Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 130: Trả nợ

Trước Sau

break

"Cậu mà hét lung tung, tôi sẽ khiến cậu không bao giờ mở miệng nói chuyện được nữa, tự mình suy nghĩ cho kỹ."

Không biết làm sao hắn lại biết được suy nghĩ của cậu, Trình Lập nín thinh không nói thêm gì nữa, vệ sĩ và Lăng Tuần đều canh chừng rất chặt. Trở về căn nhà ở khu C, đám vệ sĩ đều ở lại bên ngoài, Trình Lập vừa vào đã phát hiện cửa sổ được lắp thêm rất nhiều song sắt bảo vệ.

Lục Hủ mang thuốc bệnh viện kê tới, cảm nhận được bầu không khí trong phòng lạnh lẽo, cô ấy chỉ liếc qua mấy loại thuốc đó, có vài loại trông hơi quen mắt. Sếp trông đáng sợ quá nên cô ấy vội vàng rời đi ngay.

Lăng Tuần đưa tờ hóa đơn viện phí cho cậu: "Tự tính đi, hiện tại tổng cộng cậu nợ tôi bao nhiêu?"

Trình Lập cúi đầu nhìn hóa đơn, nhẩm tính trong lòng. Tổng cộng nợ bảy trăm nghìn, uống rượu trả được hai mươi nghìn, đi xem mắt thay trả năm nghìn... Hiện tại còn nợ Lăng Tuần 633.263 đồng.

Cậu thốt ra con số chính xác mà không cần suy nghĩ. Trình Lập nhận ra chỉ cần nghĩ đến chuyện nợ tiền là cậu lại thấy đuối lý. Lăng Tuần vốn chẳng thèm nhớ, nhưng đối với loại người có lòng tự trọng cao như cậu thì chuyện nợ nần là thứ dễ khiến cậu nghe lời nhất.

Hắn thu hết biểu cảm của cậu vào đáy mắt, lạnh nhạt mở miệng: "Cậu có xem kỹ mức lương tôi trả cho cậu ở tổng công ty Diệu Dương chưa?"

Tất nhiên là chưa, nhưng cậu biết mình không xứng với mức lương đó. Với năng lực và bằng cấp của cậu, muốn lương tháng hơn mười nghìn, đơn giản chỉ là nằm mơ.

Lăng Tuần luôn cảm thấy cậu không biết điều, bây giờ lại càng chẳng có sắc mặt tốt, hắn ác ý nói: "Nhiều tiền như vậy, cậu định trả thế nào?"

Trình Lập mờ mịt nhìn hắn: "Tôi không biết."

"Vậy là cậu không muốn trả tiền?" Lăng Tuần ung dung ngồi xuống sô pha.

Đương nhiên là không phải. Cậu lắc đầu, chỉ cần nhắc đến tiền là cậu cảm thấy mình thấp hơn hắn một cái đầu. Thật ra trong lòng cậu biết rất rõ, hắn chắc chắn chưa bao giờ coi trọng cậu, nên dù cậu có làm gì thì hắn vẫn ghét cậu mà thôi.

"Cho cậu hai con đường." Đã sớm đoán trước được câu trả lời của cậu, hắn nói tiếp: "Con đường thứ nhất, tự nghĩ cách, trong vòng một năm phải trả hết, đến hạn không trả được thì đi tù. Con đường thứ hai, ở lại làm người hầu, một tháng năm ngàn, làm cho đến khi đủ thời gian thì thôi. Yên tâm, mấy ngày nữa là tôi kết hôn rồi, tôi không hứng thú với cái thân hình khô đét của cậu đâu, tôi thích người có cơ bụng."

Hai con đường này, với cậu của hiện tại, chẳng có con đường nào khả thi cả. Bây giờ nếu không cho phép phá thai, cậu chỉ còn cách học theo Tiểu An tự mình xoay sở. Nếu... Nếu thật sự giữ đứa bé lại, chắc chắn sẽ bị Lăng Tuần phát hiện, đến lúc đó cậu biết làm sao?

Nếu không bỏ được thì khả năng cao chỉ có thể sinh ra. Lăng gia là gia đình thế nào chứ, sao có thể chấp nhận con của cậu, hơn nữa Lăng Tuần sắp kết hôn, sẽ có con do vợ mình sinh ra.

Nhưng nếu Lăng Tuần biết chuyện... Không biết hắn có thể tìm người làm phẫu thuật hoặc đưa thuốc cho cậu không nữa.

"Chọn đi."

Ngón tay Lăng Tuần gõ nhẹ lên đầu gối, gương mặt không chút cảm xúc nào. Trình Lập bỗng chốc tỉnh ngộ, sao cậu lại có thể gửi gắm hy vọng vào Lăng Tuần chứ? Hắn có thể là một người rất có năng lực, nhưng hắn sẽ không đời nào làm bất cứ điều gì cho kẻ mà hắn không quan tâm.

Cậu chợt thấy hơi sợ hãi. Nếu hắn biết sự tồn tại của đứa bé, không biết hắn sẽ chế giễu hay là ghét bỏ đây?

Bản thân cậu là trẻ mồ côi, trong ký ức đã chẳng còn chút thông tin nào về cha mẹ. Đã từng có lúc, cậu cũng khao khát có người thân yêu thương, cũng từng nghĩ rằng nếu có gia đình, cậu nhất định sẽ đối xử thật tốt với mọi người. Nhưng đến khi thật sự có một sinh linh máu mủ ruột rà, cậu lại bất lực.

Không phải không muốn, mà là không muốn đứa trẻ phải chịu bất hạnh giống như mình, thậm chí còn đáng thương hơn khi bị chính cha ruột ruồng rẫy...

"Cách thứ nhất, nhưng cậu không được can thiệp vào chuyện tôi tự kiếm tiền, cũng đừng giám sát tôi, tôi muốn rời khỏi Thủ Đô."

Thời gian một năm, kiểu gì cũng sẽ có cách cứu đứa con đáng thương của cậu. Dù là bỏ đi hay sinh ra, cậu cũng phải sắp xếp cho ổn thỏa, đến lúc đó có phải ngồi tù cũng được. Cậu chỉ cảm thấy có lỗi với con, cậu có thể dùng phần đời còn lại để chuộc tội.

Cách thứ nhất rõ ràng là điều Trình Lập không thể làm được, nhưng sự lựa chọn của cậu khiến Lăng Tuần vô cùng không vui. Hắn cũng hoàn toàn không ngờ cậu lại còn dám to gan đàm phán với mình.

"Cậu nghĩ mình có tư cách ra điều kiện với tôi sao?"

Chân Trình Lập hơi nhũn ra, chỉ riêng việc đứng trước mặt Lăng Tuần thôi cũng đã tiêu hao hết sức lực của cậu rồi. 

Bắp chân run rẩy, mắt cậu hơi hoa lên, cậu đưa tay dụi đôi mắt khô khốc, không hề có cảm giác ướt át, có lẽ là cậu chẳng thể khóc nổi nữa rồi.

"Không phải cậu bảo tôi chọn sao?"

Lăng Tuần cười lạnh: "Bảo cậu chọn chứ không bảo cậu ra điều kiện. Cách thứ nhất cũng được thôi, nhưng cậu bắt buộc phải ở lại Thủ Đô, hơn nữa tôi phải có thể tìm thấy cậu bất cứ lúc nào."

Điều này thì có khác gì cách thứ hai đâu. Lăng Tuần chắc chắn sẽ cử người giám sát cậu, rồi đứng nhìn cậu vùng vẫy trong nỗi day dứt dưới vực sâu nợ nần không lối thoát.

"Còn nữa, chuyện cậu bỏ thuốc tôi, tính sổ luôn một thể. Thuốc dẫn dụ pheromone là thuốc cấm, ngày mai cậu đi gặp luật sư với tôi, khai rõ sự việc, nhất là chuyện Mục Duyên đưa thuốc cho cậu."

Chuyện cũ ùa về, Trình Lập không nhịn được phẫn nộ nói: "Cậu cũng từng ép tôi uống thuốc dẫn dụ Omega, không phải sao? Cũng là lần đó, cậu cưỡng ép tôi nên mới có đánh dấu vĩnh viễn. Lăng Tuần, tại sao cậu có thể tỏ ra như mình vô tội như vậy?"

Câu chất vấn của Trình Lập đã hoàn toàn chọc giận hắn, sự kiên nhẫn trêu đùa của Lăng Tuần đã cạn sạch, hắn tuyên bố thẳng thừng: "Cậu không có tư cách chất vấn tôi. Giờ cậu chỉ còn một con đường duy nhất: làm người hầu. Không đồng ý thì tất cả những người từng giúp đỡ cậu đều sẽ gặp xui xẻo."

Quá đê tiện, quá vô sỉ! Trình Lập rất muốn mắng hắn, nhưng lời đến bên miệng lại phải nuốt ngược vào trong. Địa vị không ngang hàng khiến cậu khi đứng trước mặt Lăng Tuần, dù có lý hay không, đều hoàn toàn không có sức phản kháng.

Không cho Trình Lập thêm cơ hội nào nữa, Lăng Tuần chỉ tay về phía căn phòng nhỏ nhất cạnh cửa ra vào: "Cậu vào phòng người hầu mà ở. Từ ngày mai, bắt đầu làm việc theo sổ tay người làm, làm không tốt thì trừ tiền, thời gian làm công trừ nợ sẽ kéo dài ra. Giờ thì biến khỏi mắt tôi."

Dáng vẻ cao ngạo của hắn khiến cậu hận không thể lao đến cắn hắn một cái. Nuốt xuống cục tức đầy bụng, Trình Lập uất ức đi vào phòng người hầu. Cậu cần một không gian yên tĩnh để suy nghĩ đối sách, cứ nghe theo sự sắp đặt của Lăng Tuần mãi chắc chắn không ổn, nhưng sức lực của cậu quá yếu ớt, cậu cần phải tính toán thật kỹ.

Bây giờ quan hệ giữa họ lại thay đổi rồi, từ bạn trai trở thành chim hoàng yến, rồi lại đến tình cảnh hiện tại... Chẳng biết định nghĩa thế nào, chủ nợ và con nợ.

Phòng người làm rất chật hẹp, chỉ kê vừa một chiếc giường đơn, nhưng chăn lại rất dày. Trừ lúc ở chỗ Tiểu An ra thì đã lâu lắm rồi Trình Lập không được đắp chăn ấm thế này. Cậu trùm kín người, suy nghĩ chưa được bao lâu thì đã ngủ thiếp đi, ngay cả cửa phòng bị mở ra cũng không hề hay biết.

Gương mặt Trình Lập vừa gầy vừa nhỏ, vùi một nửa trong chăn, hơi thở đều đều bình ổn, trông vô cùng tĩnh lặng. Chỉ tiếc là, không nghe lời chút nào.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Trình Lập đã bị tiếng chuông điện thoại bên gối đánh thức, là ông chủ tiệm bánh bao trước đây gọi tới.

"Tiểu Trình, tôi hỏi giúp cậu rồi, ông chủ mới đồng ý giữ cậu lại làm đấy, cậu đang ở đâu thế?"

Trong lòng Trình Lập chỉ còn lại cảm giác bất lực sâu sắc: "Cháu đã gặp ông chủ mới rồi, ông cứ yên tâm."

Ông chủ cũ cũng coi như là người tốt, gọi điện xong thì bảo sắp phải ra nước ngoài. Trình Lập bỗng nhiên nghĩ, nếu cậu cũng có thể ra nước ngoài, liệu mọi chuyện có tốt đẹp hơn không? Chỉ tiếc là, cậu cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương