Phân Cửu Tất Hợp

Chương 2: Sự Hối Hận Của Chung Thần

Trước Sau

break

Bạch Vũ Đường nghiêng đầu nhìn những ngón tay vẫn đang bấu trên tay áo mình của cô, chậm rãi nói: "Cực kỳ hối hận?"

"Cực kỳ khó chịu?"

"Cực kỳ tự trách?"

"Còn cực kỳ cái gì nữa?"

Chung Thần nuốt nước bọt: "Cực kỳ muốn chết."

Giờ cô cực kỳ muốn chết.

Bạch Vũ Đường liếc xéo cô một cái, gạt tay Chung Thần ra rồi tự mình ngồi xuống ghế nệm.

Ngư Hi bưng đĩa táo đi tới bên cạnh Chung Thần, nghe thấy cô ấy nhỏ giọng hỏi: "Không phải đã nói là giả vờ đáng thương sao?"

Ngư Hi cầm một cây tăm, cắn miếng táo giòn rụm, hương thơm ngọt ngào lan tỏa, cô khẽ nói: "Giả vờ đáng thương không phù hợp với thiết lập nhân vật cao quý lạnh lùng của chị."

Chung Thần đảo mắt trắng dã.

Cao quý lạnh lùng cái quái gì chứ.

Bạch Vũ Đường không buồn để tâm đến hai người đang thì thầm đằng kia, đôi môi đỏ rực rỡ khẽ mở: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào?"

Cô chỉ mới ra nước ngoài một chuyến, để Chung Thần đi theo quay một chương trình, vậy mà lại xảy ra sai sót lớn như thế.

Trước khi về nước, cô xem lại video ghi hình tại hiện trường từ chỗ trợ lý, nghe thấy Ngư Hi nói mối tình đầu của mình là một cô gái xinh đẹp mà suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Dù tập chương trình này nhanh chóng bị đình chỉ phát sóng, nhưng số lượng cư dân mạng theo dõi trực tiếp là không hề nhỏ, lại thêm việc Ngư Hi đang rất nổi tiếng vào thời điểm này, khiến những người bài xích cô trước đó có dịp rêu rao rằng giải thưởng cô đạt được chỉ là hư danh.

Giờ thì hay rồi.

Lại có thêm lý do để tấn công.

Ngay cả công ty quản lý cũng gửi điện hỏi tội, Bạch Vũ Đường bị xoay đến sứt đầu mẻ trán.

Ngư Hi thấy sắc mặt chị hơi mệt mỏi liền đi tới bên cạnh ngồi xuống, đưa đĩa táo qua, chỉnh đốn sắc mặt mở lời: "Chị Bạch, giới truyền thông sớm muộn gì cũng biết thôi."

Dù sao cô cũng chưa bao giờ che giấu xu hướng tính dục của mình, cũng không nghĩ chuyện này có thể giấu giếm được mãi.

Chẳng qua những năm đầu giới truyền thông e ngại mối quan hệ giữa gia đình cô và Bạch Vũ Đường nên không dám truy hỏi về lịch sử tình trường.

Bây giờ cô đang là ngôi sao đình đám, sau này truyền thông đều sẽ dùng kính hiển vi để soi mói mọi vấn đề xung quanh cô, nên muốn hoàn toàn che giấu là chuyện gần như không thể.

Bạch Vũ Đường cũng hiểu ý của Ngư Hi, nhưng mọi chuyện quá đột ngột và bất ngờ.

Nếu trước đó cô bàn bạc với mình để mình tung vài đợt bom khói trước thì cũng không đến nỗi rơi vào thế bị động như hiện tại.

Ngư Hi tỏ vẻ thản nhiên, thấy lồng ngực Bạch Vũ Đường đã phập phồng bình thường trở lại mới đưa qua một cây tăm.

Bạch Vũ Đường lườm cô dữ tợn, cắn lấy miếng táo trên đầu tăm.

"Tôi nói cho cô biết, thời gian này cô cứ thành thật một chút cho tôi, đừng có gây thêm chuyện gì nữa. Chung Thần, cô trông chừng cô ấy cho tôi, đừng để cô ấy tiếp xúc với điện thoại, máy tính bảng hay mạng."

