(*) từ chương này xưng hô của Trình Lập và Đông Phương Trạch đổi thành anh - em do mối quan hệ đã thân thiết hơn
Đông Phương Trạch dốc toàn bộ vốn liếng đầu tư vào việc nuôi trồng thủy sản ở Nam Loan, giờ gia đình đành phải bán căn nhà cũ ở quê để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ, anh ấy còn phải cho thôi việc một số nhân công.
Gia đình ân nhân cứu mạng gặp khó khăn, Trình Lập không thể khoanh tay đứng nhìn, quyết định ở lại giúp đỡ. Đông Phương Trạch là người thật thà, ký hợp đồng đàng hoàng với cậu và trả lương hàng tháng, nhưng Trình Lập chỉ nhận một phần rất ít.
Sáu tháng sau, Trình Lập tình cờ nghe tin tập đoàn Diệu Dương sắp mở chi nhánh tại Lâm Xuyên, nghe nói đích thân ông chủ lớn sẽ tới.
Trình Lập rất nhớ A Ngôn, không biết liệu Lăng Tuần có đưa bé theo hay không.
Đông Phương Trạch cũng biết chuyện Trình Lập và Lăng Tuần có một đứa con chung. Gần đây hàng hóa của Nam Loan bán rất chạy, Đông Phương Trạch hứa sẽ giúp cậu nghe ngóng tin tức.
Cơ hội đến rất bất ngờ. Hôm đó, Trình Lập theo Đông Phương Trạch đi giao cá cho trung tâm thương mại. Khu thực phẩm tươi sống nằm ở tầng hầm 1, bãi đỗ xe ở tầng hầm 2. Đông Phương Trạch lái một chiếc xe tải nhỏ, đỗ ngay cạnh chiếc Maybach mà Lăng Tuần thường đi trước kia, Trình Lập vẫn còn nhớ biển số xe đó.
Dù sao Đông Phương Trạch cũng không vội, bưng hộp cơm ngồi ăn ngay trên xe, để Trình Lập ngồi ghế phụ quan sát xem lát nữa Lăng Tuần có tới không, hoặc biết đâu chỉ là tài xế.
Đợi hơn nửa tiếng, Trình Lập kích động bịt miệng, nước mắt lăn dài trên má. A Ngôn đang được dắt tay đi tới, phía sau là mấy vệ sĩ.
Hơn một năm không gặp, A Ngôn đã lớn lên không ít. Trình Ngôn Triệt bốn tuổi khuôn mặt phúng phính, hồng hào hơn một năm trước rất nhiều, trên người mặc bộ đồ trẻ em hàng hiệu mà Trình Lập không biết tên, trông vừa ngầu lại vừa nhỏ nhắn đáng yêu.
Lăng Tuần mở khóa xe, bế A Ngôn vào trong. Cửa kính xe tối màu không nhìn rõ bên trong, cậu nhoài người lên cửa sổ xe tải, cố gắng nhìn con thêm một lần nữa nhưng không thành công.
"Bảo bối A Ngôn, ngày mai cha đưa con đi nhà trẻ nhé?"
Sức khỏe A Ngôn tốt hơn một năm trước rất nhiều, chỉ là nếu không ngửi thấy mùi pheromone của Trình Lập thì bé sẽ trở nên cáu kỉnh. Lăng Tuần cũng vậy, kỳ dịch cảm ngày càng đau đớn hơn, chứng rối loạn pheromone không hề thuyên giảm, hắn cũng chẳng buồn chữa trị nữa, cứ thế dựa vào pheromone của Trình Lập để vượt qua kỳ dịch cảm.
"Cha ơi, Tạ Ngọc Nhiễm có đến không ạ?"
Tạ Ngọc Nhiễm là con của Tạ Phong và Lý Triệu, lớn hơn A Ngôn một tháng. Sau khi hai người kia xảy ra chuyện, đứa bé được đưa về Lý gia ở Thủ Đô, do mẹ của Lý Triệu chăm sóc, chơi thân nhất với A Ngôn.
"Bạn ấy học mẫu giáo ở Thủ Đô mà. Cục cưng ngoan, đợi cha xong việc sẽ đưa con về Thủ Đô."
A Ngôn "dạ" một tiếng, rồi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: "Vậy còn ba? Có phải ba bị lạc đường không cha?"
Mỗi lần bị con hỏi câu này, tim Lăng Tuần lại đau thắt, nhưng hắn chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc tiêu cực trước mặt A Ngôn, chỉ ôm con dịu dàng an ủi: "Đúng rồi, ba không tìm thấy chúng ta, nhưng cha sẽ tìm ba mãi."
A Ngôn thất vọng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lấy chú chó bông trên ghế an toàn ôm chặt vào lòng.
Xe khởi động, tiếng động cơ vang lên, Lăng Tuần và A Ngôn đi khuất. Lúc này Trình Lập mới dám òa khóc. Cậu nhớ con da diết, dù cậu không thể cho A Ngôn cuộc sống tốt đẹp, nhưng cậu thực sự yêu con bằng cả tính mạng mình.
Đông Phương Trạch nhìn mà xót xa. Bản thân anh ấy đã hơn bốn mươi tuổi, không vợ không con, chỉ một lòng muốn kiếm tiền cải thiện cuộc sống gia đình. Nhìn Trình Lập thế này, anh ấy cũng chẳng nghĩ ra cách giải quyết nào.
"Vừa nãy cha gọi điện bảo mẹ tỉnh rồi. Chỗ anh buôn bán cũng ổn định, nửa năm nay kiếm được mấy trăm nghìn rồi, em đi học lại đi."
Đông Phương Trạch hút xong điếu thuốc, nói ra quyết định đã suy nghĩ kỹ càng. Trình Lập thích đọc sách, điều này anh ấy rất chắc chắn.
"Không cần đâu anh cả, em ở nhà giúp anh cũng tốt mà."
Đông Phương Trạch cốc đầu cậu một cái: "Cha cũng nghĩ như vậy đấy. Em đừng có lúc nào cũng cảm thấy nợ gia đình anh, em gặp được gia đình anh là do ông trời sắp đặt. Đợi em học thành tài rồi cũng có người giúp anh chăm sóc cha mẹ. Quan trọng hơn là, mẹ anh bây giờ đang đòi gặp em đấy, về nhà trước đã."
Trình Lập lau nước mắt, trở về cơ sở nuôi trồng Nam Loan. Đông Phương Trạch thăm mẹ xong thì đi xem lứa cá salamander vừa mới nhập về.
Văn Tố Nghiên nhìn Trình Lập, từ từ đưa tay chạm vào mặt cậu. Sau nửa năm hôn mê, bà ấy trông càng tiều tụy hơn. Trình Lập nắm lấy tay bà ấy, không nói gì.
"Con ngoan, gọi mẹ một tiếng mẹ nuôi đi." Bà ấy vẫn luôn tưởng cậu là Tiểu Dã trở về, nhưng vừa nãy chồng bà ấy đã nói rõ ràng rồi, đứa bé này tên là Trình Lập, thật ra cậu chỉ có nét giống Tiểu Dã mà thôi. Là do bà ấy quá ám ảnh, giờ cũng coi như tỉnh táo lại.
"Cháu..." Cổ họng Trình Lập như bị gỉ sét nghẹn lại. Hai tiếng "ba", "mẹ" đối với cậu quá đỗi xa lạ, cậu chưa từng gọi thành lời bao giờ.
"Không sao đâu." Văn Tố Nghiên mỉm cười, không ép buộc cậu.
Mười mấy ngày sau đó, Văn Tố Nghiên đều tập vật lý trị liệu dưới sự giúp đỡ của Đông Phương Kha và Trình Lập. Nỗi đau mất con giày vò bà ấy mười mấy năm trời, bà ấy dường như đã mê man quá lâu.
Trình Lập cùng vợ chồng Văn Tố Nghiên đi viếng mộ Đông Phương Tiểu Dã. Trên bia mộ, Đông Phương Tiểu Dã tuổi đôi mươi tràn đầy sức sống, Trình Lập nhìn di ảnh cậu ấy mà hơi thất thần.
Văn Tố Nghiên muốn nói chuyện riêng với con trai, Trình Lập viện cớ đi dạo xung quanh rồi đi ra khỏi khu mộ. Cậu đứng đợi ở cổng nghĩa trang, bất ngờ nghe thấy có người nhắc đến tên mình ở phòng tiếp khách bên cạnh.
Phòng tiếp khách nằm ngay bên phải cổng, Trình Lập tò mò đi tới, nấp sau một cây tùng lớn, nhìn thấy bóng dáng Dịch Toại.
"Anh Dịch, ngôi mộ anh đặt đã sắp xếp xong rồi, linh vị của ngài Trình Lập cũng đã làm xong. Anh xem khi nào thì đưa tro cốt đến an táng ạ?"
Trong mắt Dịch Toại tràn ngập nỗi bi thương không tan. Một năm rồi, ngày nào anh ấy cũng tự trách mình. Nếu anh ấy đi cùng Trình Lập, dù là nhìn cậu đi tìm Lăng Tuần thì cũng sẽ không để cậu xảy ra chuyện. Là do anh ấy quá hẹp hòi, quá ích kỷ với Trình Lập nên mới hại cậu đi vào con đường cùng.
Cũng là do anh ấy quá nhu nhược. Nếu anh ấy sớm cứng rắn hơn một chút, kết hôn với Trình Lập, bảo vệ cậu thì mọi chuyện đã tốt đẹp rồi. Chỉ tiếc là, giờ nói gì cũng vô ích. Anh ấy vô cùng hối hận, bản thân anh ấy bây giờ nhu nhược và bất lực có khác gì mười bốn năm trước đâu?
"Khụ khụ khụ..." Dịch Toại lấy tay che miệng, ho xong mới nói: "Không vội, tôi vẫn đang tìm em ấy."
Lăng Tuần đã sắp xếp đội tìm kiếm cứu hộ, Dịch Toại cũng thuê người trục vớt ở hạ lưu sông Lâm Xuyên, ôm một tia hy vọng mong manh.
Trình Lập nhìn mà đau lòng thắt ruột, định bước ra nói cho Dịch Toại biết sự thật. Nhưng mà, để người ta biết cậu còn sống thì sao chứ? Anh ấy là người nặng tình, điều này Đông Phương Trạch cũng đã nói.
Một omega bỏ học cấp ba, hai bàn tay trắng, lại còn có quá khứ không mấy vẻ vang như cậu, làm sao có tư cách đứng bên cạnh Dịch Toại? Cho dù anh ấy không để ý, nhưng cậu không thể yên lòng.
Thà đau ngắn còn hơn đau dài, chi bằng cứ để mọi người nghĩ cậu đã chết, cậu cứ sống chui lủi qua ngày, được ngày nào hay ngày đó vậy.