽ rất có tiền đồ.”
Nghe vậy, trong lòng Lâm Vân Tiêu bỗng sôi sục. “Tam ca… huynh thật sự tin đệ sao?”
“Đương nhiên.” Lâm Vân Dật đáp không chút do dự. “Đệ đừng coi thường mình. Đệ còn mạnh hơn đại ca cái tên tao bao kia nhiều. Dù sao thì… đệ là song sinh đệ đệ của ta.”
Lâm Vân Tiêu cười rạng rỡ: “Tam ca đúng là thông minh hơn đại ca.”
…
Một ngày sau.
Lâm Vân Văn bị thành viên Tiểu Phân đội Dưỡng Kê gọi tới.
Y nhìn Lâm Vân Dật, khó hiểu hỏi: “Lại giết gà? Còn giết hai con?”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Ừ. Đã chọn gà béo, phí ra tay cũng chuẩn bị xong.”
Lâm Vân Văn nhìn rổ trứng, dở khóc dở cười:
“Không phải hôm qua mới giết sao? Không phải vấn đề phí, ăn dồn thế này dễ bị bổ quá đấy.”
Lâm Vân Dật chắp tay sau lưng: “Tứ đệ dẫn khí nhập thể rồi. Đệ đã hứa thưởng.”
Lâm Vân Văn giật mình quay sang: “Dẫn khí nhập thể? Thật sao?”
Lâm Vân Tiêu ngẩng cao đầu, vẻ mặt đắc ý: “Không sai.”
Lâm Vân Văn nắm tay Lâm Vân Tiêu kiểm tra, kinh ngạc: “Quả thật đã dẫn khí nhập thể… nhưng sao lại là hỏa hệ linh lực?”
Lâm Vân Tiêu cười hớn hở:
“Đệ chuyển sang tu Hỏa Viêm Quyết. Tam ca nói đúng, mấy vị trưởng bối… à không, phụ thân với lão tổ không hiểu gì cả. Đệ vừa đổi công pháp là thành công ngay, sớm biết thế này thì đâu cần phí ba năm!”
Khóe miệng Lâm Vân Văn giật nhẹ. “Thất học trưởng bối”… Hình tượng của phụ thân và lão tổ trong mắt tam đệ rốt cuộc lệch đi đâu rồi?
Lâm Vân Dật thấy vẻ mặt đại ca, lại liếc sang tứ đệ đang khoe khoang, trong lòng chỉ muốn ôm đầu. Cái tên ngốc này, chuyện gì cũng nói toạc ra…
Hắn vội đổi đề tài: “Đại ca, giết gà đi.”
Lâm Vân Văn gật đầu: “Ừ, cũng nên ăn mừng.”
Gà rất nhanh được làm xong.
Lâm Vân Tiêu ôm một cái đùi gà, gặm say sưa:
“Đại ca, tam ca, hai huynh cũng ăn đi! Nhưng đùi gà là của đệ hết.”
Hôm qua hơn chục người chia hai con gà, Lâm Vân Tiêu chỉ giành được một cái cánh. Hôm nay một mình độc chiếm bốn cái đùi, cảm giác giàu có chưa từng có.
Lâm Vân Văn nhắc nhở: “Đệ mới đột phá, ăn chậm thôi.”
“Không sao.” Lâm Vân Tiêu mơ hồ đáp, miệng vẫn không ngừng nhai.
Lâm Vân Văn cảm nhận rõ linh lực trong người tứ đệ đang nhanh chóng dâng lên. Linh khí từ thịt Linh Kê gần như toàn bộ chuyển hóa thành hỏa linh lực.
Hiệu suất này… quá đáng sợ.
Y không khỏi nghĩ đến lời trong tộc: phụ thân sinh ra một đôi thiên tài, một đôi phế tài.
Nhưng lúc này, Lâm Vân Văn bỗng cảm thấy — hai “phế tài” này, một kẻ còn đáng sợ hơn kẻ kia.