Chung Thần vội vàng gật đầu: "Dạ được."

"Trên mạng tôi sẽ tung hai tin nóng để cố gắng áp chuyện này xuống, nhưng cô hãy chuẩn bị tâm lý đi, cô vừa đoạt hai giải thưởng lớn, mắt của giới truyền thông đều đang nhìn chằm chằm vào cô đấy, e là không dễ dàng lấp liếm qua chuyện đâu."

"Bên công ty gọi điện cho tôi, nói có vài đối tác quảng cáo muốn hủy hợp tác, lát nữa tôi còn phải về công ty một chuyến."

Ngư Hi gật đầu: "Phía đạo diễn Mai nói thế nào ạ?"

Khi hỏi câu này, cô bưng khay trái cây, cơ thể vô thức căng thẳng, rõ ràng là rất để tâm đến câu trả lời này.

Bạch Vũ Đường tiện tay cốc một cái lên trán cô: "Vẫn còn nhớ đến đạo diễn Mai sao?"

"Tôi cứ tưởng cô đang mải mê buông thả bản thân không màng gì nữa rồi chứ."

Đạo diễn Mai là đạo diễn đầu tiên Ngư Hi hợp tác khi mới bước chân vào giới giải trí.

Năm đó cô đi thử vai nữ phụ, được đạo diễn Mai để mắt tới rồi lập tức quyết định đổi cho cô đóng vai nữ chính.

Bộ phim truyền hình đó sau này thành công rực rỡ, giúp cô từ một tân binh vừa vào nghề bỗng chốc hóa thành cái tên được săn đón nồng nhiệt.

Tuy thành quả có liên quan đến nỗ lực của bản thân Ngư Hi, nhưng nếu khi đó đạo diễn Mai không thúc đẩy cho cô đóng vai nữ chính, sự nghiệp của cô cũng không thể thuận buồm xuôi gió như vậy.

Cho nên trong lòng Ngư Hi, đạo diễn Mai chẳng khác nào một vị Bá Nhạc.

Cô có thể mang thái độ thờ ơ với những người khác trong nghề, nhưng với đạo diễn Mai, cô vẫn rất coi trọng.

Bạch Vũ Đường thấy dáng vẻ căng thẳng của cô thì bực mình nói: "Được rồi, phía đạo diễn Mai thì tôi vừa về đã liên lạc rồi, ba ngày sau thử vai, thời gian địa điểm vẫn là chỗ cũ."

"Hai ngày này cô lo mà nghiên cứu kịch bản cho kỹ, đừng để xảy ra sai sót gì."

Ngư Hi thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."

Bạch Vũ Đường liếc nhìn biểu cảm thả lỏng của cô, trấn tĩnh lại tâm trạng rồi nói: "Ngoài ra còn một việc nữa."

Ngư Hi cau mày: "Việc gì ạ?"

Bạch Vũ Đường chỉ tay vào rèm cửa đang che kín mít xung quanh nói: "Chuyển nhà."

"Chuyển nhà?"

Bạch Vũ Đường: "Cánh săn ảnh đều đang phục sẵn ở bên dưới, không dễ gì rút đi trong một hai tháng tới đâu. Giới truyền thông bây giờ đều muốn đào tin nóng từ cô, rèm cửa của cô chỉ cần hở một khe thôi cũng đủ để họ đưa cô lên top tìm kiếm rồi."

Chuyện này cũng đúng.

Ngư Hi gật đầu: "Chuyển đi đâu ạ?"

Bạch Vũ Đường đưa cho cô một mảnh giấy ghi chú: "Đây là chỗ tôi lưu ý khi tìm nhà cho sếp mới cách đây không lâu, vị trí khá tốt, giao thông thuận tiện, quan trọng nhất là công tác an ninh rất nghiêm ngặt, thợ săn ảnh không trà trộn vào được."

Ngư Hi nhận lấy mảnh giấy, rũ mắt: "Tổng giám đốc Hồ đi thật sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc