Phân Cửu Tất Hợp

Chương 45: Phim Trường Dưới Nắng Gắt

Trước Sau

break

Đạo diễn Triệu quay đầu lại: "Ngư Hi đến rồi à."

"Qua đằng kia ngồi nghỉ chút đi, hôm nay trời khá nóng."

Đúng là rất nóng, hôm qua gió lạnh còn thổi vù vù kèm theo mưa phùn dai dẳng, hôm nay nắng gắt đến mức như muốn lột cả lớp da người.

Ngư Hi nhìn theo tầm mắt của đạo diễn Triệu, thấy trong nhà bạt nghỉ ngơi được dựng gần đó đã có vài người ngồi.

Kỷ Lâm Phong đang vẫy tay với cô: "Chị Hi!"

Ngư Hi vừa định đi qua thì phía xa truyền đến tiếng xôn xao, cô không cần nhìn cũng biết, Giang Tĩnh Bạch đến rồi.

Quả nhiên khi cô cúi đầu, bên cạnh có tiếng bàn tán nhỏ.

"Giám đốc Giang đến rồi."

"Chúng ta qua đó xem đi."

"Thôi đừng đi, hôm qua Tiểu Ái bị nói gì bạn quên rồi à, mất mặt lắm."

"Thì đã sao, dù sao cũng để quen mặt mà, xuất hiện trước mặt chị ấy nhiều một chút chắc chắn không sai đâu."

"Nói cũng đúng."

Ngư Hi thấy hai cô gái bên cạnh cùng nhau rời khỏi nhà bạt, cô đi tới ngồi xuống cùng Chung Thần.

Kỷ Lâm Phong chống cằm lên bàn, nhìn về phía người ở đằng xa nói: "Giám đốc Giang đúng là tuổi trẻ tài cao."

Cô gái ngồi bên cạnh anh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không chỉ tuổi trẻ tài cao mà còn xinh đẹp, khí chất cũng thật tốt."

"Tôi nghe nói sếp trước của Kính Âu có quan hệ với cô ấy, nên mới đề cử cô ấy đến Kính Âu đấy."

Kỷ Lâm Phong nghe đến đây liền quay sang nhìn Đào Ỷ Đồng, cười nói: "Ỷ Đồng, không phải cậu được Giám đốc Giang ký hợp đồng ngay khi cô ấy vừa vào công ty sao? Có phải hai người vốn đã quen biết không?"

Anh bày ra vẻ mặt như đang tán gẫu, nhưng lời hỏi ra lại mang tính thăm dò đời tư, vốn là điều tối kỵ trong giới này.

Tuy nhiên, vì Kỷ Lâm Phong luôn xây dựng hình tượng thẳng thắn nên mọi người cũng không nghĩ nhiều, đều đổ dồn ánh mắt về phía Đào Ỷ Đồng.

Đào Ỷ Đồng cười nhạt: "Làm gì có quan hệ đặc biệt nào, chỉ là bạn học cũ thôi."

Mọi người trong lều kinh ngạc: "Bạn học cũ sao?"

"Thì ra cô và Giám đốc Giang là bạn học, nhưng không đúng, chẳng phải Giám đốc Giang từng đi du học nước ngoài sao?"

Đào Ỷ Đồng vẫn mỉm cười: "Bạn học cấp ba."

Kỷ Lâm Phong tiếp lời: "Bạn học cấp ba mà vừa về nước đã ký về công ty mình, xem ra quan hệ không hề tầm thường nha."

Đào Ỷ Đồng cúi đầu, mặt hơi ửng đỏ nhưng không hề đính chính cách nói này.

Ngư Hi rũ mắt, Chung Thần đứng bên cạnh nhịn không được bèn lên tiếng: "Có gì mà không tầm thường chứ, chỉ là bạn cũ thấy bạn mình sống bết bát quá nên tiện tay giúp một phen thôi."

"Dù sao thì có người lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm rồi mà ngay cả một vai nữ chính cũng chưa từng được diễn."

Lời của Chung Thần khiến không khí cả lều bạt lạnh ngắt.

Nếu cô là trợ lý của một ai khác thì hẳn đã bị mắng cho không còn nhuệ khí, nhưng ngặt nỗi cô lại là trợ lý của Ngư Hi, không ai dám động vào.

Thậm chí ngay cả một người đáp trả cũng không có.

Ngư Hi bật cười thành tiếng, khẽ hắng giọng: "Chung Thần, em nói năng kiểu gì thế, mau xin lỗi Đào tiểu thư đi."

Chung Thần ngây ngô gật đầu: "Dạ. Xin lỗi Đào tiểu thư, vừa rồi em lỡ lời."

Trên mặt Đào Ỷ Đồng vẫn giữ nụ cười nhạt, dường như không hề để tâm đến lời của Chung Thần, cô ta hào phóng lắc đầu: "Không sao, em ấy nói cũng là sự thật mà."

"Cho nên tôi phải ôm chặt cái đùi lớn này mới được."

Mọi người nghe thấy lời đùa nửa thật nửa giả của cô ta thì bắt đầu hùa theo trêu chọc.

Ngư Hi vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm ngồi trên ghế, ngoại trừ lần góp lời vừa rồi thì không biểu lộ thêm cảm xúc nào khác.

Đào Ỷ Đồng liếc nhìn cô mấy lần qua khóe mắt.

Mấy phút sau, Đạo diễn Triệu gọi mọi người qua chụp ảnh.

Vị trí đứng luôn là một vấn đề tế nhị, thông thường vị trí trung tâm dành cho diễn viên chính, kế đến là đạo diễn và phó đạo diễn.

Nếu có nhà đầu tư tham gia cũng phải sắp xếp ổn thỏa.

Vì thế, đứng ngay bên cạnh Ngư Hi chính là Giang Tĩnh Bạch.

Giang Tĩnh Bạch vốn không định tham gia chụp ảnh, nhưng Đạo diễn Triệu thấy cô đứng một bên liền chủ động chào mời: "Giám đốc Giang, bên này."

Những người khác cũng nhìn cô với ánh mắt mong đợi, Ngư Hi cũng ngước mắt nhìn sang.

Giang Tĩnh Bạch bắt gặp đôi mắt trong trẻo của cô, lời từ chối định thốt ra lại nuốt ngược vào trong, gật đầu: "Được."

Cô bước đến đứng cạnh Ngư Hi.

Đạo diễn Triệu đứng ở phía bên phải Ngư Hi, vô tình đẩy Đào Ỷ Đồng - người vốn đang đứng cạnh cô - dịch sang một vị trí.

Trời nóng, mọi người đứng không quá sát nhau, ở giữa vẫn còn khoảng cách.

Anh thợ ảnh lo lắng đến mức vã mồ hôi hột: "Gần nhau một chút nào. Biểu cảm tự nhiên lên chút đi."

Mọi người rất hợp tác dịch chuyển lại gần.

Anh thợ ảnh nhìn hai gương mặt lạnh lùng trong ống kính, hít một hơi sâu: "Chúng ta làm một thủ thế tay đi, như thế này nhé."

"Lát nữa tôi đếm một hai ba, mọi người cùng làm."

Nói đoạn anh ta giơ tay: "Một, hai, ba!"

Mọi người hơi nhấc tay lên, mu bàn tay của Ngư Hi và Giang Tĩnh Bạch tình cờ sượt qua nhau.

Cô theo bản năng rụt tay lại, nghiêng đầu nhìn sang Giang Tĩnh Bạch bên cạnh, đúng lúc Giang Tĩnh Bạch cũng nhìn cô.

Bốn mắt chạm nhau, phóng viên tại hiện trường lập tức bấm máy "tách" một tiếng.

Bắt trọn khoảnh khắc cực kỳ đắt giá.

Lễ khai máy lần này mời không nhiều phóng viên, đều là người quen của Bạch Vũ Đường hoặc Đạo diễn Triệu, họ đều là những người hiểu chuyện.

Trước nay khi hợp tác, Bạch Vũ Đường chưa bao giờ phải lo lắng vì họ biết về nên đưa tin gì, đăng ảnh nào.

Thế nhưng chính vì sự tin tưởng ấy mà lần này đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trước khi khai máy, việc tạo nhiệt cho cặp đôi (xào cặp đôi) là chuyện thường tình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc