Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 180: Em đừng ép anh

Trước Sau

break

Dùng tiền bạc để đo lường sự giúp đỡ của Dịch Toại thực sự không thỏa đáng, nhưng tạm thời Trình Lập chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn. Nợ tiền thì trả trước, còn ân tình thì phải trả dần dần.

Vụ án của Lâm Hiếu đã ấn định thời gian mở phiên tòa xét xử. Trình Lập cần về Lâm Xuyên vài ngày để báo cáo với Hiệp hội. Ân Ly biết đây là lần đầu cậu xử lý nên có chút không yên tâm, sau khi hỏi xong quá trình, cậu ấy lại lo lắng chính cậu cũng gặp vấn đề.

"Mấy vụ omega bị quấy rối năm nào cũng nhiều vô kể. Cái tên Lăng Tuần kia vẫn chưa từ bỏ anh à?"

Trình Lập gật đầu, thú thật cậu cũng chẳng biết phải làm sao.

"Để em bàn bạc với Ân Nhược xem sao." Ân Ly rút điện thoại ra gọi cho Ân Nhược ngay trước mặt cậu. Trình Lập không biết họ nói gì, chỉ thấy cuộc gọi kéo dài khá lâu. Ân Ly cúp máy xong lại than vãn: "Đúng là alpha không có ai tốt lành gì cả, Ân Nhược thế mà lại bảo anh cứ thuận theo cho xong, anh xem có tức không cơ chứ?"

"Anh không sao đâu. May mà hiện giờ Lăng Tuần cũng không ép buộc anh, anh xử lý được. Phó hội trưởng, anh xin phép đi trước, anh còn chút việc."

Trình Lập gọi điện cho Dịch Toại hỏi anh ấy có ở Lâm Xuyên không, câu trả lời nhận được là anh ấy hiện đang ở Thủ Đô.

"Em về nước rồi à?"

Dịch Toại cứ ngỡ phải vài tháng nữa cậu mới về.

Trình Lập kể cho anh ấy nghe chuyện bên kia, Dịch Toại nói với cậu: "Em có lòng tốt là chuyện tốt, nhưng không được can thiệp quá sâu. Đồng cảm quá mức với người khác không phải là một điều hay đâu."

Đối với những lời của Dịch Toại, dù hiện tại Trình Lập chưa hiểu rõ lắm nhưng cậu cũng thể hiện là mình đã ghi nhớ.

Trình Lập cũng phải đi Thủ Đô thăm A Ngôn nên đã hẹn thời gian gặp Dịch Toại.

Đi tàu cao tốc đến Thủ Đô, vừa ra khỏi ga Trình Lập đã thấy Lăng Tuần đang bế A Ngôn vẫy tay với mình. Không biết hắn đã về từ lúc nào, cậu nhìn thấy hắn vẫn cảm thấy không thoải mái.

"Ba ơi, nhanh lên!" A Ngôn từ trong lòng Lăng Tuần trèo thẳng lên người Trình Lập, thân thiết ôm cổ cậu: "Con nhớ ba lắm."

"Đi thôi." Lăng Tuần không mang theo tài xế, cứ như một người chồng tốt đưa con đi đón vợ. Trình Lập vô thức né tránh cảm giác kỳ quái này: "Không cần đâu, tôi tự đi được. A Ngôn có đi cùng ba không?"

A Ngôn liếc nhìn Lăng Tuần một cái, rồi vui vẻ đi theo Trình Lập.

Lăng Tuần bất lực, chỉ đành lái xe bám theo chiếc taxi của họ. Nhưng hắn đã đánh giá thấp lưu lượng giao thông ở Thủ Đô, vừa ra khỏi đường Đông Tiệp là hắn đã mất dấu. May mà lần trước sau vụ A Ngôn gặp chuyện, hắn đã cài thiết bị định vị vào đồng hồ điện thoại của con. Hắn mở điện thoại đi theo định vị, bám đến một nhà hàng gia đình kín đáo.

Tổng giám đốc nhà hàng thấy Lăng Tuần đến thì vội vàng ra nghênh đón, mời hắn lên phòng bao tầng hai. Lăng Tuần đảo mắt một vòng, cuối cùng tìm thấy cha con Trình Lập bên cạnh hồ cá. Đối diện họ còn ngồi một người mà hắn ghét nhất trên đời này.

"Không vào phòng bao, ngồi chỗ kia." Lăng Tuần ngồi ngay bàn bên cạnh họ. Vì tính riêng tư của nhà hàng khá tốt, khắp nơi đều là vật trang trí lớn nên họ không nhìn thấy Lăng Tuần.

"Chú Dịch, đã lâu không gặp ạ." A Ngôn cười chào Dịch Toại, Trình Lập cũng chào theo.

Dịch Toại vẫn lấy ra món quà mình đã chuẩn bị, cả Trình Lập và A Ngôn đều có phần. Cậu cảm thán sự chu đáo của anh ấy, cẩn thận cất món quà đi. Cậu không có nhiều kinh nghiệm nhận quà, trước đây Lăng Tuần tặng cậu đồ gì đó cũng giống như đang dỗ dành thú cưng cho vui vậy.

"Gọi món trước đi." Dịch Toại lướt qua trang hải sản và thủy sản, đưa thực đơn cho cha con Trình Lập.

A Ngôn không kén ăn, để Trình Lập chọn. Trong suốt quá trình đó, ánh mắt Dịch Toại luôn đặt trên người Trình Lập, Lăng Tuần ngồi bên cạnh nhìn mà phát tiết cơn giận.

"Cảm ơn anh đã giúp đỡ, chuyện của Lâm Hiếu tạm thời không còn vấn đề gì nữa rồi."

Dịch Toại khẽ mỉm cười: "Là công lao của Triệu Lam cả thôi. Cô ấy kể với tôi rồi, em làm việc rất nghiêm túc và kiên nhẫn."

Họ vừa ăn vừa trò chuyện, Lăng Tuần thậm chí còn chưa gọi món. Quản lý nơm nớp lo sợ bưng lên vài món mà hắn thường hay gọi, nói là ý của ông chủ.

Một lát sau, A Ngôn muốn đi vệ sinh, Trình Lập đi cùng con.

Lăng Tuần không tài nào nhẫn nhịn được nữa, hắn đứng bật dậy bước tới, trừng mắt nhìn Dịch Toại một cách đầy khí thế.

Dịch Toại đã sớm phát hiện ra hắn, cũng không lấy làm lạ, chỉ cạn lời nói: "Không lẽ anh có sở thích bám đuôi người khác à?"

"Chỗ này là do anh mở?"

Dịch Toại lắc đầu: "Chuyện này không liên quan đến việc ai mở quán cả. Anh cứ bám lấy Trình Lập mãi, hành vi này thực sự rất vô liêm sỉ."

"Hành vi của tôi thế nào không đến lượt anh định nghĩa. Dịch Toại, tôi cảnh cáo anh, Trình Lập là người của tôi. Nếu anh còn dám có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn với em ấy, tôi sẽ không nể mặt Dịch Liễm nữa đâu."

Dịch Toại cảm thấy thật buồn cười. Những thủ đoạn của Lăng Tuần, anh ấy đều nắm rõ, chẳng qua cũng chỉ là chèn ép trong kinh doanh, anh ấy không quan tâm. Dù sao Lăng Tuần cũng không giết được anh ấy, mà anh ấy cũng có thể ngáng chân hắn. Chỉ là, hình như Lăng Tuần đã quên mất một chuyện.

Dịch Toại thong thả nhắc nhở: "Hình như tôi từng nói với anh rồi, về việc anh cưỡng ép Trình Lập, tôi đã có bằng chứng trong tay. Chỉ cần em ấy đồng ý, tôi có thể khởi kiện anh bất cứ lúc nào. Tự lo cho tốt đi, tổng giám đốc Lăng."

Nói xong, Dịch Toại khum tay lại, khẽ ôm lấy vùng dạ dày, đứng dậy cầm áo khoác bước ra ngoài. Khi đã về tới xe, anh ấy lấy mấy viên thuốc giảm đau ra uống.

Nhưng hiệu quả dường như không mấy khả quan. Nhịn một hồi, anh ấy vẫn bị nôn ra máu. Bất đắc dĩ, anh ấy đành nhắn tin cho Trình Lập rồi rời đi trước.

Lúc Trình Lập dắt A Ngôn quay lại, Lăng Tuần đang ngồi ngay bên cạnh, cậu còn ngỡ mình nhìn lầm.

"Sao cậu lại ở đây?"

Thái độ của Trình Lập làm Lăng Tuần rất không vui, hắn lạnh lùng đáp: "Anh không được ở đây à?"

Dịch Toại sao lại đi rồi? Tiền cậu còn chưa trả nữa. Trình Lập bảo A Ngôn tiếp tục ăn, cậu gọi điện cho Dịch Toại. Giọng anh ấy rất nhỏ, có lẽ là đang không tiện, chỉ nói đơn giản vài câu rồi cúp máy.

Trong lòng Lăng Tuần ấp ủ biết bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng đành phải nghẹn lại. Cho đến khi hắn cưỡng ép đòi đưa hai cha con đi khách sạn ở, hắn đã nhờ bạn trông hộ A Ngôn, rồi cơn thịnh nộ bùng phát, Lăng Tuần dồn Trình Lập vào góc ghế sofa.

"Lần nào gặp anh ta em cũng khiến anh phát điên. Trình Lập, em đừng ép anh." Hắn cảm thấy nếu còn một lần nữa, hắn sẽ không nhịn được mà nhốt Trình Lập lại mất.

Cậu bị hắn dọa cho khiếp sợ, cũng may đúng lúc này điện thoại của hắn vang lên, cứu cậu một mạng.

Lăng Tuần nghe điện thoại, gương mặt có vẻ rất khẩn trương: "Em chăm sóc A Ngôn đi, anh đi trước đây."

Mỗi khi nhớ lại ánh mắt của hắn lúc ban ngày, Trình Lập vẫn thấy rùng mình sợ hãi, thao thức mãi mới ngủ được.

Sáng sớm hôm sau, A Ngôn phải đến trường. Lúc Trình Lập đưa con đi, cậu đứng ngoài cổng trường nhìn một lượt. Môi trường học tập ở đây thực sự rất tốt, cuộc đời của A Ngôn và cuộc đời cậu khác biệt quá lớn. Xét ở điểm này, Lăng Tuần đối xử với A Ngôn vẫn rất tử tế.

Mấy ngày sau đó, Trình Lập vẫn ở lại Thủ Đô, nhưng cậu không còn liên lạc được với Dịch Toại nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương