Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 170: Trách nhiệm của người cha

Trước Sau

break

Trình Lập không biết phải nói gì. Lời của Lăng Tuần chưa chắc đã là sự thật, nhưng bản thân cậu cũng cảm nhận được, Tiểu Bạch thực sự đã khác xưa rồi.

"Đây là chuyện riêng của Tiểu Bạch, em ấy không nói với tôi, cũng không phiền cậu phải nói tiếp."

Trình Lập chuẩn bị quay về đưa A Ngôn đến công ty đi làm, đứng dậy định rời đi.

Lăng Tuần nhìn theo bóng lưng cậu, một lúc sau mới gọi điện cho Cố Tĩnh: "Alo, tìm thấy con trai cậu rồi, đang ở Thủ Đô Thụy Sĩ. Cậu tự đến tìm hay để tôi tống cổ nó về cho?"

Cố Tĩnh khựng lại một chút, nhạt giọng đáp: "Không cần đâu, cứ mặc nó đi."

Thế này là không muốn quản Cố Bách nữa sao? Lăng Tuần thầm nghĩ cũng phải, loại ăn cháo đá bát như thế, không thèm để ý cũng tốt.

Trình Lập rời đi không hề ngoảnh đầu lại, Lăng Tuần không khỏi có chút sốt ruột. Cậu đã đầu tư vào một công ty nhỏ, hắn muốn giúp một tay nhưng lại sợ công ty lớn mạnh rồi cậu càng không thèm đếm xỉa đến hắn nữa. Niềm an ủi duy nhất lúc này là cậu con trai ngoan ngoãn thỉnh thoảng sẽ gửi cho hắn một bức ảnh chụp chung.

Về đến nhà, Trang Ly đã đợi sẵn ngoài cửa, thấy Trình Lập về bèn gật đầu chào rồi nói: "Cậu Trình, tôi cần đưa A Ngôn đến bệnh viện để điều trị bằng thuốc pheromone."

"Vâng." A Ngôn túm chặt lấy áo Trình Lập không buông: "Ba đi cùng con được không ạ?"

Chuyến đi này chắc chắn sẽ phải chạm mặt Lăng Tuần, trong lòng Trình Lập thực sự không muốn gặp hắn, bèn ngồi xổm xuống thương lượng: "Cục cưng à, ba phải đi bàn công việc với chú Hứa, con đi cùng chú Trang nhé, được không?"

A Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, chủ động nắm tay Trang Ly rời đi.

Trình Lập làm xong việc ở công ty bước ra, Hứa Niên nói với cậu sẽ tìm nhà thiết kế mới, trước đó cậu không cần đến công ty nữa.

Về đến nhà, Trình Lập chuẩn bị xong bữa tối, nhìn lại đồng hồ, đã hơn bốn tiếng trôi qua rồi, sao A Ngôn vẫn chưa về. Những lần trước Trang Ly đón thằng bé đi nhiều nhất cũng chỉ mất hai tiếng.

Trình Lập đang phân vân không biết có nên gọi điện cho Lăng Tuần để hỏi hay không thì điện thoại của Lam Diễm gọi tới trước.

"Trình Lập, mười giờ sáng mai qua tìm giáo sư nhé, thầy ấy không nghỉ phép đâu."

Bình thường giáo sư ngoài lúc giao đề tài ra thì hiếm khi tìm cậu, huống hồ bây giờ đang là kỳ nghỉ lễ. Trình Lập lập tức cảm thấy căng thẳng.

"Đàn anh, anh có thể cho tôi biết là chuyện gì không ạ?"

"Không biết." Dứt lời, đầu dây bên kia dập máy một cách lạnh lùng.

Trình Lập bất lực đặt điện thoại xuống, rồi ra cửa ngóng đợi. A Ngôn vẫn chưa về, trời sắp tối mịt rồi.

Hết cách, Trình Lập đành phải gọi điện cho Lăng Tuần.

Từ khi đến Thụy Sĩ, đây là lần đầu tiên Trình Lập chủ động liên lạc với hắn. Lăng Tuần có vẻ rất ngạc nhiên, nhưng giọng điệu vẫn trầm ổn, đoán được cậu gọi vì A Ngôn, hắn nói: "A Ngôn muốn ngủ lại chỗ anh một đêm, ngày mai anh sẽ đưa thằng bé qua chỗ em."

"Thật sao?" Trình Lập không tin. Từ lúc đoàn tụ với A Ngôn đến giờ, thằng bé chưa từng rời xa cậu một ngày nào: "Vậy để tôi nói chuyện với A Ngôn một lát."

Lăng Tuần đáp: "Thằng bé đang gọi video với ba của anh rồi, đợi một lát đi."

Trình Lập bán tín bán nghi cúp máy. Trong ngực bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, không chút suy nghĩ, cậu vớ lấy chìa khóa chạy ra ngoài gọi một chiếc taxi.

Nơi Lăng Tuần ở là khu biệt thự có phong cảnh nổi tiếng, A Ngôn từng nhắc đến một lần nên Trình Lập nhớ. Tài xế chỉ có thể đỗ xe ở tít đằng xa, cậu phải chạy bộ tới.

Bấm chuông hồi lâu, Trang Ly mới ra mở cửa.

"A Ngôn đâu? Tôi không yên tâm về thằng bé."

Trang Ly lộ vẻ khó xử, hiếm khi tỏ ra áy náy trước mặt Trình Lập, nhưng Lăng Tuần không cho nói, cậu ấy đành phải làm ra vẻ như không có chuyện gì: "Tổng giám đốc Lăng đưa A Ngôn đi mua sách rồi, chắc phải muộn chút mới về. Cậu Trình muốn vào nhà đợi hay là sao?"

"Được." Trình Lập không chút do dự bước vào nhà, chạm ngay ánh mắt của Lăng Tuần đang cầm điện thoại trên tay. Hắn ra hiệu cho cậu im lặng, rồi tiếp tục cuộc gọi.

"Các người phải đảm bảo an toàn cho con trai tôi."

"Địa điểm... Được... Tôi sẽ không báo cảnh sát..."

Đồng tử Trình Lập co rụt lại. Những ký ức từ rất lâu trước kia bỗng ùa về trong tâm trí. Cuộc đối thoại này báo hiệu một sự thật vô cùng tàn nhẫn: A Ngôn bị bắt cóc rồi.

Ánh mắt Lăng Tuần lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn đỡ lấy Trình Lập đang loạng choạng chực ngã, trầm giọng nói: "Đừng sợ, trên người A Ngôn có thiết bị định vị, anh đã liên hệ bạn bè rồi, tiền chuộc cũng đã chuẩn bị xong, bây giờ anh sẽ đi cứu A Ngôn ngay."

Đầu óc Trình Lập ong lên một tiếng, giây tiếp theo, cậu nghẹn ngào bật khóc: "A Ngôn... Thằng bé còn an toàn không?"

"Vừa nãy anh vẫn nghe thấy tiếng thằng bé nói chuyện... Em cứ ở yên đây."

Lăng Tuần ra ngoài, để Trang Ly ở lại trông chừng Trình Lập.

Cậu khóc một lúc, không hiểu sao A Ngôn đột nhiên lại xảy ra chuyện, mà bản thân cậu lại chẳng thể làm được gì?

"Không phải anh đưa thằng bé đến bệnh viện sao? Trang Ly, A Ngôn rốt cuộc... Đã xảy ra chuyện gì?"

Trang Ly xấu hổ cúi đầu. Cậu ấy quả thực đã đưa A Ngôn đến bệnh viện. Lăng Tuần cũng nhớ con nên bảo cậu ấy đưa thằng bé về nhà trước, tặng A Ngôn vài cuốn sách rồi mới đưa về cho Trình Lập.

Về đến cổng biệt thự thì Tống Tinh Dã tìm đến, còn dùng cái video cũ rích kia để uy hiếp cậu ấy. Trang Ly sợ mình bị "xã hội chết" nên bảo A Ngôn tự đi vào nhà. Ai ngờ chỉ một quãng đường có mấy phút đi bộ mà lại xảy ra chuyện.

Đám người kia mang diện mạo của người Thụy Sĩ. Camera giám sát bị gián đoạn vài phút, khi phát hiện ra thì A Ngôn đã bị bắt đi mất rồi.

"Tôi xin lỗi..." Trang Ly hối hận muốn chết. Ngoài Lăng Tuần ra, cậu ấy là người ở bên cạnh A Ngôn nhiều nhất, cậu ấy cũng rất quý mến bé. Nếu thằng bé thật sự xảy ra mệnh hệ gì, e là cậu ấy có chết cũng không đền hết tội.

"Tôi có thể làm gì không?"

Trình Lập khóc đến trắng bệch cả mặt. A Ngôn còn nhỏ như vậy, vừa nghĩ đến việc con phải chịu một tội lớn như thế, cậu chỉ biết tự oán trách bản thân trong lòng.

Rõ ràng A Ngôn muốn cậu đi cùng đến bệnh viện, nếu lúc đó cậu đi cùng thì bé đã không xảy ra chuyện...

"Cậu Trình, cậu... Cứ ở yên đây là được, tổng giám đốc Lăng sẽ giải quyết ổn thỏa, mục tiêu của bọn chúng là sếp Lăng."

Trình Lập đành phải nghe lời, đi tới đi lui trong phòng, hận không thể tự mình chịu khổ thay con. Không biết bao lâu sau, Trang Ly nhận được một cuộc điện thoại, cậu ấy bật loa ngoài.

Giọng của Tống Tinh Dã vang lên từ điện thoại: "Trang Ly, sếp của anh đâu rồi? Cha tôi bảo người chủ mưu vụ này ông ấy có quen biết, đã liên lạc được rồi."

"Tôi sẽ gọi cho sếp ngay."

Chỉ có tiếng tút tút kéo dài, không ai bắt máy. Trình Lập chỉ biết trân trân nhìn, nỗi lo lắng trong lòng ngày càng dâng cao.

...

Lăng Tuần một mình xách theo một trăm thỏi vàng đến bến tàu mà bọn chúng chỉ định. Hàn Lực và ông Tần đều đi theo trong bóng tối.

Đến nơi, Lăng Tuần lấy chiếc điện thoại bọn chúng để lại ra liên lạc: "Tôi mang tiền đến rồi, khoản tiền các người yêu cầu chuyển vào tài khoản chỉ định ba chục triệu, tôi cũng đã chuyển rồi."

Tên bắt cóc cười gằn, sau khi kiểm tra tài khoản thì lập tức bảo Lăng Tuần lên một chiếc thuyền đợi. Không lâu sau, một chiếc thuyền nhỏ trôi tới, A Ngôn đang nằm trên đó.

Lăng Tuần vội vàng bước xuống kéo dây thừng của chiếc thuyền nhỏ. Vừa bế A Ngôn lên, chưa kịp nói với nhau câu nào, một luồng khí nóng rực từ phía sau phả tới khiến hắn nhận ra điều gì đó. Hắn vội vàng ôm chặt lấy A Ngôn, dùng lưng che chắn cho bé.

Ông Tần và Hàn Lực khó khăn lắm mới thấy A Ngôn xuất hiện, vừa định ra tay thì phát hiện chiếc thuyền Lăng Tuần đang đứng bốc cháy.

Cứu người là quan trọng nhất, ông Tần vội nhảy lên thuyền. Vừa mới đỡ được người, "đoàng" một tiếng, chiếc thuyền phát nổ, Lăng Tuần ôm chặt lấy con, cả hai cùng chìm xuống biển.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương