Phân Cửu Tất Hợp

Chương 49: Nguy Cơ Bị Phong Sát

Trước Sau

break

Cho dù là vậy, cô vẫn có khả năng không có phim mới để đóng, không có lịch trình mới, thậm chí phải đối mặt với nguy cơ bị phong sát.

Mà Bạch Vũ Đường cũng bị liên lụy, bị kéo xuống từ vị trí cao như thế, giờ đây chẳng ai buồn ngó ngàng tới.

Trước đây ở công ty, ai gặp Bạch Vũ Đường mà chẳng một tiếng chị Bạch, hai tiếng chị Bạch, có tài nguyên tốt nào cũng đều ưu tiên đưa đến đây đầu tiên, các đoàn chương trình cũng phải nhờ người tìm đủ mọi mối quan hệ mới mong được gặp chị Bạch một lần, giờ đây đúng là phong thủy luân chuyển, bọn họ lại phải đi bám lấy người khác.

Những chuyện này, Bạch Vũ Đường chưa bao giờ nói trước mặt cô, nhưng Ngư Hi không phải kẻ ngốc, lợi hại và thiệt hơn trong đó cô đều hiểu rõ, càng như vậy, cô lại càng không nỡ để Bạch Vũ Đường phải phí tâm thêm nữa.

Cho nên khoảng thời gian này, cô thà ở lì trong nhà đến phát điên cũng nghe lời không ra khỏi cửa, không lên mạng, không đăng Weibo.

Chung Thần thấy không khuyên nhủ được cô cũng đành chịu, chỉ biết gật đầu: "Vậy được ạ, đúng rồi, chị Bạch bảo em hỏi chị, trong thời gian quay phim chị có muốn ở lại khách sạn cùng đoàn làm phim không?"

Ngư Hi ngồi trên ghế sofa suy nghĩ vài giây, thông thường các cảnh nội đều quay ở phim trường, căn hộ trước đây của cô cũng ở gần đó nên cô rất ít khi ở khách sạn cùng đoàn phim, nhưng bộ phim này có quay ngoại cảnh, cô hỏi: "Ngoại cảnh chốt chưa?"

Chung Thần gật đầu, lấy điện thoại ra: "Chốt rồi ạ."

"Hồi chiều trợ lý của đạo diễn Triệu đã gửi cho em."

Ngư Hi nghiêng đầu: "Ở đâu?"

Chung Thần đưa điện thoại cho cô: "Trường cấp ba Trường Đức."

Em ấy nói xong thì lẩm bẩm: "Nghe quen tai quá."

"Hi Hi, trường cấp ba trước đây chị học tên là gì ấy nhỉ?"

Ngư Hi mím môi, nhìn vào bảng thông báo lịch quay phim trong điện thoại, khi thấy cột ngoại cảnh ghi [Trường cấp ba Trường Đức] thì cau mày, sắc mặt không vui nói: "Không phải bảo là lấy bối cảnh ở trường cấp ba Quy Ninh sao?"

Chung Thần nhún vai: "Mắt không thành, đạo diễn Triệu tạm thời đổi bối cảnh khác ạ."

"Em cũng mới biết chiều nay thôi."

"Đúng rồi Hi Hi, trường cấp ba chị học trước đây có phải là Trường Đức không?"

Ngư Hi im lặng, trả lại điện thoại cho em ấy rồi nói: "Chị đi tắm đây."

"Lúc em về nhớ đóng cửa lại."

Chung Thần nhìn vẻ mặt buồn bã của cô thì gật đầu: "Vâng."

"Vậy chị tối nay ngủ sớm chút nhé."

Ngư Hi quay đầu: "Nói nhiều quá."

Trong ánh mắt Chung Thần thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng vẫn thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

Khi Ngư Hi tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, cô khoác một chiếc áo ngủ mỏng dính sát vào người, làn da trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện, vóc dáng yểu điệu không hoàn toàn bị che lấp bởi lớp áo ngủ, tăng thêm vài phần phong tình mà ngày thường không có.

Giang Tĩnh Bạch trông thấy Ngư Hi chính là như thế.

Mái tóc dài xoan nhẹ màu nâu nhạt xõa sau lưng, khoác trên mình chiếc áo ngủ mỏng manh, tay đung đưa ly chân cao, bên trong rót một ít rượu vang đỏ.

Năm ngón tay cô thanh mảnh, đốt xương rõ ràng, đầu ngón tay sơn móng màu hồng, dưới ánh đèn pha lê ngoài ban công tỏa ra vẻ bóng bẩy sáng loáng.

Gió ấm hây hẩy thổi tới, khiến áo ngủ càng dính chặt vào cơ thể kiều diễm, đường cong thon thả hiện ra rõ rệt.

Ngư Hi đang cúi đầu trầm tư, cô nhìn chằm chằm vào ly rượu vang trong tay.

Đã lâu lắm rồi cô không nghe ai nhắc đến Trường cấp ba Trường Đức nữa, mỗi khi lên chương trình, điều cô nhắc đến nhiều nhất là đại học, hiếm khi nhắc về thời cấp ba, dù có nhắc đến cũng sẽ bị cô khéo léo chuyển sang đề tài khác.

Đúng vậy, từ tận đáy lòng, cô không thích người khác nhắc đến Trường Đức.

Bởi vì nhắc đến nơi đó sẽ khiến cô nghĩ đến những chuyện không vui, và cả người vừa mới trở về kia nữa.

Ngư Hi thở dài, quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Giang Tĩnh Bạch tựa vào bức tường, nghe thấy tiếng thở dài khẽ khàng kia, trái tim như bị kim châm, từng cơn đau nhói từ lồng ngực lan đến sống lưng, đau đến mức cô phải siết chặt hai tay, tựa vào lan can ban công.

Vài giây sau, tiếng chuông điện thoại vang lên bên cạnh.

Giọng nói hơi trầm của Ngư Hi cũng theo đó cất lên.

"Ra khỏi phòng nghiên cứu rồi à?"

Hàn Nghi Tư vừa ra khỏi phòng nghiên cứu đã nghe thấy đồng nghiệp thảo luận về tên của Ngư Hi, mí mắt phải của cô giật liên hồi, có dự cảm không lành, quả nhiên khi thấy những bức ảnh kia trên Weibo, cô suýt chút nữa thì tức chết.

"Cậu lại dây dưa với cô ta nữa đấy à?"

Ngư Hi đảo mắt một cái: "Không có."

Hàn Nghi Tư không tin: "Thật sự không có?"

Ngư Hi gật đầu: "Thật sự không có."

Hàn Nghi Tư suy nghĩ một lát: "Vậy chuyện trên Weibo là thế nào?"

Ngư Hi giải thích: "Hiểu lầm thôi."

"Truyền thông viết bậy đấy."

Hàn Nghi Tư lại bắt đầu giáo huấn: "Mình nói cho cậu biết trước, lần này nếu cậu còn lún sâu vào nữa, mình sẽ không kéo cậu ra đâu đấy!"

Ngư Hi nở nụ cười nhạt: "Cứ yên tâm đi, không có chuyện đó đâu."

Kể từ sau khi chiếc gai kia được nhổ bỏ, sự chấp niệm của cô dường như cũng vơi đi rất nhiều.

Hàn Nghi Tư nghe thấy sự thư thái trong giọng nói của cô thì thở phào một hơi: "Vậy thì tốt."

"Khoan đã, cậu có chắc Giang Tĩnh Bạch không dùng quy tắc ngầm với cậu không? Mình thấy lần này cô ta trở về là không có ý tốt đâu."

Ngư Hi phụt cười một tiếng: "Quy tắc ngầm?"

"Cô Hàn à, có phải cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi không?"

"Muốn nói đến quy tắc ngầm, thì cũng phải là mình dùng với người khác!"

Hàn Nghi Tư thấy cô vẫn còn tâm trạng đùa giỡn thì mới hoàn toàn yên tâm, cuối cùng nói: "Được rồi, không sao là tốt rồi, cúp đây."

Ngư Hi ừ một tiếng: "Ngủ ngon."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc