Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 190: Chẳng mong gì hơn

Trước Sau

break

"Chú Tạ, sao ba cháu vẫn chưa tỉnh ạ?" A Ngôn nhoài người bên mép giường, mới có hai ngày mà khuôn mặt nhỏ nhắn đã gầy sọp đi trông thấy.

Tạ Phong vừa lướt điện thoại vừa trả lời: "Chắc sắp tỉnh rồi, cũng nằm hơn hai ngày rồi mà."

Trình Lập không có người nhà, chỉ có mỗi A Ngôn. Mặc dù Tô Thu Sương không có ác ý với cậu nhưng lại bận lo cho Lăng Tuần, căn bản không có thời gian ngó ngàng đến cậu. 

Tạ Phong thấy đứa trẻ thật tội nghiệp nên thay phiên cùng Lý Triệu đến bệnh viện. Sau khi A Ngôn biết chuyện thì cứ ở lì trong bệnh viện nhất quyết không chịu về.

Tạ Phong thuê hai hộ lý thay ca nhau chăm sóc. Người trực ca đêm đang lau tay cho Trình Lập thì bỗng nhiên la lên: "Tỉnh rồi, tỉnh rồi..."

A Ngôn và Tạ Phong vội vàng chạy tới. Hộ lý bấm chuông gọi y tá rồi chạy ra ngoài tìm bác sĩ. A Ngôn leo lên giường, áp mặt sát vào mặt Trình Lập, thì thầm: "Ba ơi, ba tỉnh rồi."

Trình Lập từ từ lấy lại ý thức, sau đó đột ngột ngồi bật dậy, ôm chầm lấy A Ngôn để bé khỏi ngã xuống giường.

"Tôi bị làm sao vậy?"

Tạ Phong dùng ánh mắt dò xét nhìn cậu: "Cậu không bị mất trí nhớ đấy chứ?"

Trình Lập nhíu mày: "Không có." Cậu chỉ là đột nhiên không nhớ rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, dường như là cậu bị bắt cóc, sau đó Lăng Tuần đến cứu, rồi Cố Bách lại đâm hắn.

"Lăng Tuần sao rồi?"

Tạ Phong thở phào nhẹ nhõm, may quá: "Cậu đừng bận tâm đến cậu ấy nữa. Tôi cũng chưa sang nhà cậu ấy xem sao, nhiều người muốn đến thăm cậu ấy quá, Lăng gia đều lấy cớ từ chối hết rồi. Cậu quan tâm bản thân mình trước đi, xương sườn bị đánh gãy một chiếc rồi đấy, phải tĩnh dưỡng từ từ."

Trình Lập cầu xin Tạ Phong: "Tạ Phong, cậu có thể phiền cậu đi hỏi giúp tôi được không? Ít nhất... Cậu ấy vẫn còn sống chứ?"

A Ngôn mở đồng hồ thông minh tìm số, gọi cho Trang Ly: "Ba đừng vội, để con hỏi chú Trang là được."

"A Ngôn à, cha con không sao rồi, vừa mới tỉnh, bác sĩ đang làm kiểm tra cho anh ấy."

Tạ Phong thấy cậu thực sự sốt ruột bèn đồng ý ra ngoài hỏi thăm giúp. Mười phút sau, Trình Lập dắt tay A Ngôn bước xuống giường, theo Trang Ly đi đến phòng bệnh.

Cả hai người ba cùng lúc nằm viện khiến A Ngôn sợ hãi không thôi, ôm riết lấy Lăng Tuần không buông. Trình Lập cẩn thận quan sát, sợ bé đụng trúng vết thương của hắn.

Trong phòng bệnh ngoại trừ ba người họ ra thì chẳng còn ai khác. Tinh thần Lăng Tuần thoạt nhìn không được tốt lắm, Trình Lập rón rén ngồi xuống. 

Có những chuyện có mặt A Ngôn ở đây không tiện nói thẳng, cậu đành chỉ hỏi thăm vài câu khách sáo. 

Hắn rất kiên nhẫn, trả lời vô cùng tỉ mỉ: "Anh không sao rồi. Lát nữa anh bảo bảo mẫu đến đón A Ngôn về nhà, cứ ở mãi bên nhà Lý Triệu cũng không tiện."

