Phân Cửu Tất Hợp

Chương 8: Gặp Lại Giang Tĩnh Bạch

Trước Sau

break

Ngư Hi cũng nhìn theo ánh mắt của Bạch Vũ Đường, ngũ quan của người kia giờ đây đã nảy nở với đường nét rõ ràng, có lẽ vì không thường xuyên cười nên nơi chân mày cô luôn mang theo vẻ xa cách, khi nhìn người khác hơi nghiêng đầu, chiếc cổ thiên nga thon dài đeo sợi dây chuyền bạc lấp lánh ánh kim lạnh lẽo, y hệt như biểu cảm của cô vậy.

Đôi môi nhạt màu của Giang Tĩnh Bạch khẽ mở, nói: "Cô Bạch xin hãy ở lại."

Ngư Hi thu hồi ánh mắt đang quan sát Giang Tĩnh Bạch, nói nhỏ với Bạch Vũ Đường: "Chị Bạch, em ra ngoài trước."

Bạch Vũ Đường vỗ vai cô: "Đến văn phòng đợi chị."

Ngư Hi ừ một tiếng, dẫn theo Chung Thần rời khỏi văn phòng, không hề ngoảnh đầu lại.

Khi cánh cửa đóng lại, thân hình Ngư Hi khựng lại vài giây, Chung Thần đứng phía sau cô với vẻ mặt lo lắng: "Chị Hi, chị không sao chứ?"

Ngư Hi nghiêng đầu nhìn em ấy: "Chị thì có thể có chuyện gì?"

Chung Thần biểu cảm ngập ngừng: "Không phải chị nói chị không vui sao?"

Không ngờ em ấy còn nhớ lời cô nói trước đó, Ngư Hi nhếch môi, nở nụ cười nhạt, nhấn mạnh từng chữ: "Bây giờ, chị đang rất ổn."

Lời nói nghe thế nào cũng thấy có cảm giác đang nghiến răng nghiến lợi.

Chung Thần rụt vai, không dám lên tiếng.

Nói xong, hai người đi đến cửa thang máy, Chung Thần còn chưa kịp nhấn nút thì cửa thang máy đã mở ra, một người phụ nữ từ bên trong bước ra.

Ngư Hi nhìn Đào Ỷ Đồng đang mang giày cao gót bước ra mà nhíu mày, hôm nay rốt cuộc là ngày lành tháng tốt gì, sao toàn gặp phải những người quen này thế này?

Nếu nói trong giới có nữ ngôi sao nào đối đầu gay gắt với cô nhất, Liễu Ngọc Dao xếp thứ hai thì không ai dám xếp thứ nhất.

Nhưng nếu nói trong giới có nữ ngôi sao nào Ngư Hi ghét nhất, thì đó chắc chắn là Đào Ỷ Đồng.

Đúng vậy, Ngư Hi không thích cô ta.

Dẫu cho hai người họ từng là bạn thân thiết.

Đào Ỷ Đồng học cùng trường cấp ba, cùng lớp đại học với cô, bình thường không có giao lưu gì, sau khi Ngư Hi ra mắt thì cũng dần quên mất người này, sau này tham gia một chương trình giải trí nhìn thấy bóng dáng cô ta, cô mới biết hóa ra cô ta cũng đã vào nghề.

Có điều con đường ra mắt của cô ta không được thuận lợi lắm, đến tận bây giờ mới chỉ đóng ba bộ phim truyền hình, đều là vai nữ ba.

Còn về việc tại sao không thích mà còn điều tra rõ ràng như vậy, cô nghĩ, chắc là do mình rảnh rỗi quá mức.

Đào Ỷ Đồng thấy Ngư Hi thì hơi sững lại, trên mặt vẫn treo nụ cười nhạt, cô ta tiến lên hai bước, mở lời chào hỏi: "Ngư Hi, thật trùng hợp."

Giọng điệu cô ta tự nhiên, nụ cười dịu dàng, Ngư Hi khẽ gật đầu, thần sắc hờ hững: "Trùng hợp."

Hai người lướt qua nhau, Ngư Hi rõ ràng không có gì để nói, cô giữ khí thế nhìn xuống mọi người bước vào thang máy, Đào Ỷ Đồng ở phía sau quay đầu gọi: "Ngư Hi."

Ngư Hi nâng mí mắt nhìn cô ta, nụ cười của Đào Ỷ Đồng vẫn y như cũ: "Cô vừa gặp Tĩnh Bạch rồi sao? Thật ra mấy hôm trước tôi muốn nói với cô là Tĩnh Bạch đã về rồi, nhưng hình như không có phương thức liên lạc của cô."

Khi nói chuyện tốc độ của cô ta rất chậm, không vội không vàng, Ngư Hi nghe xong liền nhếch môi cười: "Cảm ơn cô Đào, nhưng tôi và Giang tổng không thân, cô ấy về hay không, chẳng việc gì phải thông báo cho tôi. Không còn chuyện gì thì tôi đi trước, còn phải chạy lịch trình công việc."

Ngư Hi không cho Đào Ỷ Đồng cơ hội nói thêm, cô đặt đầu ngón tay lên nút bấm, cửa thang máy từ từ khép lại.

Sau khi rời thang máy, Ngư Hi đi vào phòng thay đồ trong văn phòng của Bạch Vũ Đường, cô thay một bộ đồ thể thao, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa, khi bước đi dáng người uyển chuyển, Chung Thần thấy bộ dạng vội vàng hấp tấp của cô thì vội vàng đi theo, hỏi: "Chị Hi chị làm sao vậy?"

Ngư Hi nghiêng đầu: "Bây giờ chị lại không ổn rồi."

Chung Thần: ...

Khi Bạch Vũ Đường tìm thấy Ngư Hi thì cô đã vật lộn với đống máy tập suốt một tiếng đồng hồ rồi, trên mặt lấm tấm mồ hôi, cánh tay thon thả lộ ra ngoài, đường nét săn chắc mượt mà, nhìn qua là biết thường xuyên rèn luyện.

Cô đang thực hiện động tác giãn cơ, Bạch Vũ Đường cầm tập tài liệu đi tới, vỗ nhẹ vào vai Ngư Hi, gọi: "Hi Hi."

Ngư Hi quay đầu, điều chỉnh hơi thở, vài phút sau đi theo Bạch Vũ Đường hướng về phía phòng nghỉ bên cạnh, Chung Thần rất đúng lúc đưa cho cô nước khoáng và khăn lau.

Sau khi ngồi xuống, Bạch Vũ Đường đặt tài liệu sang một bên, Ngư Hi nhận lấy nước ngửa đầu uống vài ngụm lớn, cổ thon dài, xương quai xanh tinh xảo, vừa mới vận động xong nên trên người có chút mồ hôi mỏng bám trên làn da trắng ngần, gợi cảm không sao tả xiết.

Ngư Hi đưa nước cho Chung Thần, lại dùng khăn lau má, bấy giờ mới nghiêng đầu: "Chị Bạch muốn nói gì ạ?"

Bạch Vũ Đường dùng cằm chỉ vào tập tài liệu bên cạnh: "Phim mới đến rồi."

Ngư Hi nhíu mày: "Phim mới?"

Bạch Vũ Đường gật đầu ừ một tiếng: "Công ty bỏ vốn quay phim truyền hình, đây là kịch bản."

Đây không phải lần đầu tiên công ty họ bỏ vốn đóng phim, chỉ là vận may không tốt lắm, mấy năm đầu gặp phải Lệnh hạn cổ, hai bộ phim truyền hình quay xong đều bị chết yểu, năm ngoái lại quay một bộ phim thần tượng thanh xuân, còn chưa kịp đóng máy thì nam chính đã bị lộ bê bối, bộ phim thần tượng cũng vì thế mà dang dở, sau đó nghe nói đã tìm nam

diễn viên khác để cứu vãn, vất vả lắm mới tìm được nam diễn viên thì nữ chính lại đình công.

Nói là đa tai đa nạn thì cũng không hề quá chút nào.

Cứ ngỡ công ty đã từ bỏ hy vọng vào mảng quay phim này rồi, không ngờ bây giờ lại bắt đầu nhen nhóm ý định.

Cũng đúng, đổi sếp rồi mà.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc