Phân Cửu Tất Hợp

Chương 24: Chiếc Hộp Màu Đỏ

Trước Sau

break

Giang Tĩnh Bạch đỗ xe xong thì nghiêng đầu: "Đến nơi rồi."

Ngư Hi uể oải "ừ" một tiếng, một lúc sau mới ngồi thẳng dậy, cô lắc nhẹ đầu chuẩn bị xuống xe thì phía sau vang lên tiếng gọi: "Ngư Hi."

Là giọng của Giang Tĩnh Bạch.

Ngư Hi quay lại, thấy Giang Tĩnh Bạch lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp: "Lúc chọn quà cho đứa bé vô tình thấy cái này, thấy rất hợp với cô."

Đó là một chiếc hộp màu đỏ, không có bao bì cầu kỳ.

Ngư Hi nhìn cô một cái, im lặng vài giây rồi đón lấy, mở ra thì thấy bên trong là một sợi dây chuyền có mặt hình chú khỉ con.

Ngư Hi sực nhớ đến một lần nảy sinh mâu thuẫn với Giang Tĩnh Bạch năm xưa, vì cô không thích việc Lư Tiểu Vĩ cứ bám đuôi Giang Tĩnh Bạch mỗi ngày, nên đã tranh thủ giờ nghỉ trưa kéo tay cô ra khỏi lớp.

Hai người ngồi bên bồn hoa, cô bực bội nói: "Cậu còn bảo không có gì à, cậu nhìn cái ánh mắt của hắn ta kìa!"

Giang Tĩnh Bạch ngơ ngác nhìn cô: "Ánh mắt gì cơ?"

Đối diện với đôi mắt mịt mờ đó cô càng giận hơn: "Thì là cái ánh mắt muốn cậu sinh khỉ con cho hắn đấy!"

Giang Tĩnh Bạch khựng lại vài giây rồi khẽ cười, gương mặt thanh lãnh thoáng hiện những cảm xúc khác biệt, khóe môi hơi nhếch lên thành một nét cười vui vẻ, giọng nói cũng mang theo ý cười: "Ngư Hi, mình chỉ sinh khỉ con cho một mình cậu thôi."

Vốn dĩ chỉ là một câu nói đùa, vậy mà cô lại tin là thật, ngày nào cũng đắc ý khoe trước mặt Hàn Nghi Tư và Hồ Tiểu Tĩnh: "Giang Tĩnh Bạch nhà mình bảo muốn sinh khỉ con cho mình đấy!"

Giờ nghĩ lại.

Ngư Hi chớp chớp mắt.

Toàn là lịch sử đen tối.

Cô đóng hộp lại, ngẩng đầu nói với Giang Tĩnh Bạch: "Cảm nhận của giám đốc Giang sai rồi."

"Sợi dây chuyền này không hợp với tôi lắm."

"Tôi lại thấy nó khá hợp với Đào Ỷ Đồng đấy."

"Cảm ơn cô về tối nay, chào cô."

Nói xong cô đặt chiếc hộp vào tay Giang Tĩnh Bạch, bước xuống xe trên đôi giày cao gót.

Dù vẫn đang che chắn kín mít nhưng vẫn khó lòng che giấu được vóc dáng nuột nà, Giang Tĩnh Bạch ngồi trên xe nắm chặt chiếc hộp, mím chặt môi, hồi lâu sau mới cất nó lại vào túi.

Từ sau khi ở nhà Hồ Tiểu Tĩnh về, Ngư Hi không ra ngoài nữa, cô hằng ngày vùi mình trong căn hộ nghiên cứu kịch bản.

Những lời đàm tiếu trên mạng dần bị các tin tức khác đè xuống, và cùng bị chôn vùi với chúng còn có danh tiếng của cô.

Mặc dù trước đó cô đã đạt được ba giải thưởng lớn, trở thành thị hậu đạt ba giải thưởng điện ảnh danh giá trẻ nhất giới, nhưng ảnh hưởng của sự việc lần này quả thực rất lớn.

Nó đã lớn đến mức ảnh hưởng tới việc cô có phim để đóng hay không.

Bạch Vũ Đường không chỉ một lần gọi điện thông báo cho cô kịch bản nào lại hỏng rồi, chương trình nào bị hủy, hay các hợp đồng quảng cáo đã thỏa thuận cũng bị hủy bỏ.

Mặc dù trên mạng vẫn có không ít người ủng hộ cô, nhưng ở thời điểm đầu sóng ngọn gió này, thực sự không có nhà đầu tư nào dám mạo hiểm đầu tư vào cô cả.

Sơ sẩy một chút là coi như mất trắng.

Nghe lời Bạch Vũ Đường, Ngư Hi mấy ngày nay ở nhà tu tâm dưỡng tính, thỉnh thoảng lướt Weibo, xem kịch bản, cũng khá thong dong.

Tất nhiên, nếu đuổi được cái cô trợ lý hay lải nhải trước mặt này về thì cô sẽ còn thoải mái hơn nữa.

Chung Thần nhìn Ngư Hi đang nằm trên sô pha hỏi: "Hi Hi, chị xem kịch bản chưa?"

Ngư Hi đau đầu.

Ba câu hỏi hằng ngày của Chung Thần.

Hi Hi chị xem kịch bản chưa?

Hi Hi chị ăn cơm chưa?

Hi Hi chị tập thể dục chưa?

Chẳng khác nào cực hình, khổ nỗi Bạch Vũ Đường sợ cô ở một mình sẽ suy nghĩ lung tung nên nhất định bắt Chung Thần qua chăm sóc.

Ngư Hi cảm thấy đây tuyệt đối là sự trả thù của Bạch Vũ Đường.

Sự trả thù trần trụi.

Chung Thần không nghe thấy câu trả lời thì quay đầu lại: "Hi Hi?"

Giọng Ngư Hi chẳng chút sức sống: "Xem rồi, không ăn, không tập."

Chung Thần: ...

Ngư Hi đứng dậy, Chung Thần nói nhỏ: "Hi Hi, chị mà không tập nữa là béo thật đấy."

"Đến lúc đó lên hình sẽ không đẹp đâu."

Người vừa đứng dậy bóng dáng lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã.

Ngư Hi quay đầu nhìn Chung Thần, nghĩ đến buổi thử vai sáng mai và Đào Ỷ Đồng sẽ đóng cặp cùng mình, cô nghiến răng.

Chung Thần lại bồi thêm một nhát: "Dù sao thì hiện giờ cũng chẳng có mấy dịp cần lên hình."

Bóng dáng đang hướng về phía nhà vệ sinh của Ngư Hi đột ngột rẽ ngang vào phòng ngủ, vài phút sau lại bước ra.

Chung Thần thấy cô buộc tóc dài chuẩn bị ra ngoài thì vội hỏi: "Hi Hi, chị đi đâu thế?"

"Đi tập thể dục!"

Chung Thần: ...

Nửa giờ sau, hai người xuất hiện ở cửa công ty.

Ngư Hi có huấn luyện viên riêng, trước đây dù bận rộn đến mấy cô cũng định kỳ tập luyện, nhưng thời gian này cô bị Bạch Vũ Đường lệnh cho nghỉ ngơi tại nhà, không chỉ bỏ bê luyện tập mà đến ăn uống cũng không kiêng khem, nên Chung Thần nói đúng.

Cô quả thực đã tăng tận hai ký.

Nhìn con số trung thực trên bàn cân, Ngư Hi nghĩ, tối qua lẽ ra không nên ăn con gà quay đó."

Ưm...

Có lẽ trưa hôm qua mình nên ăn ít đi hai miếng thịt kho tàu.

Chung Thần nhìn Ngư Hi đứng trên cân không nói một lời, cô tiến lại gần, hỏi: "Hi Hi, sao vậy?"

Ngư Hi thản nhiên bước xuống từ trên cân, mím môi: "Cái cân này có phải hỏng rồi không?"

Chung Thần: ...

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào gian phòng bên trong.

Đây là văn phòng của Bạch Vũ Đường, sau khi Ngư Hi thành danh, công ty lập tức điều Bạch Vũ Đường tách ra, chỉ làm người quản lý cho riêng cô, cho nên so với các quản lý khác phải dẫn dắt nhiều nghệ sĩ, Bạch Vũ Đường hoàn toàn không có nỗi phiền muộn này, chị ấy chỉ cần chăm sóc tốt cho Ngư Hi là được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc