Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 120: Bị gây khó dễ.

Trước Sau

break

Bà chủ cũng không hỏi thêm, vào bếp bưng một bát cháo kê nóng hổi ra, đặt trước mặt cậu.

"Ăn chút gì đi đã, bất kể gặp khó khăn gì rồi cũng sẽ qua thôi. Cậu có tay có chân, không chết đói được đâu."

Hơi nóng phả lên mặt, mắt Trình Lập cay cay, nước mắt không báo trước mà rơi xuống. Cậu bưng bát lên, vừa khóc vừa húp hết bát cháo.

Bà chủ lại đưa cho cậu hai cái bánh bao: "Cậu là người ở đâu? Có muốn báo tin cho người nhà không? Hay là đợi chồng tôi về, tôi bảo anh ấy đưa cậu đến trạm cứu trợ Omega nhé?"

"Không cần đâu ạ, cảm ơn chị. Ngày mai em sẽ đi tìm việc, không cần đến trạm cứu trợ đâu."

Cô ấy gật đầu, hào phóng cho cậu mượn cái ghế xếp của nhà mình, ôm cho cậu một cái chăn bông, bảo cậu ngủ lại trong quán.

"Tôi thấy cậu cũng chỉ là gặp khó khăn nhất thời thôi. Cậu trông sáng sủa thế này, tìm việc chắc cũng dễ, cứ ngủ tạm một đêm đi, mai rồi tính."

Đã ba giờ sáng, trong quán bật sưởi rất ấm nhưng không còn khách nào. Trình Lập trùm chăn ngủ say sưa. Sáng sớm hôm sau, nghe thấy tiếng chào khách trong quán, cậu vội vàng dậy, thu dọn đồ trên ghế xếp rồi giúp đỡ làm việc.

Trình Lập tay chân nhanh nhẹn, lại tranh làm việc, ông chủ hút thuốc đánh giá cậu. Bà chủ vỗ đầu chồng, nói: "Em thấy cậu ấy cũng được đấy chứ, hay là giữ lại làm việc nhé?" 

Cậu nhân viên làm thuê trước đó vừa ham ăn vừa lười làm, mới bị đuổi việc không lâu.

"Ừ." Ông chủ cũng là người làm ăn chân chất, tuyển người coi trọng nhất là sự thật thà. Trình Lập vốn dĩ chỉ muốn báo đáp ơn thu nhận đêm qua, làm việc cả buổi sáng, vừa dọn dẹp xong một cái bàn thì bà chủ gọi cậu vào bếp, đưa cho một phần bữa sáng, bảo cậu vừa ăn vừa nghe cô ấy nói.

"Cậu tên gì? Có về nhà nữa không? Đủ tuổi thành niên chưa?"

Trình Lập chậm rãi nhai nuốt, đáp: "Em tên Trình Lập, em không về nhà, đã sắp hai mươi sáu tuổi rồi."

"Vậy cậu có muốn ở lại làm việc không? Một tháng ba nghìn, ăn ba bữa tại quán. Nếu không có chỗ ở thì buổi tối có thể ngủ ở gian phòng ngăn trong quán, có điều phải trực đêm, một tháng được nghỉ hai ngày."

"Thật không?" Trình Lập đương nhiên là đồng ý, biết ơn vô cùng mà nhận lời. Thời gian tiếp theo cậu làm việc rất chăm chỉ. Đến giờ cơm tối, bà chủ vừa đổi ca cho Trình Lập đi ăn cơm thì bên ngoài bỗng ầm ĩ.

"Cái thằng phục vụ ban nãy đâu rồi? Ví tiền của tao không thấy đâu, có phải nó lấy rồi không?"

Trong quán chỉ có một mình Trình Lập là nhân viên phục vụ, cậu mới ăn được nửa bát cơm đã no, vội vàng chạy ra xem. Một tên Alpha cao lớn ngang ngược chống nạnh đứng đó, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta sợ hãi, cảm giác như hắn ta có thể đánh người bất cứ lúc nào. Ông chủ đi giao hàng rồi, trong quán chỉ có cậu và bà chủ.

Vừa thấy Trình Lập đi ra, tên đàn ông không buông tha mà túm lấy cổ áo cậu mắng: "Có phải mày lấy ví tiền của tao không?"

Trình Lập ban nãy có dọn bàn, cậu nhớ là không hề nhìn thấy ví tiền của hắn ta. Bà chủ không biết tình hình thế nào, chỉ muốn mau chóng cho êm chuyện, kéo tay áo Trình Lập: "Mau xin lỗi khách đi."

"Thưa anh đừng giận, có phải có hiểu lầm gì không. Tiểu Trình, mau xin lỗi đi."

"Xin lỗi anh, hay là thế này, để tôi đi kiểm tra camera giúp anh xem sao."

Tên đàn ông giơ nắm đấm lên đe dọa, gằn giọng mắng: "Ý mày là tao vu oan cho mày hả? Trong ví tao có năm trăm đồng, mày đền cho tao."

Bà chủ vội nói: "Thưa anh, nếu sự việc thực sự xảy ra ở quán chúng tôi, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Hay là báo cảnh sát đi ạ, đợi cảnh sát đến kiểm tra camera."

Tên đàn ông không chịu, đấm một phát xuống cái bàn bên cạnh, mặt bàn bằng kính thế mà vỡ tan tành, bà chủ sợ đến mức mặt mày tái nhợt. Trình Lập chỉ sợ mình đắc tội hắn ta chỗ nào, nhưng người ta đã tìm đến gây chuyện, cậu cũng chỉ đành chịu trận. Cậu kiên trì nói: "Thưa anh, tôi không lấy đồ của anh, chi bằng báo cảnh sát xử lý đi ạ."

"Hàn Lực, mày làm cái gì đấy?" Ông Tần thong thả đi vào. Trình Lập nhận ra đối phương, người Alpha vào phía sau là vệ sĩ của Lăng Tuần. Hàn Lực thu tay về, nói với ông Tần: "Anh Tần, ví em không thấy đâu, bên trong còn hơn năm trăm tệ, vừa rồi chỉ có thằng ranh này cứ lượn lờ quanh bàn, đúng là xui xẻo."

"Tôi không có lấy."

"Mày còn nói nữa à!" Hàn Lực lại đá vỡ một cái bàn. Bà chủ ôm ngực định báo cảnh sát, ông Tần nhàn nhạt nói: "Thôi khỏi, anh em của tôi chắc là nhớ nhầm rồi, đừng làm loạn nữa, đi thôi."

Hàn Lực miễn cưỡng đi ra ngoài, ông Tần liếc nhìn Trình Lập một cái rồi nói với bà chủ: "Chị à, thuê người cũng phải xem xét tình hình chứ. Người chị thuê đây là đối tượng bị cảnh sát hạn chế xuất cảnh đấy, chị nên hỏi kỹ xem cậu ta đã làm những gì."

Ông Tần kéo Hàn Lực đi rồi, ánh mắt bà chủ nhìn Trình Lập lập tức tràn đầy nghi hoặc. Nhưng cô ấy không hỏi câu nào, run run đi đến quầy thu ngân lấy hai trăm đồng đưa cho Trình Lập: "Cậu đi đi. Nghe giọng điệu vừa rồi thì hình như hai người đó có quen biết cậu. Quán tôi chỉ là quán nhỏ, không dây vào rắc rối được đâu."

Trình Lập cũng rất tự trách, cậu không nhận tiền mà cúi người chào bà chủ một cái thật sâu, thu dọn sạch sẽ mảnh kính vỡ trên sàn rồi cầm áo khoác rời khỏi tiệm ăn nhanh.

Công việc đang yên đang lành lại mất, Trình Lập rất suy sụp. Cậu không biết liệu Lăng Tuần có cố ý hay không, hay đây chỉ đơn thuần là sự trùng hợp.

Thấy trời sắp tối, cậu đành lang thang quanh đó. Nghĩ ngợi hồi lâu, cậu thấy trạm cứu trợ có lẽ là một giải pháp khả thi. Cậu mượn điện thoại của người qua đường tra số trạm cứu trợ rồi gọi tới. Nhân viên trực tổng đài yêu cầu cậu đọc số căn cước công dân, sau khi xác minh xong sẽ cử người đến đón.

"Rất xin lỗi thưa anh, hiện tại anh đang có vụ án chưa xử lý tại đồn cảnh sát. Theo quy định có liên quan, chúng tôi không thể sắp xếp cho anh vào trạm cứu trợ được."

Trạm cứu trợ đều có quy định, tuyệt đối không được tiếp nhận người có tiền án tiền sự. Nếu đưa kẻ xấu vào đó thì quả thực sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt.

Người cho mượn điện thoại nghe loáng thoáng âm thanh lọt ra ngoài, biết cậu đang dính dáng đến vụ án, ánh mắt nhìn cậu lập tức thay đổi. Trình Lập vội vàng trả lại điện thoại rồi cúi gằm mặt bỏ đi.

Có lẽ lại phải lưu lạc đầu đường xó chợ rồi. Đi suốt một chặng đường, giày của Trình Lập đã ướt sũng, biết phải làm sao bây giờ?

Chẳng biết từ lúc nào cậu đã đi đến gần quảng trường Thịnh Minh. Trên quảng trường rất ít người, Trình Lập ngẩn ngơ đứng giữa trung tâm, nhìn thông báo trên màn hình điện tử mới phát hiện hóa ra chỉ còn năm ngày nữa là hết năm. Cậu không có sinh nhật, thường chỉ tính tuổi khi qua một năm mới. Cậu sắp hai mươi sáu tuổi rồi, vậy mà sống một cuộc đời thật sự quá thất bại.

Để tránh cho bản thân bị chết cóng, Trình Lập cứ đi lại không ngừng trên quảng trường. Vốn dĩ cậu đã muốn chết, nhưng đêm qua cậu mơ thấy thầy Hoàng, chắc hẳn ông sẽ mong cậu sống thật tốt. Cậu nghĩ, chỉ cần còn sống, có lẽ vẫn còn hy vọng.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, công nhân vệ sinh đã bắt đầu ra quét tuyết, Trình Lập vẫn còn đi lại trên quảng trường. Tuyết trắng phủ đầy người, áo khoác bên ngoài cũng đã ướt đẫm từ lâu. 

Khó khăn lắm mới ráng được đến khi trời sáng, mặt trời ló dạng, Trình Lập hà hơi vào tay, tay cậu bị xước rồi, vừa đau vừa ngứa, sưng phù lên một mảng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương