Phân Cửu Tất Hợp

Chương 26: Cuộc Trò Chuyện Tại Văn Phòng

Trước Sau

break

Đào Ỷ Đồng cười nhạt: "Chị Bạch không cần phiền phức vậy đâu, em còn phải lên lầu một chuyến, lát nữa sẽ có người đưa em về."

"Hai người cứ thong thả trò chuyện."

Bạch Vũ Đường miễn cưỡng cười: "Vậy được, có tình hình gì thì liên lạc với chị."

Đào Ỷ Đồng đáp lời rồi rời khỏi văn phòng.

Cánh cửa vừa khép lại, Bạch Vũ Đường đã kéo ghế ngồi xuống trước mặt Ngư Hi, vẻ mặt nghiêm túc: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì thế?"

"Chẳng lẽ không phải là không quen sao?"

Sắc mặt Ngư Hi vô cùng thản nhiên: "Quả thực không thân lắm."

Bạch Vũ Đường bị cứng họng: "Sao không nói cho chị biết hai người trước đây là bạn học?"

Ngư Hi dùng khăn lau sơ qua khuôn mặt: "Quên thật rồi."

Bạch Vũ Đường tỉ mỉ quan sát cô vài lần, mím môi: "Chẳng lẽ em đang giận vì chị dắt thêm một người sao?"

Ngư Hi giơ hai tay lên: "Không có."

"Em có thể thề."

Thực tế, một người quản lý nghệ sĩ như Bạch Vũ Đường mà chỉ dẫn dắt một nghệ sĩ duy nhất là chuyện vô cùng hiếm gặp trong giới giải trí.

Thông thường, các quản lý luôn có trong tay vài nghệ sĩ dự bị, phòng trường hợp một người xảy ra chuyện thì vẫn còn người khác thay thế, không đến nỗi để tài nguyên trong tay đổ sông đổ biển.

Nhưng khi đó công ty yêu cầu Bạch Vũ Đường chỉ làm quản lý cho một mình cô, chị ấy đã đồng ý ngay lập tức mà không hề đắn đo, mang theo niềm tin chắc chắn rằng cô sẽ thành công để chăm sóc cô tỉ mỉ từ những việc nhỏ nhất.

Cho nên Ngư Hi thực lòng rất cảm kích Bạch Vũ Đường, cô cũng không hề phản đối chuyện chị ấy dẫn dắt thêm nghệ sĩ khác.

Dù theo cái nhìn của người ngoài, tài nguyên của cô sẽ bị chia sẻ, nhưng Ngư Hi lại thấy như vậy rất tốt, ít nhất Bạch Vũ Đường có thêm một quân bài để đánh cược, lần sau nếu cô lại gặp khủng hoảng như thế này, chị ấy cũng không đến mức lãng phí hết tài nguyên hiện có.

Tất nhiên, tiền đề của những giả thuyết này là - người đó không phải Đào Ỷ Đồng.

Bạch Vũ Đường nghiêm túc nhìn Ngư Hi, chị hiểu tính cách cô.

Ngư Hi xưa nay không thích nói dối, có sao nói vậy, đôi khi chị phát điên vì cái tính này của Ngư Hi, nhưng cũng có lúc chị thấy may mắn vì cô là người như vậy.

Chị không cần phải tốn công suy đoán xem rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

"Vậy, nguyên nhân là gì?"

Bạch Vũ Đường nhìn chằm chằm vào mắt Ngư Hi, sắc mặt nghiêm túc với dáng vẻ không hỏi ra nhẽ thì sẽ không bỏ qua.

Chung Thần ở bên cạnh cũng nín thở chờ đợi câu trả lời, hai tay nắm chặt chai nước khoáng.

Ngư Hi nhìn bộ dạng căng thẳng tột độ của hai người họ, khóe môi hơi nhếch lên, nói: "Cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt."

"Chỉ là cô ta đã cướp bạn gái cũ của tôi thôi."

Gương mặt cô bình thản như mây trôi nước chảy.

Trong phòng có một thoáng im lặng, đột ngột một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, Chung Thần cúi đầu nhìn, chai nước khoáng trong lòng bàn tay đã bị mình bóp cho biến dạng, nước bắn ra tung tóe lên người Bạch Vũ Đường ở bên cạnh.

Chung Thần chậm rãi quay đầu, thấy trên mặt Bạch Vũ Đường còn đọng lại những giọt nước đang trực chờ rơi xuống.

Ngư Hi và Đào Ỷ Đồng quen biết nhau, rồi trở thành bạn thân hoàn toàn là nhờ mối quan hệ với Giang Tĩnh Bạch.

Đào Ỷ Đồng và Giang Tĩnh Bạch sống cùng một khu nhà, quen biết từ nhỏ, vì thế cô ta là một trong số ít những người bạn của Giang Tĩnh Bạch.

Đã là bạn của Giang Tĩnh Bạch, thì đương nhiên cũng phải là bạn của cô rồi.

Đó chính là suy nghĩ ngây thơ của cô khi ấy.

Vì thế cô nhanh chóng gây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Đào Ỷ Đồng.

Tính cách của Đào Ỷ Đồng hoàn toàn khác biệt với Giang Tĩnh Bạch, cô ta hay cười, dù nói không nhiều nhưng tính tình không lạnh lùng, thái độ lúc nào cũng dịu dàng, mang phong thái của một người chị gái hiểu chuyện.

Ngư Hi nhớ khi mới tiếp xúc, cô đã không dưới một lần nói trước mặt Giang Tĩnh Bạch: "Xem bạn cậu cởi mở chưa kìa, cậu với cái hũ nút thì có gì khác nhau không?"

Giang Tĩnh Bạch không nói gì, chỉ nhìn cô cười, lát sau mới bảo: "Tất nhiên là khác."

Lúc đó cô ôm lấy cánh tay Giang Tĩnh Bạch: "Vậy cậu nói xem khác ở chỗ nào?"

Có lẽ gió ngày hôm đó quá đỗi dịu dàng, hoặc cũng có lẽ là ánh nắng quá đẹp, cô ấy nhìn chằm chằm vào cô vài giây, mới kéo cô vào góc tường, cúi đầu nói khẽ bên tai cô: "Đây chính là sự khác biệt."

Cô ấy đã hôn cô.

Đó là nụ hôn đầu tiên của hai người.

Lúc ấy cô sững sờ rất lâu vẫn chưa phản ứng lại được, đến khi định thần lại thì Giang Tĩnh Bạch vẫn đang nhìn mình.

Cô to gan lớn mật nắm lấy tay Giang Tĩnh Bạch, ép cô ấy vào tường, học theo dáng vẻ của mấy nam chính trên tivi, muốn tặng cho cô ấy một nụ hôn kiểu Pháp khó quên.

Sau này quả thực rất khó quên.

Bởi vì cô bị hôn đến mềm nhũn cả chân.

Rõ ràng cả hai đều là lần đầu, nhưng Giang Tĩnh Bạch lại điêu luyện hệt như tay lão luyện, quả nhiên người thông minh thì ngay cả chuyện hôn môi cũng chỉ cần điểm qua là thông.

Khi bước ra từ góc tường, trên gương mặt lạnh lùng của Giang Tĩnh Bạch hiếm khi lộ ra ý cười nhạt, dù bờ môi bị cô cắn đến hơi sưng đỏ, nhưng vẫn không che giấu được niềm vui rõ rệt.

Cô nghĩ, Giang Tĩnh Bạch thật sự thích mình.

Ít nhất là vào thời điểm đó, cô ấy đã từng thích.

Bắt đầu thay lòng từ bao giờ, Ngư Hi thực sự không phát hiện ra, cô chỉ nhớ Giang Tĩnh Bạch ngày càng bận rộn.

Mỗi lần cô tan học đi tìm, không phải cô ấy bận đi học thêm thì cũng là đến thư viện, hoặc giả là về nhà ôn bài.

Lúc đó cô không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy cô ấy thật bận rộn, mãi sau này hồi tưởng lại mới thấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc