Hôm nay, Biên Học Đạo về nhà muộn hơn thường lệ một chút, nhưng cha mẹ cậu không hỏi han gì. Mẹ chỉ lẳng lặng mang ra hai quả trứng gà nóng hổi vừa mới rán xong, dặn dò vài câu rồi quay về phòng. Ngồi vào bàn học, Biên Học Đạo lấy chiếc hộp thiếc nhỏ ra. Lúc này cậu mới để ý, chiếc hộp có hình trái tim, bên trong đựng đầy sô-cô-la.
Đây là một tình tiết chưa từng xảy ra ở kiếp trước. Ký ức của cậu về mấy chục ngày cuối cùng trước kỳ thi đại học ở kiếp trước gần như là một khoảng trống. Dù không đến mức sống vật vờ qua ngày, thì có lẽ cũng chẳng khác là bao. Nhưng có một điều cậu có thể chắc chắn: trong khoảng thời gian ấy, tuyệt đối không hề có sự xuất hiện của một người mang tên Đổng Tuyết. Đặt chiếc hộp thiếc hình trái tim sang một góc bàn, Biên Học Đạo lại tiếp tục chìm vào guồng quay ôn tập.
Biên Học Đạo thuộc tuýp người “cú đêm”, từ nhỏ đến lớn, dây thần kinh hưng phấn của cậu luôn hoạt động mạnh nhất vào buổi tối. Khi học mệt, cậu lại đi ra sân, hít sâu vài hơi không khí trong lành, rồi ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Đối với những vì sao kia mà nói, 13 năm từ 2001 đến 2014 có lẽ chỉ là một cái chớp mắt, thậm chí còn chưa đáng một cái chớp mắt. Nhưng đối với Biên Học Đạo, đó lại là khoảng thời gian đẹp đẽ và quý giá nhất trong cuộc đời. Kiếp trước, cậu sống không quá tốt mà cũng chẳng quá tệ, không thành công nhưng cũng chẳng thất bại. Vậy lần này thì sao? Nên sống thế nào đây? Sẽ sống một cuộc đời ra sao?
Tối hôm sau, dù Đổng Tuyết không nói gì, Biên Học Đạo vẫn đứng đợi ở cổng trường như cũ. Thấy Đổng Tuyết đi tới, cậu liền lấy chiếc hộp thiếc ra. Khi cô đến gần, trông thấy vật trong tay Biên Học Đạo, sắc mặt Đổng Tuyết thoáng chút không tự nhiên. Biên Học Đạo lấy một viên sô-cô-la đưa cho Đổng Tuyết, rồi cũng tự bỏ một viên vào miệng mình, đoạn leo lên xe nói:
“Đi thôi, đưa cậu về nhà.”
Nhìn bóng lưng của Biên Học Đạo, Đổng Tuyết bất giác ngẩn người.
Những ngày sau đó, Biên Học Đạo vẫn đi cùng Chu Hàng, còn Đổng Tuyết thì đi cùng Biên Học Đạo. Sáng sớm họ cùng nhau đến trường, trưa tối cùng nhau ăn cơm, sau đó Biên Học Đạo lại đạp xe đưa Đổng Tuyết về nhà. Hộp sô-cô-la trong chiếc hộp thiếc chẳng mấy chốc đã hết, Biên Học Đạo bèn mua đủ loại kẹo khác nhau để lấp đầy. Chỉ vài ngày sau, cậu đã phát hiện ra Đổng Tuyết rất thích ăn kẹo mềm.
Chu Hàng không hề bài xích Đổng Tuyết. Dù trong lòng có chút ghen tị khi nhìn Biên Học Đạo và cô bạn đi cùng nhau, nhưng cậu ta vẫn nghĩ, nếu không có gì bất ngờ, sau kỳ thi đại học cậu sẽ vào một trường danh tiếng, cố gắng thêm vài năm nữa là có thể tìm được một công việc tốt. Đến lúc đó, bên cạnh cậu tự nhiên sẽ có con gái. Hơn nữa, sắp tốt nghiệp rồi, mọi người rất có thể sẽ mỗi người một phương, nên hắn cho rằng Biên Học Đạo và Đổng Tuyết chỉ đang lãng phí thời gian và tình cảm. Nhưng những lời này, Chu Hàng chưa bao giờ nói với Biên Học Đạo. Không phải vì tình bạn của họ chưa đủ sâu sắc, mà bởi tính cách của cậu vốn là như vậy.
Biên Học Đạo đã suy nghĩ rất rõ ràng. Cậu rất vui lòng cùng Đổng Tuyết trải qua những ngày cuối cấp ba bằng một mối quan hệ thân thiết hơn một chút, chăm sóc cô, nhưng tuyệt đối không có bất kỳ hành động thân mật nào trước mặt người khác. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, thời gian và không gian rồi sẽ làm phai nhạt đi đoạn hồi ức này.
Một hôm trong giờ tự học, Đổng Tuyết mượn sách giáo khoa của Biên Học Đạo để tra đáp án, cô tò mò chỉ vào mấy ký hiệu được đánh dấu rồi hỏi cậu:
“Mấy ký hiệu này của cậu có ý gì vậy?”
Biên Học Đạo liếc nhìn, thừa biết đó là những câu hỏi ngắn trong đề thi đại học mà mình đã dùng ký ức để đánh dấu lại, nhưng sắc mặt cậu vẫn không hề thay đổi, thản nhiên đáp:
“Không có gì đâu, chỉ là những câu lúc trước làm bài bỏ sót, tớ thấy khá quan trọng. Cậu có thể xem kỹ những chỗ được đánh dấu này, tớ đoán đề chuẩn lắm đấy.”
Đây là lần đầu tiên sau khi sống lại, Biên Học Đạo ám chỉ cho người khác về những câu hỏi sẽ xuất hiện trong kỳ thi đại học. Đổng Tuyết tưởng Biên Học Đạo đang nói đùa, cô lật xem vài lần rồi lại quay về với bài tập của mình. Biên Học Đạo nhìn chằm chằm vào cuốn sách trên tay, thầm hạ quyết tâm, nếu có ai hỏi lại, cậu sẽ nói mình vẽ bừa, tuyệt đối không nhắc đến chuyện “đoán đề” với bất kỳ ai nữa.
Sau khi sống lại, Biên Học Đạo rất thích đi dạo trong sân trường. Cậu yêu cái không khí và cảm giác của sân trường lúc này, không non nớt như thời cấp hai, cũng không thực dụng như ở đại học. Hầu hết các trường trung học phổ thông đều mang một khí chất rất đặc biệt. Biên Học Đạo thích nhất là sau bữa cơm chiều, đi dạo dọc theo hàng cây bên tường rào, sau đó tìm một chỗ nào đó để dựa hoặc ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn những dãy phòng học được ánh tà dương viền lên một lớp vàng óng, và những bóng dáng học trò đang ngồi, đang đi lại, hay đang đuổi bắt nô đùa bên trong mỗi khung cửa sổ. Có lẽ những đứa trẻ này cảm thấy thời trung học thật mệt mỏi và nặng nề, nhưng trên thực tế, đây tuyệt đối là quãng thời gian vô lo vô nghĩ nhất, hay nói đúng hơn là ít sầu lo nhất trong cuộc đời chúng.
Đổng Tuyết không tiện cứ thế đi lang thang trong sân trường cùng Biên Học Đạo, nhưng cô đã nghĩ ra một vài cách tự lừa mình dối người. Ví dụ như sau bữa cơm chiều, cô sẽ vào siêu thị của trường mua hai chai nước ngọt hoặc hai que kem, sau đó mang đến cho Biên Học Đạo. Mấy cô bạn thân của cô đều đã biết chuyện của hai người, nên thường tìm cách tạo cơ hội cho họ. Ở lứa tuổi này, giúp người khác nên đôi có lẽ là một loại nhân sinh quan phổ biến. Thế là, bên cạnh xà đơn, trên sân bóng rổ, trong vườn hoa phía sau, hay tại khoảng sân nhỏ trước tòa nhà thí nghiệm, đều lưu lại bóng hình của hai người. Mỗi một góc sân trường đều có thể khiến Biên Học Đạo say sưa hồi tưởng. Đời trước, ngôi trường này đã được di dời toàn bộ khi cậu học năm ba đại học, vì vậy sau kỳ thi năm đó, Biên Học Đạo chưa từng quay lại đây lần nào nữa.
Hai ngày nay, trong trường xảy ra một chuyện ồn ào. Bành Hồng theo đuổi một nữ sinh không thành, chẳng biết nghĩ thế nào mà hắn lại đi đánh bạn nam cùng bàn của cô gái ấy. Cuộc ẩu đả không ngoài dự đoán đã diễn ra vào giờ tự học buổi tối. Cậu bạn cùng bàn kia cũng chẳng phải dạng hiền lành chịu đòn, một mình cậu ta chống lại bốn người của Bành Hồng, kết quả là đầu bị đánh rách hai vết, máu văng tung tóe lên cả tường. Chuyện náo loạn rất lớn, lúc đó cả hành lang ầm ĩ, gần nửa dãy lầu đều bị kinh động. Kết quả của sự việc không được tiết lộ chi tiết, chỉ biết rằng gia đình Bành Hồng đã bồi thường cho đối phương một khoản tiền, sau đó Bành Hồng trực tiếp thu dọn cặp sách về nhà.
Biên Học Đạo biết, nếu không có gì thay đổi, Bành Hồng sẽ đi theo quỹ đạo của kiếp trước, không tham gia kỳ thi đại học mà trực tiếp dựa vào quan hệ để đi lính. Còn cô gái đã khiến hắn không tiếc ra tay đánh vỡ đầu người khác, từ đó sẽ biến mất khỏi tầm mắt và cuộc sống của hắn, để rồi nhiều năm sau sẽ rên rỉ triền miên trong vòng tay của một người đàn ông khác. Đây là số phận của thứ gọi là “tình yêu” trong thời niên thiếu của đại số mọi người, và cũng là kết cục của phần lớn những mối tình gà bông.
Đổng Tuyết nắm bắt nhịp độ đổi chỗ rất tốt, ngày nào cô cũng sang ngồi một lúc, nhưng không bao giờ ngồi lâu, dài nhất cũng không quá một tiết học. Biên Học Đạo cảm thấy hơi buồn cười, Đổng Tuyết của lúc này đã có tiềm thức về việc kiểm soát khoảng cách giữa nam và nữ, không biết là có người dạy, hay học được trên tivi, hoặc là tự mình thông suốt. Hôm ấy trong giờ tự học, Đổng Tuyết viết mấy chữ lên một mẩu giấy rồi đưa cho Biên Học Đạo:
“Cậu nghĩ kỹ sẽ thi trường đại học nào chưa?”
Biên Học Đạo đã quyết tâm thi vào Đại học Đông Sâm, nhưng cậu sẽ không nói sớm cho bất kỳ ai. Cậu viết lại:
“Chưa, thi xong rồi tính.”
Đổng Tuyết:
“Ồ. Cậu muốn học ở tỉnh mình hay đi nơi khác?”
Biên Học Đạo:
“Chắc là tỉnh mình thôi. Thường thì điểm chuẩn của các trường trong tỉnh sẽ thấp hơn một chút.”
Đổng Tuyết:
“Cậu thấy tớ đẹp nhất ở đâu?”
Biên Học Đạo nhìn chằm chằm vào câu hỏi một lúc, rồi viết lên giấy:
“Chân.”
Đổng Tuyết đọc mẩu giấy, cúi đầu liếc nhìn ngực mình, rồi lại duỗi duỗi chân, kết thúc cuộc đối thoại trên giấy lần này.
Chiều hôm đó, trời cứ âm u mãi, đến tối thì bắt đầu lất phất mưa. Đứng ở cổng trường, Biên Học Đạo nói:
“Cậu để xe ở lại trường đi, rồi bắt xe về nhà.”
Đổng Tuyết nắm chặt tay lái, đáp:
“Không! Tớ tự về được, cậu cũng về đi.”
Biên Học Đạo không đồng ý, nhất quyết đòi đưa Đổng Tuyết về. Khi đạp xe được nửa đường, cơn mưa bỗng nặng hạt hơn. Biên Học Đạo liền cởi áo khoác của mình khoác lên người Đổng Tuyết. Cả hai cứ thế lao đi trên chiếc xe đạp, xuyên qua từng tầng màn mưa dày đặc, chẳng mấy chốc toàn thân đã ướt sũng.
“Mưa to quá, tìm chỗ nào trú một lát đi, đợi ngớt rồi hẵng đi tiếp. Mưa thế này về muộn thì cứ nói là tìm chỗ trú mưa.”
Biên Học Đạo giảm tốc độ, đợi Đổng Tuyết đạp xe đến bên cạnh rồi hét lên với cô. Những giọt mưa nặng trĩu quất vào mặt khiến Đổng Tuyết gần như không mở nổi mắt, cô chỉ có thể gật đầu thật mạnh với Biên Học Đạo. Đi thêm một đoạn không xa, Biên Học Đạo phát hiện một mái hiên có thể trú mưa, bèn dẫn Đổng Tuyết rẽ vào.
Dựng chiếc xe đạp vào tường, nhìn bộ dạng thảm thương vì dầm mưa của Đổng Tuyết, Biên Học Đạo bảo cô cởi áo khoác ra để cậu vắt bớt nước. Quần áo trên người ướt sũng, gió lùa qua mái hiên khiến không khí trở nên lạnh buốt. Đổng Tuyết khẽ run lên, cô bàn với Biên Học Đạo hay là không đợi nữa, cứ tiếp tục đạp xe về nhà. Nhìn những chiếc ô tô bật đèn pha lao vun vút trong màn mưa, Biên Học Đạo bác bỏ đề nghị của Đổng Tuyết:
“Mưa to quá, trời lại tối, không thấy rõ đường đâu, nguy hiểm lắm. Đợi thêm chút nữa, ngớt một chút là mình đi ngay.”
Hai người tìm một góc khuất gió gần đó, nép vào nhau cùng nhìn ra màn mưa trắng xóa bên ngoài. Cảm nhận được cơ thể Đổng Tuyết sau lưng đang run lên không ngừng, Biên Học Đạo bèn khẽ đẩy cô vào sâu hơn, còn mình thì đứng ở phía ngoài, dùng thân mình che chắn cho cô khỏi những cơn gió lùa. Đứng được một lúc, cậu cảm nhận được Đổng Tuyết đang nép sát vào lưng mình, rồi đôi tay cô gái vòng qua eo cậu, nhẹ nhàng ôm lấy. Trong một thoáng, Biên Học Đạo phải cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn quay người lại ôm lấy cô. Cậu biết, nếu mình làm gì đó với Đổng Tuyết lúc này, mà lại không thể cho cô một lời hứa hẹn nào, thì chính cậu sẽ không thể nào vượt qua được cửa ải lương tâm của mình.