Khi còn hiểu lầm về mối quan hệ giữa Giang Tĩnh Bạch và Đào Ỷ Đồng, trong lòng chị lúc nào cũng vướng bận như có một cái gai, thỉnh thoảng chạm vào lại khiến chị đau đớn cả buổi, cho nên chị không dám dễ dàng đụng đến, luôn cẩn thận tránh né cái gai ấy.
Nhưng lời giải thích vừa rồi của Giang Tĩnh Bạch đã nhổ sạch cái gai vốn luôn mắc kẹt bấy lâu nay.
Nhổ ra được rồi.
Sau bữa tiệc, Ngư Hi nghỉ ngơi ở căn hộ thêm hai ngày không ra ngoài.
Có vài lần Chung Thần đi mua đồ về thì bắt gặp Giang Tĩnh Bạch, lúc cô mở cửa, Giang Tĩnh Bạch vô tình liếc nhìn vào trong và thấy Ngư Hi đang nằm ườn trên sofa, trông giống hệt một chú mèo nhỏ đang phàn nàn: "Chừng nào mới được ra ngoài vậy?"
Mỗi lần Chung Thần đều an ủi: "Sắp rồi sắp rồi, đi đóng phim là được ra ngoài thôi."
Những lời tiếp theo bị cánh cửa đóng kín ngăn lại, Giang Tĩnh Bạch không còn nghe thấy gì nữa.
Cô trở về căn hộ, tháo giày cao gót rồi đặt cặp tài liệu xuống, cô bắt chước dáng vẻ lúc nãy của Ngư Hi mà nằm trên sofa, ánh đèn pha lê phía trên tỏa ra những tia sáng mờ nhạt, bên tai cô như thoáng vang lên những âm thanh xưa cũ.
"Tĩnh Bạch, sao chị lại đọc sách nữa rồi, chị nhìn em này, hôm nay em mặc váy mới, mẹ vừa mới mua cho đấy, có đẹp không?"
Cô nhìn em mặc chiếc váy hồng nhảy nhót như một tinh linh, lúc cười lên rực rỡ như hoa nở, trong lòng dâng lên ngàn vạn lời muốn nói, nhưng chỉ vụng về thốt ra hai chữ: "Đẹp lắm."
"Lại đi thư viện, không muốn đâu, chúng ta đã hẹn cuối tuần đi hẹn hò rồi mà, chị còn như vậy là em giận đấy!"
Cô nhìn gương mặt phồng mang trợn má của Ngư Hi, tâm trạng bỗng chốc trở nên rất tốt, ngón tay khẽ chọc vào khóe miệng em: "Vậy chị đi với em."
"Cái miệng đang phồng lên của Ngư Hi tựa như quả bóng bị xì hơi, ngay lập tức giãn ra, bên tai là giọng nói ngọt ngào của em: "Như vậy mới đúng chứ!
Thưởng cho chị nụ hôn yêu này!"
Em nói xong liền ôm lấy mặt cô, nhắm mắt ghé sát lại, nhưng khi tay Giang Tĩnh Bạch đưa lên giữa không trung thì ảo ảnh tan vỡ, nét mặt đang cười bỗng chốc cứng đờ, cô đặt tay lên trán, nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
Ngón tay Giang Tĩnh Bạch từ từ cuộn lại, móng tay lún sâu vào lòng bàn tay, in hằn những vết đỏ sâu hoắm.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Giang Tĩnh Bạch định thần lại, ngồi dậy.
"Alo."
Giọng cô vẫn còn chút khàn, người ở đầu dây bên kia cung kính nói: "Giám đốc Giang, Đạo diễn Triệu vừa liên lạc, ngày mai có lễ khai máy, muốn hỏi xem cô có rảnh để tham dự không?"
Trợ lý nói xong lại tiếp tục: "Tôi vừa xem lại lịch trình, sáng mai chúng ta phải đến thành phố H để ký hợp đồng, có lẽ không kịp..."
Giang Tĩnh Bạch mím môi: "Dời việc ký hợp đồng lại sau đi."
Trợ lý ngẩn người: "Hợp đồng... dời lại sau ạ?" Không trách cậu ta kinh ngạc đến vậy, bởi để giành được bản hợp đồng này, trước đó Giang Tĩnh Bạch đã phải đích thân đi thành phố H mấy chuyến để lo liệu, ấy thế mà ngay lúc sắp đến ngày ký kết, cô lại đột nhiên đổi ý?
Giang Tĩnh Bạch gật đầu: "Ừ, lùi lại một ngày."
"Cậu báo với bên kia một tiếng, cứ bảo là tôi bận việc không đi được." Trợ lý đáp: "Vâng, vậy ngày mai cô có sắp xếp khác không ạ?" Giang Tĩnh Bạch suy nghĩ vài giây: "Đi tham gia lễ khai máy." Trợ lý khựng lại: "Vâng ạ."
Sau khi cúp điện thoại, Giang Tĩnh Bạch đẩy cửa ban công, một luồng gió lạnh thổi ùa vào. Hai ngày nay mưa phùn dai dẳng không dứt, không khí tăng thêm phần ẩm ướt và lạnh lẽo.
Từ ban công bên cạnh truyền đến tiếng hắt hơi.
"Hi Hi vào nhà đi, sao lại đứng cạnh cửa sổ nữa rồi, đừng để bị lạnh dẫn đến cảm cúm, không thì chị Bạch lại mắng em chết mất." Giọng của Ngư Hi không giống thường ngày, có chút thanh lãnh: "Em lấy cho chị cái áo khoác."
Giang Tĩnh Bạch tựa lưng vào mép ban công, rũ mắt nghe tiếng trò chuyện thỉnh thoảng vang lên bên cạnh.
Một bức tường, ngăn cách hai thế giới.
Ngư Hi xoa mũi lại hắt hơi một cái, thấy ánh mắt Chung Thần đang dán chặt lên người mình, chị bĩu môi: "Được rồi, chị vào đây." Nói rồi chị khép cửa kính ban công lại.
Vào đến phòng khách, Chung Thần đưa cho chị một cái ly: "Thuốc phòng cảm cúm đấy, chị uống một chút đi."
"Tối nay nghỉ ngơi sớm, sáng mai còn đi dự lễ khai máy."
Ngư Hi gật đầu: "Được."
"Chị Bạch có đến không?"
Chung Thần vâng một tiếng: "Có đến ạ."
Ngư Hi uống thuốc xong thì vươn vai: "Chị đi ngủ trước đây, lúc em về nhớ đóng cửa kỹ nhé."
Chung Thần dọn dẹp kịch bản trên bàn: "Em biết rồi."
Rất nhanh bên cạnh không còn tiếng động nào nữa, Giang Tĩnh Bạch tính toán thời gian thấy đã đến lúc Chung Thần ra về, cô liền mở cửa, tay xách túi rác, đúng lúc Chung Thần cũng vừa bước ra.
Giang Tĩnh Bạch liếc nhìn vào trong một cái, không thấy Ngư Hi đâu, cô thu hồi tầm mắt, chủ động nhấn nút thang máy.
Chung Thần đứng cạnh cô, trên tay cũng cầm túi rác, cắn môi suy nghĩ vài giây rồi nói: "Giám đốc Giang định xuống vứt rác ạ?
Để em mang xuống giúp chị nhé?" Không phải cô muốn nịnh nọt gì, mà là thay vì phải đứng cùng người này trong thang máy vài phút, chẳng thà mang giúp cho xong, ít nhất cũng không phải trải qua những giây phút lúng túng.
Giang Tĩnh Bạch cúi đầu, đưa tay ra: "Vậy thì phiền em quá."
Chung Thần cười gượng: "Giám đốc Giang khách sáo rồi, không phiền đâu ạ."
Chung Thần lịch sự nhận lấy túi rác từ tay Giang Tĩnh Bạch, luôn có cảm giác sai lệch như thể mình đang làm trợ lý cho cả hai người vậy.
Cô ấy lắc đầu, bước vào thang máy.
Sau khi cô ấy đi, Giang Tĩnh Bạch nhìn thoáng qua cửa phòng Ngư Hi, im lặng vài giây rồi mới quay về căn hộ của mình.