Gia đình ba người sống ở biệt thự Đàm Hải một thời gian. Sau khi biết Mục Duyên cũng từng sống ở đây, Trình Lập cảm thấy cấn vô cùng.
Từ lâu Lăng Tuần đã chẳng còn nhớ Mục Duyên trông mặt mũi ra sao, biết cậu không vui, ngay ngày hôm sau hắn gọi dịch vụ dọn nhà chuyển đến biệt thự ở khu E.
Nơi đó mang đậm hơi thở của gia đình hơn, lại gần chỗ Trình Lập làm việc, chỉ là hơi xa tập đoàn Diệu Dương.
Hiện giờ tập đoàn Lăng thị cũng đã được giao lại vào tay Lăng Tuần, hắn đang cân nhắc chuyện sáp nhập công ty, do đó việc chuyển nhà đều do Trình Lập túc trực giám sát.
Rất nhiều đồ đạc đều do chính tay cậu tự dọn dẹp, đặc biệt là phòng ngủ.
Trước đây Lăng Tuần chẳng bao giờ chuộng mấy thứ màu mè hoa lá cành, nhưng dạo gần đây lại mua cho Trình Lập rất nhiều bộ quần áo có kiểu dáng mát mẻ, cộng thêm vài món đồ chơi nhỏ nhắn, thực sự rất ngại để người ngoài nhìn thấy.
Sau khi đỏ mặt cất gọn những thứ này, Trình Lập lục đến chiếc hộp đựng đồ cũ của mình. Bất ngờ, cậu phát hiện ổ khóa nhỏ trên hộp có dấu vết từng bị động vào.
Mở ra xem thử, bức ảnh duy nhất hồi nhỏ của cậu, vài món đồ trang sức nhỏ vẫn còn nguyên, chỉ thiếu duy nhất một cái ổ cứng... Là ổ cứng mà Dịch Toại đã đưa cho cậu ở lần gặp mặt cuối cùng.
Trình Lập chẳng còn tâm trạng nào để làm việc khác, vội vàng chạy ra ngoài hỏi người quản lý của công ty chuyển nhà xem có ai vào phòng ngủ không.
Những thứ chứa trong ổ cứng đó đủ để tống Lăng Tuần vào tù.
Lỡ như bị kẻ có tâm cơ lợi dụng, Lăng Tuần phải làm sao đây?
Trình Lập chưa từng mảy may có ý định giao chiếc ổ cứng đó cho cảnh sát, cho dù hắn từng làm tổn thương cậu đến vậy. Thế nhưng đã thống nhất bắt đầu lại từ đầu thì không thể cứ mãi bám chặt lấy những chuyện trong quá khứ không buông.
Hơn nữa, ổ cứng là đồ Dịch Toại đưa cho cậu, cậu luôn rất trân trọng và bảo quản cẩn thận, sao lại biến mất được chứ?
Người quản lý của công ty dọn nhà đã tra hỏi một vòng, quả thực không phát hiện được gì. Đối phương hết lời cam đoan với Trình Lập rằng, nếu không có sự cho phép của chủ nhà, nhân viên tuyệt đối sẽ không tự ý đụng vào đồ đạc của khách.
Cậu tìm kiếm từ trong ra ngoài phòng ngủ một vòng, sau đó lại lục tung mọi ngóc ngách, tìm sạch mọi chỗ cậu có thể để đồ nhưng vẫn chẳng thấy tăm hơi.
Lăng Tuần nhận được điện thoại từ nhà gọi đến, biết Trình Lập đang sốt sắng tìm kiếm thứ gì đó, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà gặp gỡ đối tác nữa, vội vàng chạy về nhà.
Quần áo Trình Lập lấm lem hết cả, cậu đang nằm bò ra ngó vào gầm sô pha, trên trán rịn đầy những giọt mồ hôi li ti.
Lăng Tuần xót xa bế cậu lên, cũng chẳng hề chê bai trên người cậu dính đầy bụi bẩn, dịu dàng hỏi: "Cục cưng à, em đang tìm gì thế?"
"Em..." Nghe thấy giọng Lăng Tuần, Trình Lập lập tức bình tĩnh lại, cậu dùng tay ra điệu bộ mô tả: "Một cái ổ cứng màu đen, trước đây em cất trong phòng ngủ, anh có thấy không?"
Cái thứ đó à, Lăng Tuần đương nhiên biết đó là cái gì. Trong lòng hắn có chút chua xót nhưng vẫn cố làm ra vẻ thoải mái, hỏi: "Trong ổ cứng đó chứa gì vậy? Quan trọng lắm sao? Lẽ nào là "phim người lớn" à?"
Trình Lập nhéo một cái vào eo hắn. Lăng Tuần lập tức phối hợp làm ra vẻ mặt nhăn nhó nhe răng trợn mắt, sau đó lại ôm lấy cậu dỗ dành: "Thôi nào, đừng giận mà, em nói anh nghe xem, bên trong chứa cái gì? Nếu không quan trọng thì chúng ta bỏ đi cũng được, còn nếu quan trọng thì anh sẽ giúp em tìm."
Hơi do dự một chút, Trình Lập sợ hắn sẽ giận nên lí nhí nói: "Là những thứ Dịch Toại thu thập trước đây, vài... Bằng chứng liên quan đến anh."
Trình Lập đã nói thật với hắn! Trong lòng Lăng Tuần như có một bông pháo hoa đang chầm chậm bay lên, cuối cùng nổ tung trong tâm trí hắn, ngập tràn sự rực rỡ và vui mừng.
"Ồ, vậy thì phải tìm cho kỹ mới được."
Trình Lập lại bắt đầu sốt ruột: "Mấy ngày nay trong nhà có biết bao nhiêu người ra vào, lỡ như rơi vào tay người khác thì anh phải làm sao bây giờ?"
Là đang lo lắng cho hắn đây mà. Lăng Tuần cố kìm nén khóe miệng đang chực nhếch lên: "Nếu lỡ rơi vào tay người khác thì đó cũng là quả báo của anh thôi."
Trình Lập buông cánh tay đang ôm cổ hắn ra: "Không được, em phải tiếp tục tìm, nếu không được thì báo cảnh sát vậy."
Lăng Tuần thở dài một tiếng, gõ nhẹ lên trán cậu: "Em này, thứ đó làm sao mà mất được chứ. Anh thấy cái hộp nhỏ của em không an toàn nên đã cất vào két sắt trong phòng làm việc giúp em rồi."
Từ ngữ đẹp đẽ nhất trên thế gian này có lẽ chính là một phen hú vía. Trình Lập vuốt vuốt ngực: "Anh cất đi là được rồi. Nội dung bên trong để anh tự xử lý, em không quản nữa, nhưng anh phải trả lại ổ cứng cho em."
"Những thứ này chẳng phải là Dịch Toại để lại cho em phòng thân sao, em cứ thế giao cho anh à?"
Trình Lập nâng khuôn mặt hắn lên, lộ ra vẻ đắc ý: "Toàn bộ tài sản của anh đều nằm trong tay em rồi, nếu anh dám có lỗi với em, em sẽ bắt anh ra đường ăn xin!"
Lăng Tuần không nhịn được bật cười: "Được thôi, nhưng em lấy lại ổ cứng làm gì?"
"Đó là đồ Dịch Toại đưa cho em."
Quả nhiên, Lăng Tuần lập tức bớt vui đi hẳn. Dịch Toại vậy mà vẫn có thể chiếm một vị trí trong lòng Trình Lập, điều này thực sự khiến người ta khó lòng chấp nhận.
"Vợ à, anh cũng tặng em rất nhiều đồ mà, tiếc thật đấy, ngoại trừ nhẫn ra, em chẳng chịu đeo thứ gì cả."
Trình Lập nghĩ đến đống trang sức xa xỉ mà hắn tặng lập tức cạn lời. Chưa từng thấy omega nam nào suốt ngày chải chuốt lộng lẫy cả.
Đồng hồ cũng vậy, hơn bốn triệu lận, làm sao cậu dám đeo ra ngoài chứ? Nhỡ người ta lại bảo người của Hiệp hội bảo vệ tham nhũng thì chết.
"Không giận nữa, được không?" Trình Lập rụt rè hôn hắn một cái.
Lăng Tuần được đằng chân lân đằng đầu: "Vậy tối nay em phải chủ động đấy."
"Chúng ta không nói chuyện này được không?" Trình Lập đỏ bừng mặt, hắn chuyển chủ đề nhanh quá rồi đấy.
"Nếu em không đồng ý, anh sẽ bán cái ổ cứng đó đi." Lúc nói chuyện, tay Lăng Tuần tùy ý nắn bóp eo Trình Lập. Chủ đề nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực chất vẫn luôn ẩn chứa một vấn đề.
"Anh ghen rồi phải không?"
Hắn tiếp tục cứng miệng: "Đương nhiên là không, nếu em có thể quên anh ta đi thì tốt."
Ngoại trừ việc Dịch Toại luôn giúp đỡ Trình Lập, dường như giữa hai người bọn họ chưa từng có mối quan hệ thực chất nào.
Về điểm này, Dịch Liễm cũng có thể làm chứng. Hắn chỉ sợ trong lòng Trình Lập có người đàn ông này, điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải rất khó khăn mới có thể có được trọn vẹn trái tim cậu.
"Đối với em, Dịch Toại là một người rất quan trọng, em không thể quên anh ấy được. Nhưng em chỉ từng thích mỗi mình anh."
Trình Lập vụng về bày tỏ lòng mình. Lăng Tuần vẫn thấy nghẹn khuất, cái gì gọi là người rất quan trọng chứ?
Đã qua đời lâu như vậy rồi mà năm nào cậu cũng đi tảo mộ cho anh ấy.
Nhắc đến chuyện này, Lăng Tuần lại thấy ấm ức. Hắn không thể phản đối, thỉnh thoảng còn phải phụ giúp đặt hoa cúc.
"Vậy nếu anh ta vẫn còn sống, em sẽ ở bên anh ta sao?"
"Sẽ không." Lời giả định này chẳng có ý nghĩa gì.
Đương nhiên Trình Lập hy vọng Dịch Toại vẫn còn sống, nhưng cậu hiểu rất rõ, anh ấy và Lăng Tuần là hai người hoàn toàn khác nhau.
Hắn không gặng hỏi nữa, hôn lên môi Trình Lập, đè cậu xuống sô pha.
Thôi bỏ đi, cứ từ từ vậy.