Phản phái: Sư tôn sư tỷ cầu xin các người đó

Chương 3: Chỉ bổ mắt thì có tác dụng gì, chẳng phải vẫn trở thành lô đỉnh của nam chính sao (1)

Trước Sau

break

Nữ nhân búi tóc Phi Thiên ở phía ngoài cùng bên trái, cao quý mà trang nhã, toàn thân đều toát ra hương vị quyến rũ.

Ý cười thỉnh thoảng hiện lên nơi khóe miệng, lại mang đến cho người ta một cảm giác khó mà lường được.

Mộng Vũ Đồng, Phong chủ Vân Tiên phong của Thanh Hiên tông, là mỹ nhân chuẩn mực bằng sắt của tông môn.

Hôm nay nàng mặc một bộ trường bào màu tím, trang điểm nhẹ nhàng. Cho dù năm vị sư tỷ cũng là những giai nhân tuyệt sắc, thì nhan sắc và vóc dáng vẫn kém nàng một bậc.

Suy cho cùng đây chính là sự tồn tại lọt mười hạng đầu 'Mỹ Nhân Lục', đại khái xếp ở vị trí thứ năm hoặc thứ sáu.

Đương nhiên rồi, bảng xếp hạng Mỹ Nhân Lục này có tính tổng hợp khá rộng, còn liên quan đến cảnh giới tu vi, sức ảnh hưởng...

Mà Mộng Vũ Đồng hoàn toàn là thua ở cái tính cách bảo thủ nghiêm khắc kia. Bình thường lạnh lùng thì cũng thôi đi, quanh năm suốt tháng cách ăn mặc cũng chỉ có hai kiểu như vậy, người có đẹp đến mấy thì nhìn lâu cũng sẽ thấy nhàm chán.

【 Nói thật, nếu để mình trang điểm cho nàng thì tuyệt đối có thể lọt vào top ba. Bộ trường bào màu tím này nhìn từ xa chẳng khác nào bình gas, từ trên xuống dưới chỉ lộ mỗi khuôn mặt và đôi tay. 】

【 Nếu đổi thành váy ngắn màu đen phối với tất chân đen, đi thêm đôi giày cao gót, trang điểm tinh xảo một chút, đừng nói là top ba Mỹ Nhân Lục, có khi vị trí thứ nhất cũng có thể tranh giành một phen! 】

【 Chậc! Cũng không thực tế lắm, nàng dẫu sao cũng là bóng hồng của nam chính. Nam chính là loại hàng sắc gì chẳng lẽ mình còn không hiểu sao? Chỉ cho phép bản thân thắp đèn, há lại để kẻ khác mượn ánh sáng. 】

【 Thôi bỏ đi bỏ đi. Giang sơn vạn dặm, mỹ nhân nhiều như nước chảy, Mộng Vũ Đồng thì tính là cái lông gà gì. Trên Mỹ Nhân Lục còn có biết bao nhiêu mỹ nhân, đợi ta ẩn nhẫn đến mức vô địch thì kiểu gì chẳng vớt được vài người!! 】

Mộng Vũ Đồng với vẻ mặt kinh ngạc, trong lòng hiện lên một dấu '?' to đùng.

Động tĩnh quái quỷ gì vậy?

Thần thức nhanh chóng lướt qua toàn bộ đại điện, ánh mắt bệ vệ dời đến trên người Lâm Hằng.

Hắn sao?

Mộ Liễu Khê và Vân Dao hai người cũng khó tin liếc nhìn Lâm Hằng một cái.

Tên này lại dám ở trong lòng phỉ báng sư tôn của các nàng như vậy. Bình gas là thứ gì các nàng không rõ, nhưng tuyệt đối chắc chắn không phải là từ ngữ tốt đẹp gì.

Hai người không khỏi cảm thấy thân phận của Lâm Hằng có chút kỳ quái, hắn dường như biết một số thứ phi thường.

Hơn nữa lòng người là thứ khó lường nhất, các nàng có thể nghe thấy tiếng lòng đã đủ hoang đường rồi.

Tất chân đen, giày cao gót?

Mộng Vũ Đồng âm thầm dùng thần thức đánh giá từ trên xuống dưới, không ngờ tiếng lòng của Lâm Hằng lại bắt đầu.

【 Hừ! Mấy lão già, lát nữa tên Tam trưởng lão này sẽ lấy lý do Tiên Vân phong thiếu nam đinh để đá quả bóng da cho Mộng Vũ Đồng. 】

【 Mình phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn, có chết cũng không thể đi theo bên cạnh Mộng Vũ Đồng. Keo kiệt bủn xỉn thì thôi đi, quan trọng là về sau bị Diệp Thiên nắm thóp bắt chẹt đến gắt gao... 】

【 Tiên Vân phong là hậu cung, nếu mình đến đó thì tên nhóc Diệp Thiên kia chắc chắn sẽ coi mình là cái gai trong mắt. Ở lại đây mình sống không quá hai năm đâu. 】

【 Chi bằng ẩn nhẫn ở Tọa Đạo phong cày cấy trồng trọt, âm thầm phát triển... Có ngộ tính nghịch thiên gia trì thì kiểu gì cũng không đến nỗi quá thảm chứ. 】

【... 】

'Khốn kiếp! Hắn nói Tiên Vân phong là hậu cung sao?!'

'Ta bị đồ nhi Diệp Thiên bắt chẹt gắt gao?'

Mộng Vũ Đồng nàng thu nhận đồ đệ xưa nay luôn là chọn người ưu tú nhất trong những người ưu tú. Mỗi kỳ đại hội chiêu mộ đồ đệ, số lượng đệ tử muốn vào Tiên Vân phong đều cực kỳ đông đảo, người khác chen vỡ đầu để giành một suất, hắn vậy mà lại nói có chết cũng không đi.

Đường đường là Phản Hư Chân quân, há lại bị người ta nắm thóp đe dọa?

"Mộng trưởng lão, để đứa trẻ này vào Tiên Vân phong của cô thì thế nào? Tiên Vân phong của cô liên tiếp mấy chục năm chưa từng có nam đệ tử nào gia nhập, luôn cần có người làm chút việc vặt vãnh nặng nhọc chứ?"

Trong lòng ba người Mộng Vũ Đồng khẽ chấn động, suy nghĩ trong lòng Lâm Hằng lại có thể trở thành sự thật.

Tam trưởng lão quả nhiên lấy lý do thiếu nam đinh để ném quả bóng da cho Mộng Vũ Đồng.

"Ta..."

Mộng Vũ Đồng sửng sốt định mở miệng, Lâm Hằng lại đột nhiên ngắt lời: "Các vị Trưởng lão tiền bối, ta xuất thân từ vùng quê hẻo lánh, lang bạt tự nhiên lấy cày cuốc làm bạn. Chi bằng cứ để ta đi trồng trọt đi, linh điền của Thanh Hiên tông chiếm diện tích rất rộng, chắc chắn cần nhân thủ mà."

Lời này vừa nói ra, ngoại trừ Mộng Vũ Đồng, các vị Trưởng lão còn lại đều cảm thấy kinh ngạc.

Trồng linh điền đều là nhiệm vụ của đệ tử tạp dịch, lẽ nào Lâm Hằng không muốn trực tiếp trở thành đệ tử cốt lõi để nhận được tài nguyên tốt nhất sao?

"Các vị tiền bối, ta hiểu rõ tư chất thiên phú của bản thân, mỗi người có một chí hướng, cũng giống như mỗi người có một số mệnh. Có cái ăn cái mặc, có chỗ ngủ yên ổn là ta đã mãn nguyện rồi."

Ánh mắt và lời nói chân thành của hắn lập tức khiến cho đám Trưởng lão đang đùn đẩy trách nhiệm kia có chút nhẹ nhõm.

【 Muốn Lâm Hằng ta đến Tiên Vân phong làm cu li cho mấy nữ nhân ngu ngốc kia sai bảo sao, đừng có nằm mơ! 】

【 Tránh xa Mộng Vũ Đồng, tránh xa hậu cung, một mình làm lớn làm mạnh, tái tạo huy hoàng! 】

"Được. Cứ để hắn đến Tiên Vân phong của ta đi, hắn thích trồng trọt, Tiên Vân phong của ta có đầy ruộng đất cho hắn trồng."

Mộng Vũ Đồng mang theo nụ cười nhạt liếc nhìn về phía Lâm Hằng.

"Ha ha! Đa tạ..."

Lâm Hằng với vẻ mặt ngơ ngác ngẩng đầu lên, trực tiếp chạm phải ánh mắt mang theo chút trêu tức của Mộng Vũ Đồng.

"Không phải, cô... ta..."

【 ? ? ? ? ? 】

【 Đậu xanh? Chuyện, chuyện này không đúng chứ, sao cô lại đồng ý rồi? 】

【 Không phải cô nên trực tiếp ném quả bóng da cho Tọa Đạo phong sao? 】

【 Còn nữa! Phía sau Tiên Vân phong là một vùng đất hoang lớn, có cái búa linh điền ấy!! 】

break
Trước Sau

Báo lỗi chương