"Đẹp thật, nghe nói bộ phim này là do Kính Âu đầu tư? Cô ấy là nhà đầu tư sao?"
"Đúng vậy, lát nữa chúng ta cùng qua kính một ly, làm quen mặt chút."
"Được."
Ngư Hi lắng nghe tiếng thảo luận rồi nghiêng đầu nhìn, Giang Tĩnh Bạch mặc một bộ váy dạ hội rất nhã nhặn, màu xám đậm, ôm sát, tôn lên hoàn hảo vóc dáng thướt tha, mái tóc dài búi cao, trang điểm tinh xảo.
Màu sắc này không phải ai cũng có thể diện được, chỉ cần mặc không khéo sẽ trở nên già dặn, nhưng chị lại có thể mặc ra được cảm giác cao quý.
Trên người chị không có món trang sức thừa thãi nào, trong vẻ nhã nhặn lại lộ ra vài phần vững chãi, đặc biệt là vì chị không thường cười, gương mặt nghiêm nghị nên đuôi lông mày đều nhuốm vẻ sắc sảo.
Bước vào được hai phút, ai nấy đều rục rịch muốn tiến tới nhưng lại không dám.
Ngư Hi nhìn thấy Kỷ Lâm Phong vừa rồi còn cùng mình tâng bốc lẫn nhau cũng đang nhìn sang đó, ánh mắt mãi không rời đi.
Cô đón lấy ly rượu trái cây Chung Thần đưa cho, nhấp một ngụm, vị hơi chua.
Toàn bộ đại sảnh sau khi Giang Tĩnh Bạch đến đã có sự khác biệt nhỏ.
Nếu nói trước khi chị đến, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Ngư Hi, thì sau khi chị đến, chị đã thu hút mất một nửa sự chú ý.
Đạo diễn Triệu đi đầu cầm ly bước tới chào hỏi: "Giám đốc Giang."
Giang Tĩnh Bạch gật đầu.
Đạo diễn Triệu nói: "Lát nữa còn phải mời Giám đốc Giang lên sân khấu nói vài lời."
Trợ lý đứng cạnh Giang Tĩnh Bạch đưa tới một ly cocktail, chị cụng ly với Đạo diễn Triệu rồi mỉm cười đáp: "Được."
Giọng nói hơi trầm, nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm.
Đạo diễn Triệu đã tiến lên chào hỏi rồi, những người khác cũng thi nhau đi tới góp vui, hai cô gái vừa rồi còn đang thì thầm liền đùn đẩy nhau: "Đi không?"
"Đi đi, cơ hội hiếm có đấy."
Ngư Hi nhếch môi, uống cạn ly rượu trái cây trong tay.
Kỷ Lâm Phong đứng cạnh cô, nhỏ giọng nói: "Chị Hi, chúng ta có nên cũng đi mời một ly không?"
Ngư Hi rũ mắt: "Không cần, em đi đi, chị không thích góp vui."
Kỷ Lâm Phong gãi đầu: "Vậy lát nữa em hãy đi."
"Bây giờ đông người quá."
Ngư Hi nghiêng đầu nhìn qua, Giang Tĩnh Bạch đang bị mọi người bao quanh, tiếng gọi Giám đốc Giang bên cạnh vang lên hết đợt này đến đợt khác, Ngư Hi nghe mà phiền muộn, nói với Chung Thần: "Chị đi vệ sinh một chút."
Chung Thần lập tức hỏi: "Cần em đi cùng chị không?"
Ngư Hi lắc đầu: "Không cần."
Cô nói xong liền sải bước trên đôi giày cao gót rời đi, Giang Tĩnh Bạch nhìn bóng lưng cô khuất dần, siết chặt ly rượu, bên cạnh vẫn có người nói: "Giám đốc Giang, cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội lần này."
Giang Tĩnh Bạch rũ mắt, giữa đôi lông mày của cô vốn đã ẩn chứa vẻ sắc sảo, hiện tại hơi hạ mắt, khí thế càng thêm áp đảo.
"Vị tiểu thư này, người cho cô cơ hội là đạo diễn Triệu, không phải tôi. Cô nên đi cảm ơn đạo diễn Triệu."
Giọng nói thanh lãnh vang lên, rẽ ngang qua đám âm thanh ồn ào, những người vây quanh nghe thấy lời này đều tự giác tìm chủ đề khác rồi rời đi.
Giang Tĩnh Bạch vẫn cầm ly rượu, nhìn về hướng Ngư Hi vừa đi.
Ngư Hi đang ngồi trong phòng vệ sinh nhắn tin với Hàn Nghi Tư.
Hàn Nghi Tư hiếm khi buổi tối được thả ra ngoài, việc đầu tiên cô nàng làm chính là tranh thủ hỏi thăm tình trạng gần đây của Ngư Hi.
[Không qua lại quá gần với người đó chứ?]
Ngư Hi hồi âm: [Không có.]
Hàn Nghi Tư: [Thế mới đúng, nếu cậu còn đến gần cô ta nữa là bị mỡ heo che mắt rồi! Thần tiên cũng không cứu nổi cậu!]
Ngư Hi gượng cười, dừng lại vài giây rồi đánh chữ: [Tư Tư, hôm nay mình lại nằm mơ rồi.]
Phía bên kia điện thoại im lặng hai phút, tiếp đó Hàn Nghi Tư gửi tới một đoạn dài: [Hi Hi, theo mình thấy thì cậu cũng nên tìm đối tượng hẹn hò đi thôi, trong giới không có ai vừa ý thì tìm ở ngoài giới, thử đặt trái tim lên người khác xem sao, tránh cho tối ngày cứ suy nghĩ vẩn vơ.]
Ngư Hi nhìn chằm chằm đoạn tin nhắn này thật lâu, im lặng.
Cô cũng muốn vậy chứ.
Cô cũng muốn đặt tâm tư lên người khác, cô cũng từng thử mở lòng, nhưng căn bản không có tác dụng, cô không hề có cảm giác rung động với bất kỳ ai, không một ai có thể khiến nhịp tim cô tăng tốc hay muốn được gần gũi, thậm chí cô còn vô thức tìm kiếm bóng dáng của Giang Tĩnh Bạch trên người kẻ khác.
Ngư Hi không muốn làm lỡ dở cuộc đời người khác, trước khi cái gai trong lòng chưa được nhổ bỏ triệt để, cô sẽ không chấp nhận tình cảm của ai.
Hàn Nghi Tư nhìn Ngư Hi mỗi khi nói đến chủ đề này đều giữ im lặng liền thở dài, lại gửi thêm một tin: [Thôi bỏ đi, tự cậu hãy suy nghĩ cho kỹ.]
Ngư Hi cầm điện thoại thở dài, đứng dậy, đẩy cửa ngăn ra thì thấy một người đang đứng trước gương bên ngoài.
Đào Ỷ Đồng nhìn thấy Ngư Hi từ trong gương lập tức nở nụ cười, quay đầu lại: "Hi Hi. Thật trùng hợp, vừa rồi tôi tìm một vòng ngoài đại sảnh, còn đang nghĩ có phải cô không tới hay không."
Ngư Hi cất điện thoại vào túi xách, cúi đầu rửa tay, khẽ ừm một tiếng.
Đào Ỷ Đồng dùng khăn giấy lau khô tay, quay sang nói với Ngư Hi: "Đúng rồi Hi Hi, có thể làm phiền cô một việc được không?"
Ngư Hi liếc mắt: "Việc gì?"
Gương mặt Đào Ỷ Đồng vẫn là nụ cười ôn hòa: "Vừa nãy đi tới mới phát hiện quên chưa đeo dây chuyền, bộ đồ này của tôi không tiện với tay ra sau, có thể phiền cô đeo giúp tôi một chút không?"
Cô ta vừa nói vừa đưa cho Ngư Hi một chiếc hộp, Ngư Hi nhìn chằm chằm chiếc hộp đơn điệu trên tay cô ta, đầu ngón tay run lên, cô nhận lấy và mở ra.
Sợi dây chuyền bên trong chính là thứ cô từng thấy trước đây.
Sợi dây bạc, mặt dây chuyền hình khỉ con.