"Tổng giám đốc Ngạn, quan hệ của cậu ở Thủ Đô rất rộng sao?"
Ngạn Lật nói: "Không có, tôi chỉ là một diễn viên nhỏ, có chút tiền bị bạn bè kéo đi đầu tư thôi. Sao thế? Muốn tìm tôi giúp cậu giải quyết chuyện của Lăng Tuần à? Cậu tìm tôi vay tiền còn được, chứ chỗ Lăng Tuần thì tôi không có bản lĩnh đó."
"Không phải, tôi chỉ muốn hỏi cậu có biết Dịch Toại không?"
"Cậu quen à?" Dịch gia và Ngạn gia có chút quan hệ họ hàng xa, cậu ta biết Dịch Toại.
"Ừm, không phải mắt anh ấy xảy ra vấn đề sao, không biết đã khỏi chưa?"
Trong lòng Ngạn Lật hơi chua xót: "Bản thân cậu còn lo chưa xong, lo cho mình trước đi. Dịch Toại đã làm phẫu thuật từ sớm rồi, khỏi hay chưa sao tôi biết được."
"Được, cảm ơn."
Trình Lập về ký túc xá uống thuốc, trong phòng có tivi, cậu tiện tay mở một chương trình, là một show tạp kỹ hài hước.
Ngạn Lật đến gõ cửa phòng cậu, Trình Lập mở cửa, cậu ta nhét một cái hộp vào tay cậu.
"Cái gì vậy?" Cảm thấy hơi nặng, Trình Lập nói: "Tôi không thể nhận."
"Một cái điện thoại cũ tôi từng dùng thì có gì mà không nhận được? Vừa nãy ăn cơm tôi thấy cả rồi, cậu dùng điện thoại bàn phím để xem giờ, cũ quá rồi, chẳng có chức năng gì cả."
Vậy cũng không thể nhận đồ của Ngạn Lật, Trình Lập cũng không biết sao cậu ta bỗng nhiên thay đổi tính nết, rõ ràng trước kia rất ghét cậu không phải sao?
Có vết xe đổ của Lăng Tuần, Trình Lập nói gì cũng không chịu nhận.
Ngạn Lật mang theo một tia xấu hổ khó nhận ra, nói: "Tôi biết cả rồi, chuyện trước kia không phải lỗi của cậu. Thật ra, lần đầu tiên mắng cậu... Là ý của Mục Duyên. Lúc đó tôi thích anh ta, cho nên mới..."
Trình Lập: "..."
"Coi như tôi tạ lỗi, tặng cái mới chắc chắn cậu không cần, cái cũ thì được rồi chứ."
"Cậu yêu Mục Duyên không được nên sinh hận à?" Trình Lập ánh mắt phức tạp.
Ngạn Lật lắc đầu: "Không phải, thật ra lúc đầu tôi không thích anh ta. Cùng một đoàn làm phim, anh ta rất chăm sóc tôi, tôi có chút động lòng. Về sau phát hiện anh ta quá tâm cơ, ôi, dù sao tôi cũng sẽ không nhắm vào cậu nữa đâu, cậu yên tâm. Hơn nữa, bây giờ tôi là ông chủ của cậu, ông chủ cho thì cậu cứ giữ lấy đi."
Điện thoại vẫn bị để lại, Trình Lập không dùng.
Tống Thanh Phi phải đi công tác, Trình Lập không thể rời khỏi Thủ Đô nên bị giữ lại.
Mùa xuân đến, người ra ngoài chơi nhiều hơn hẳn, khi các bộ phận khác bận rộn không xuể cũng sẽ gọi Trình Lập đến giúp đỡ.
Phàm là quán bar thì luôn có người uống say gây chuyện, bình thường đều có bảo kê, nhưng hôm nay kẻ gây chuyện là một omega. Bình thường đều do Tống Thanh Phi xử lý, anh ta không có ở đây, tự nhiên tìm đến Trình Lập.
Vì có Tống Thanh Phi che chở, Trình Lập không còn tự ti như trước.
Đi xuống xem thử, một omega để tóc dài đã đập vỡ mười mấy chai rượu, miệng chửi bới om sòm, bên cạnh toàn là mảnh thủy tinh vỡ.
"Xin chào ngài, xin hỏi ngài gặp vấn đề gì vậy ạ?"
Trình Lập học theo dáng vẻ của Tống Thanh Phi xử lý, thuận tiện cho người đi mời ông chủ.
Kỳ Liên Ngọc quay đầu lại, nhìn thấy Trình Lập ở đây thì kinh ngạc đến ngây người. Cậu ta chỉ hơi say, mượn rượu làm càn thôi, đầu óc vẫn tỉnh táo lắm.
"Mẹ kiếp, em muốn gọi điện cho anh em."
Trình Lập thay đổi sắc mặt, nhanh tay lẹ mắt giật lấy điện thoại, ôm chặt lấy cậu ta, đưa đến một phòng bao không người, nhân viên bên dưới lập tức bắt đầu dọn dẹp mảnh vỡ.
"Đừng, Kỳ Liên Ngọc, coi như anh cầu xin em, đừng nói cho anh trai em biết."
Kỳ Liên Ngọc khoanh tay, đánh giá cậu, phát hiện cháu nhỏ của mình vẫn còn thì coi như hài lòng.
"Anh mang thai rồi mà cả ngày chạy lung tung cái gì? Dám quản chuyện ở quán bar cơ đấy. Trình Lập, anh được lắm."
"Anh chỉ là làm thuê ở đây thôi. Cầu xin em đừng nói cho Lăng Tuần."
Kỳ Liên Ngọc đảo mắt, thầm nghĩ không thể dọa người chạy mất, dạo này anh trai cậu ta hơi điên, khả năng lớn là vì Trình Lập.
"Yên tâm, em không nói. Vậy anh cho em xem bụng đi."
Vẻ mặt Kỳ Liên Ngọc đầy hưng phấn, Trình Lập cảm thấy cậu ta không phải người giữ lời hứa, trong đầu chỉ nghĩ cách làm sao để chạy trốn. Kỳ Liên Ngọc tưởng cậu ngầm đồng ý, từ từ vén vạt áo cậu lên xem thử.
Bụng dưới tròn vo, nhìn rất đáng yêu, chỉ là mặc áo vào thì không quá rõ ràng, phải nhìn kỹ mới phát hiện ra.
Kỳ Liên Ngọc cẩn thận chạm vào một cái, cảm giác thật đáng yêu.
Trình Lập cứng đờ cả người, lắp bắp: "Buông, buông tay."
Kỳ Liên Ngọc thấy tốt thì dừng, đỏ mặt nói: "Anh cũng thật nghĩ không thông, con cũng có rồi, cũng không thể phá, ngoan ngoãn quay về bên cạnh anh em cho rồi."
"Không được, anh chết cũng không quay về." Cậu không bao giờ muốn gặp lại Lăng Tuần nữa.
Kỳ Liên Ngọc đang tính báo tin, cậu ta qua loa với Trình Lập hai câu rồi định đi ra ngoài. Giám đốc kinh doanh đến tìm cậu ta, bàn về việc bồi thường số rượu vừa đập vỡ, vô tình cho Trình Lập thời gian chạy trốn.
Không chút do dự, Trình Lập thu dọn đồ đạc rồi bỏ chạy, trước khi đi để lại một mảnh giấy ở văn phòng Tống Thanh Phi, sau đó nhân lúc trời tối rời khỏi Diễm.
Lăng Tuần nhận được điện thoại của Kỳ Liên Ngọc thì chạy tới ngay, Hứa Ngọc cười làm lành ra đón tiếp. Với quy mô quán của họ, không có khả năng tiếp đãi nhân vật cỡ như Lăng Tuần.
Quả nhiên, hắn đến để tìm người. Nghe hắn hỏi về Trình Lập, Hứa Ngọc nói: "Tổng giám đốc Lăng, quán chúng tôi có nhân viên này, ngài chờ một chút, tôi đi gọi."
Tống Thanh Phi đã chạy về, Lăng Tuần mang theo không ít người, lúc này đã bao trọn cả quán, hắn không nói một lời đi theo Hứa Ngọc.
Từ ký túc xá của Trình Lập đi ra, Hứa Ngọc khó xử nói: "Tổng giám đốc Lăng, không thấy cậu ấy đâu nữa."
Sắc mặt Lăng Tuần thay đổi: "Hàn Lực, đuổi theo đi."
Một đám người vội vã rời đi, Tống Thanh Phi bị Hứa Ngọc mắng cho một trận tơi bời.
Trở lại văn phòng, Tống Thanh Phi nhìn thấy mảnh giấy Trình Lập để lại, nói cậu sắp bị kẻ thù bắt được, phải mau chóng chạy trốn, cảm ơn anh ta đã chăm sóc.
Tống Thanh Phi cười, hy vọng Trình Lập thực sự có thể chạy thoát, đừng để rơi vào kết cục giống như mình.
Lăng Tuần và Hàn Lực dẫn người tìm kiếm quanh đó cả đêm, ngay cả sợi tóc của Trình Lập cũng không tìm thấy.
Trở lại Diễm, Hứa Ngọc tập trung mười hai phần tinh thần tiếp đãi, Lăng Tuần không nhanh không chậm nói: "Tôi đến ký túc xá của cậu ta xem thử."
Hứa Ngọc vội vàng dẫn người qua, ký túc xá rộng khoảng hai mươi mét vuông, đồ đạc đầy đủ, dọn dẹp sạch sẽ, đồ dùng cá nhân không còn lại bao nhiêu.
Lăng Tuần nhìn thấy vài tờ kết quả kiểm tra trong ngăn kéo tủ đầu giường, mấy tờ đều viết cậu bị suy dinh dưỡng, kiến nghị nằm viện dưỡng thai.
Chuyện sức khỏe cậu không tốt, Lăng Tuần vẫn luôn biết, cho nên mới càng cấp bách muốn tìm được cậu.
Tìm được rồi thì sao? Đương nhiên là để cậu sinh đứa bé ra trước đã. Lúc này Lăng Tuần bình tĩnh lại, đoán rằng nếu Trình Lập không thể rời khỏi Thủ Đô, cậu nhất định vẫn còn ở đây, phải nhanh chóng tìm ra cậu.
Dưới cùng còn có một tấm ảnh siêu âm thai nhi, Lăng Tuần xem không hiểu lắm, sờ vào tấm ảnh đến thất thần. Là con của hắn và Trình Lập. Hắn không thích trẻ con, nhưng nếu là của Trình Lập, hắn có thể đón đứa bé về Lăng gia.
Sau khi Lăng Tuần đi, Diễm khôi phục lại vẻ yên bình. Tống Thanh Phi cũng không nhận được tin tức gì của Trình Lập nữa, chỉ lo lắng liệu cậu có phải lưu lạc đầu đường xó chợ hay không.
Thực tế, về sau anh ta mới biết sự lo lắng của mình là dư thừa. Trình Lập lang thang hơn một tuần, cuối cùng được Ngạn Lật nhặt về.