Thăm con xong trở về, Ân Ly đang chuẩn bị lau người cho Trình Lập ở những chỗ không có vết thương. Lăng Tuần đón lấy chậu nước và khăn: "Để tôi."
"Anh biết làm không?" Ân Ly cảm thấy cái khí chất của Lăng Tuần chỉ biết đánh người, hoàn toàn không giống người biết chăm sóc người khác.
"Cậu Ân, cậu về trước đi."
Lăng Tuần nhìn Trình Lập với ánh mắt đầy hối lỗi, động tác trên tay vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm cậu đau. Ân Ly thức trắng mấy ngày nay quả thực cũng không chịu nổi nữa, bèn chậm chạp rời khỏi phòng bệnh.
Vừa ra ngoài, Ân Ly đã bị người của Hiệp hội gọi đi hỏi chuyện. Có người tố cáo Lăng Tuần có dấu hiệu ngược đãi Trình Lập trong thời gian dài.
Trong phòng bệnh.
Lăng Tuần cẩn thận cởi cúc áo của Trình Lập. Lúc lau người mới phát hiện cậu thực sự gầy đi rất nhiều, xương sườn hiện rõ mồn một. Vùng bụng quấn băng gạc, loáng thoáng thấy vết máu thấm ra, chắc là đau lắm.
Khi lau đến vùng thắt lưng, vết sẹo đã bong vảy từ lâu vẫn còn đó, luôn nhắc nhở Lăng Tuần rằng hắn đã từng làm ra chuyện hoang đường đến mức nào mới khiến cậu phải tự làm hại bản thân mình.
"Xin lỗi, đợi em tỉnh lại, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em."
Lăng Tuần chăm sóc Trình Lập hơn mười ngày. Trong thời gian đó tình hình của đứa bé cũng chuyển biến tốt, lớn hơn một chút.
Tô Ý Hồi và viện trưởng thảo luận về bệnh tình của Trình Lập, Lăng Tuần cũng đến dự thính. Cậu hôn mê nhiều ngày như vậy, cân nhắc đến khả năng não bộ bị tổn thương... Những cái còn lại Lăng Tuần cũng nghe không hiểu.
Hội chẩn chuyên gia kéo dài hơn bảy tiếng đồng hồ. Lúc nghỉ giải lao giữa giờ, Lăng Tuần định quay về thăm Trình Lập thì điện thoại đột ngột đổ chuông.
Là điện thoại của Tô Thu Sương, hắn buộc phải nghe máy.
"Đến nhà hàng đối diện bệnh viện, ba đợi con ở phòng bao số 5."
Lăng Tuần nhìn về hướng phòng bệnh, lòng đầy lo lắng đi đến chỗ hẹn.
Gương mặt Tô Thu Sương đầy giận dữ, Lăng Tuần vừa bước vào cửa, ông ấy đã không kìm được ném ngay chén trà trong tay về phía hắn. Lăng Tuần bị hắt nước trà nóng vào mặt, trên mặt lập tức đỏ ửng một mảng.
"Con có bị bệnh không hả? Lăng Uyên Kỳ và Mục Duyên là cái thá gì? Ông ta uy hiếp con, sao con không nói với ba? Còn nữa, Trình Lập sinh con cho con rồi, những việc con làm còn tính là con người không? Nếu không phải cậu con nói cho ba biết, ba cũng không biết đứa con trai mà ba luôn tự hào lại trở thành một tên súc sinh như thế này!"
Tô Thu Sương mắng đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, hồi lâu sau mới chống tay lên bàn bình tĩnh lại được. Lăng Tuần bị ông ấy mắng cũng không dám cãi lại nửa lời.
"Con nói đi, bây giờ con định làm thế nào?"
Tô Thu Sương hận không thể đánh chết Lăng Tuần, nhưng đánh chết hắn cũng chỉ hời cho đứa con hoang của Lăng Uyên Kỳ bên ngoài, ông ấy nuốt không trôi cục tức này.
"Ba, con muốn chăm sóc em ấy và con, dốc toàn lực bù đắp cho em ấy."
"Có tác dụng cái rắm ấy!" Tô Thu Sương lại ném thêm một cái chén nữa: "Lăng Tuần, con trở nên cố chấp và vặn vẹo thế này là có lỗi của ba và Lăng Uyên Kỳ. Con tự hỏi lòng mình xem, đứa nhỏ đó đã thực sự làm chuyện gì tội ác tày trời có lỗi với con chưa?"
"Không có."
Lăng Tuần cúi cái đầu vốn luôn kiêu ngạo của mình xuống, lần đầu tiên nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc mình đã làm những gì.
Từng chuyện khốn nạn hắn làm trong quá khứ như những thước phim quay chậm hiện lên trước mắt, giống như một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim hắn.
Trình Lập tuyệt vọng đến mức nhảy lầu, rốt cuộc hắn đã ép người ta đến bước đường nào rồi...
Tô Thu Sương nhìn Lăng Tuần với ánh mắt đầy thất vọng. Thấy trên mặt hắn cuối cùng cũng xuất hiện cảm xúc gọi là hối hận, ông ấy mới nói: "Tuần Tuần, con buông tha cho thằng bé đi, đứa nhỏ đó chưa chắc đã cần sự bù đắp của con. Ba đã tìm hiểu rồi, những việc con làm với người ta, có vào tù cũng không oan đâu."
"Con không thể... Cũng không muốn buông tay em ấy."
Tô Thu Sương bước tới, đá một cú khiến hắn ngã lăn ra đất: "Con có biết xấu hổ không hả? Lăng Tuần, con đang ép ba đoạn tuyệt quan hệ với con đấy à?"
Lăng Tuần biết ba của hắn nói được làm được, chưa bao giờ dọa suông. Hắn hơi co ngón tay lại, cứng cổ nói: "Ba, con nợ em ấy quá nhiều, dù sao cũng phải làm chút gì đó chứ. Em ấy cô độc không nơi nương tựa, nếu con buông tay, em ấy sẽ vất vả biết bao."
Chỉ cần nghe hắn nói là Tô Thu Sương biết tỏng hắn đang tính toán điều gì. Chẳng qua là muốn chăm sóc người ta, cuối cùng cầu xin sự tha thứ chứ gì. Chỉ là chuyện trên đời này, không phải chuyện nào cũng có thể tha thứ, bù đắp cũng chỉ là một hy vọng xa vời, nỗi đau trong quá khứ sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được. Chẳng phải chính bản thân ông ấy cũng như vậy sao?
"Nếu con lo cho thằng bé, chỉ cần cậu ấy đồng ý, ba có thể nhận cậu ấy làm con nuôi, sau này sẽ là anh trai của con, con thấy thế nào?" Mặc dù khả năng cao là Trình Lập sẽ không đồng ý, nếu ông ấy là cậu, ông ấy chỉ mong cả đời không qua lại với Lăng Tuần.
"Nhưng mà... Con yêu em ấy..." Lăng Tuần nhắm mắt lại. Hắn thực sự yêu cậu từ lúc bị bắt cóc, nhưng vì bị người yêu bỏ rơi nên hắn mới càng hận cậu.
Tô Thu Sương: "..."
Con trai ông ấy đúng là một kẻ biến thái, nhưng đã đày đọa người ta ra nông nỗi này rồi, không thể cứ sai mãi được. Nói lý lẽ với Lăng Tuần không thông, dù sao đi nữa, ông ấy cũng phải đi xem người bị hại trước đã.
Lăng Tuần đưa Tô Thu Sương vào thang máy. Trang Ly vừa đi mua cơm về, nuốt vội miếng cơm trong miệng đầy vẻ lúng túng. Tô Thu Sương bảo cậu ấy tìm cái bàn nào đó ăn xong rồi hẵng quay lại. Ông ấy đẩy cửa phòng bệnh ra thì phát hiện người trên giường đã biến mất.
Lăng Tuần hoảng hốt, lập tức gọi Trang Ly đến hỏi, cậu ấy cũng cuống lên: "Lúc tôi đi mua cơm thì cậu ấy vẫn còn ở đây mà. Không phải nói cậu ấy đang hôn mê sao? Sao lại biến mất được?"
Tô Thu Sương bình tĩnh hơn nhiều, đi thẳng đến phòng bảo vệ trích xuất camera. Camera ghi lại cảnh Trình Lập rời khỏi phòng bệnh mười lăm phút trước, tay ôm vết thương ở bụng, bước đi rất chậm.
"Mau đi tìm đi, cậu ấy như vậy thì đi được bao xa?" Tô Thu Sương không kìm được nhíu mày, nhìn thôi đã thấy đau thay.
Các bác sĩ, y tá đang rảnh rỗi và bảo vệ bệnh viện cũng giúp đỡ tìm kiếm. Cuối cùng, bảo vệ trực cổng Tây nói năm phút trước có nhìn thấy, đúng là có một omega trông rất yếu ớt, nhưng cậu ôm theo một đứa bé đi mất rồi.
Lăng Tuần, Trang Ly và Tô Thu Sương chia nhau ra tìm kiếm bên ngoài bệnh viện, hoàn toàn không để ý đến một người đang trốn trong bụi cỏ.
Trình Lập không thể khom lưng, cậu chăm chú nhìn đám người Lăng Tuần đi xa rồi mới dám chui ra, đi về hướng không có ai tìm kiếm.
Lúc tỉnh lại trong bệnh viện, cậu nhìn thấy em bé nằm bên cạnh. Đứa bé rất ngoan, im lặng nằm thổi bong bóng. Cậu nhớ rất rõ Lăng Tuần đã tìm thấy mình, chẳng màng đến cơ thể suy nhược, cậu ôm con bỏ trốn ngay lập tức.
Cũng may là tiền và chứng minh thư của cậu vẫn nằm trong bộ quần áo mặc lúc nhập viện. Khoác áo khoác lên, ôm chặt con vào lòng, cậu bắt buộc phải rời khỏi đây.
Lên xe taxi, Trình Lập khẽ khàng dỗ dành đứa bé trong lòng, bảo tài xế đưa cậu về căn nhà thuê. Hành lý đều có sẵn, cậu không biết mình có thể đi đâu, may mà lúc thuê nhà chủ nhà không kiểm tra chứng minh thư. Cậu trốn ở đó hơn mười ngày, không có ai tìm đến.
Em bé chỉ có thể uống sữa bột. Hiệp hội bảo vệ có cung cấp miễn phí vài nhãn hiệu, Trình Lập lặng lẽ mang mã số sinh của con đi nhận sữa. Nhận xong, cậu ra bến xe mua một tấm vé đi thành phố Bạch Lạc, sau đó quay trở về nhà, hy vọng Lăng Tuần sẽ tưởng cậu đã đi Bạch Lạc mà không tiếp tục theo dõi cậu nữa...
Khi con được ba tháng, Trình Lập bế con ra ngoài làm giấy khai sinh. Lúc đặt tên, cậu nghĩ ra cái tên "Trình Ngôn Triệt". Làm xong giấy tờ, cậu cảm thấy như được tái sinh.