A Ngôn không có ý kiến gì, chỉ nói với Lăng Tuần: "Cha phải mau khỏe lại nhé."

Hắn xoa đầu con trai. Dì bảo mẫu đã lên tới nơi: "Cục cưng A Ngôn ơi, cháu về nhà với dì trước nhé, mùi bệnh viện nồng quá."

Bé lưu luyến không nỡ nhìn hai người cha. Trình Lập vẫn còn đi lại được nên đưa A Ngôn xuống tận dưới lầu, sau đó mới quay lại phòng bệnh của Lăng Tuần. Có một số chuyện, không thể nói trước mặt trẻ con.

"Xin lỗi cậu." Trình Lập xin lỗi thêm lần nữa. Cho dù trước kia từng xảy ra chuyện gì thì lần này Lăng Tuần vì cứu cậu nên mới bị thương. Suy cho cùng, cũng là vì cậu nên mới xảy ra chuyện này.

Lăng Tuần nhíu mày, dường như đã đoán trước Trình Lập sẽ có thái độ như vậy. Hắn giơ tay lên muốn an ủi cậu, nhưng cuối cùng lại buông thõng xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Không sao, em không cần phải xin lỗi."

"Chuyện lần này là do tôi không xử lý tốt công việc của mình, sau này cậu đừng can thiệp vào chuyện của tôi nữa."

"Không muốn nợ anh chứ gì?" Lăng Tuần bất lực nhìn cậu: "Là tự anh tình nguyện, em không cần cảm thấy mắc nợ anh đâu."

Trình Lập lắc đầu. Cậu buộc phải thừa nhận, nếu Lăng Tuần cứ mãi không chịu từ bỏ, cậu nhất định sẽ nợ hắn ngày càng nhiều. Hơn nữa còn có A Ngôn ở giữa, hai người họ vĩnh viễn không thể nào tính toán rạch ròi được.

"Tôi sẽ nộp đơn lên hiệp hội xin chuyển sang bộ phận hậu cần để giảm thiểu rủi ro. Tôi... Lăng Tuần, tôi mong cậu luôn bình an khỏe mạnh, nhưng tôi không thể vì chuyện này mà đồng ý bất kỳ điều kiện nào của cậu."

Một câu này của Trình Lập khiến Lăng Tuần đau lòng khôn xiết. Khoảnh khắc lao ra cứu cậu, trong đầu hắn chỉ quẩn quanh mỗi sự an nguy của đối phương. 

Thậm chí hắn từng nghĩ, chỉ cần Trình Lập được bình yên, hắn bằng lòng âm thầm kề bên bảo vệ. Chỉ là, cậu dường như sẽ chẳng bao giờ tin tưởng hắn nữa, điều này thật sự quá tuyệt vọng.

"Anh sẽ không đưa ra bất kỳ điều kiện gì với em cả, em về nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Trình Lập đứng dậy rời khỏi phòng bệnh. Khoảnh khắc khép cửa lại, cậu thoáng thấy hốc mắt hắn dường như đỏ lên. 

Trong ký ức của cậu, Lăng Tuần gần như chưa bao giờ rơi lệ. Nhất thời, Trình Lập cũng cảm thấy trái tim nhói đau, cậu đưa tay xoa xoa ngực rồi trở về phòng bệnh của mình.

Về đến phòng, cậu bất ngờ thấy Tô Thu Sương đang đợi ở đó, trên tay còn xách theo một hộp thuốc bổ. Trình Lập cẩn trọng mời ông ấy ngồi.

"Trình Lập, chúng ta nói chuyện một lát được không?" 

Tô Thu Sương bưng chén thuốc bổ đưa cho cậu. Thuốc quả thật hơi đắng, nhưng cậu không nỡ từ chối ý tốt của người lớn nên đành căng da đầu uống cạn.

Cậu nghe Tô Thu Sương cất lời: "Tính cách Lăng Tuần quá mức cực đoan, là tôi có lỗi với nó. Những tổn thương mà nó gây ra cho cháu, tôi nguyện dùng mọi thứ để bù đắp. Trình Lập à, A Ngôn rất giống cháu, Lăng Tuần có tài đức gì mà lại may mắn gặp được cháu chứ."

Trình Lập rũ mi mắt: "Chú à, chú nói quá lời rồi."

"Thằng ranh đó đã làm ra rất nhiều chuyện sai trái. Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện giữa hai đứa, nhưng e là nó sẽ không chịu bỏ cuộc đâu. Cháu có muốn ra nước ngoài phát triển không? Tôi có thể giúp cháu làm thủ tục định cư."

Trình Lập lắc đầu: "Không cần đâu ạ, cháu cảm ơn chú." Công việc và con trai cậu đều đang ở trong nước. Cậu chỉ có một thân một mình, đi đâu mà chẳng giống nhau.

"Thôi được rồi, tôi cũng không biết phải làm gì để bù đắp cho cháu. Nếu cháu đã muốn ở lại thì vẫn cần một chỗ đứng vững chắc. Xã hội này lúc nào cũng mang đầy thành kiến với omega. Tôi có thể hỗ trợ cháu trong công việc. Tôi nghe người nhà kể là cháu muốn chuyển sang bộ phận hậu cần?"

"Vâng chú. Công việc ngoài sáng có thể sẽ mang lại nguy hiểm cho A Ngôn, mà cháu cũng không thể cứ mãi dựa dẫm vào Lăng Tuần được."

Tô Thu Sương gật gù, suy nghĩ của Trình Lập quả thực không sai, chỉ là bộ phận hậu cần của Hiệp hội bảo vệ omega cũng chẳng phải nơi dễ thở gì.

"Hội trưởng hiệp hội của cháu, Tô Vũ An là anh họ tôi. Nếu có bất cứ chuyện gì, cháu cứ việc tìm ông ấy."

Dặn dò xong, Tô Thu Sương rời đi. Trình Lập lặng lẽ nằm viện thêm một khoảng thời gian. Trong những ngày đó, chỉ có Tạ Phong, Lý Triệu và Tô Thu Sương là hay đến thăm cậu, còn Lăng Tuần tuyệt nhiên không hề xuất hiện lấy một lần.

Mỗi khi A Ngôn đến thăm, Trình Lập sẽ hỏi han tình hình của hắn qua con. A Ngôn cũng lờ mờ hiểu được tình cảnh giữa hai người cha, nên bé cũng thành thật kể hết cho Trình Lập nghe.

"Ba ơi, sau này ba có kết hôn không ạ?" 

Trình Lập không hiểu sao con trai lại hỏi vậy, nhưng cậu cảm thấy nên cho A Ngôn biết.

"Chuyện này sau này ba sẽ tính. A Ngôn à, chuyện của người lớn không liên quan đến con, con đừng vì thế mà buồn nhé."

Sao có thể không buồn cho được? A Ngôn vòng tay ôm lấy eo Trình Lập, chậm rãi nói: "Thật ra chú Dịch thích ba, con biết ạ."

Cậu khó hiểu nhìn con trai, bé lại nói tiếp: "Chỉ cần ba được hạnh phúc, con cũng có thể chấp nhận."

Những lời ngây ngô của trẻ con luôn khiến người lớn dở khóc dở cười. Trình Lập thực sự không biết phải giải thích với bé như thế nào.

Dịch Toại đã giúp đỡ cậu rất nhiều, trong lòng cậu luôn mang sự biết ơn. Nhưng nếu nhắc đến chuyện yêu thích, cậu chưa từng có tình cảm đó với Dịch Toại. 

Huống hồ, qua lời nói của Dịch Liễm và Đông Phương Trạch, cậu biết được Dịch gia sẽ không chấp nhận Đông Phương Tiểu Dã, lại càng không đời nào chấp nhận cậu. 

Thay vì để Dịch Toại vừa không nhận được tình cảm đáp lại tương xứng, vừa phải đoạn tuyệt với gia đình, chi bằng ngay từ đầu cậu cứ giữ đúng chừng mực, an phận thủ thường thì hơn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương