Dịch Liễm tìm Dịch Toại trước, vừa gặp mặt đã thẩm vấn: “Em lại dính líu đến Trình Lập rồi à?”
Dịch Toại ngạc nhiên trước sự nhạy bén của anh họ, lập tức thừa nhận: “Em đã cứu Trình Lập. Anh à, bảo vệ cậu ấy là việc em bắt buộc phải làm.”
“Cậu ta mà cũng biết ngại à?” Dịch Liễm mỉa mai châm chọc: “Loại Omega đó đầy đường, có phải em thương hại cậu ta không? Anh thấy em đúng là người tốt hay lo chuyện bao đồng. Lăng Tuần đang điều tra hành tung của em đấy, vì một món hàng kém chất lượng thì không đáng. Mau nói cho anh biết người đang ở đâu, anh tống cổ cậu ta đi.”
Dịch Toại đập bàn phản đối ngay: “Không được! Anh à, Lăng Tuần sắp kết hôn rồi, anh ta tìm Trình Lập rõ ràng là ức hiếp người quá đáng. Em không thể trơ mắt nhìn người mình thích chịu tổn thương được.”
Dịch Liễm im lặng một lúc, anh ta hiểu rõ em họ mình, là một người quá tốt bụng, việc gì đã khẳng định thì sẽ không thay đổi. Huống hồ, cái chết của Đông Phương Tiểu Dã đã gây ra tổn thương quá lớn cho anh ấy, bao nhiêu năm rồi mới ưng ý một người, sao có thể dễ dàng buông tay. Nhưng vì một Omega cấp thấp mà trở mặt với Lăng gia thì thật sự không đáng.
“Dịch Toại, em ba mươi tuổi rồi, không thể ngày nào cũng sống theo chủ nghĩa lý tưởng được. Em có thật sự hiểu Trình Lập không? Cậu ta dối trá thành tính, không phải loại Omega thuần lương gì đâu. Lần trước anh và Kỳ Liên Ngọc xem mắt, chính là cậu ta mạo danh Kỳ Liên Ngọc đến đấy. Nói thật lòng, anh chướng mắt cậu ta.”
“Chuyện này em biết rồi.” Dịch Toại không muốn dây dưa chuyện quá khứ, cố chấp nói với Dịch Liễm: “Anh, em sẽ không bỏ mặc cậu ấy.”
“Vậy cậu ta có thích em không?” Dịch Liễm khoanh tay, ác ý phỏng đoán: “Cậu ta nợ Lăng Tuần không ít tiền, chẳng khác gì mấy kẻ trong hội quán đâu. Theo anh thấy, cậu ta cũng chỉ tham tiền của em thôi, hơn nữa cậu ta là người của Lăng Tuần, chưa biết chừng đã bị đánh dấu rồi, em không thấy ghê tởm sao?”
Sắc mặt Dịch Toại trắng bệch, sau đó nhíu mày nghiêm túc nói với Dịch Liễm: “Anh, nếu anh giữ thái độ này, em sẵn sàng cắt đứt quan hệ với Dịch gia. Mọi người không cần trở mặt với Lăng gia, mình em bảo vệ cậu ấy là được.”
Nói xong anh ấy bỏ đi, Dịch Liễm đứng phía sau lẳng lặng nhìn theo. Vài giây sau, chiếc bàn gỗ tử đàn nặng mấy trăm cân trước mặt bị anh ta tung cước đá lật tung.
Dịch Toại rời khỏi nhà anh họ, không dám chậm trễ, cẩn thận quay về trang viên. Dịch Liễm sẽ không giúp anh ấy, Trình Lập tiếp tục ở lại nhà anh họ sẽ không an toàn.
Về đến nơi, Trình Lập vừa nấu cơm xong, Dịch Toại mệt mỏi nói với cậu: “Trình Lập, chỗ này không an toàn nữa, chúng ta chuyển đi trước đi.”
Trình Lập lập tức căng thẳng, lo sợ Lăng Tuần đã tìm tới, vội nói: “Lăng Tuần tìm thấy rồi phải không? Xin lỗi, Dịch Toại, anh đi trước đi. Đợi cậu ấy tìm được tôi, tôi sẽ nói là tự chạy đến đây, tôi sẽ báo cảnh sát, ít nhất cũng kéo dài được chút thời gian.”
“Không phải.” Dịch Toại cảm thấy hơi tổn thương, lúc nào Trình Lập cũng sợ liên lụy đến anh ấy, chẳng có ý định muốn dựa dẫm vào anh ấy.
“Tâm trạng anh không tốt sao?”
Dịch Toại mỉm cười, không muốn để cậu lo lắng: "Anh họ tìm tôi rồi, nhưng không sao đâu, chúng ta chỉ cần đổi chỗ ở khác là được."
Trình Lập đã suy nghĩ rất lâu, cậu cúi đầu, lí nhí nói: "Tôi cứ trốn ở chỗ anh mãi cũng không phải là phương pháp lâu dài. Tôi nên tự đi thôi, tôi chỉ nợ tiền cậu ấy, cùng lắm thì tôi đi tù, chứ sẽ không đi theo cậu ấy nữa."
Dịch Toại hiểu rõ bản chất của Lăng Tuần, hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Trình Lập. Nếu thật sự chỉ là chuyện tiền bạc thì anh ấy đã sớm trả giúp Trình Lập rồi. Nhưng nhìn vào động tĩnh tìm người của Lăng Tuần, e là trong lòng hắn có Trình Lập.
Dịch Toại ôm vai cậu, an ủi nói: "Tôi đã hứa sẽ bảo vệ cậu thì nhất định sẽ làm được. Thật ra tôi đã sớm thu thập chứng cứ, chuẩn bị giúp cậu khởi kiện anh ta. Những việc anh ta làm đã chạm đến phạm vi cố ý gây thương tích hoặc cưỡng bức rồi."
Trình Lập chột dạ, là cậu tự nguyện dùng thân xác để gán nợ. Chuyện này... Nếu thật sự phải khởi kiện, trong lòng cậu cảm thấy rất áy náy, dù sao tiền của Lăng Tuần cũng thực sự giúp cậu vượt qua khó khăn, cậu là người đuối lý.
Dịch Toại muốn dùng những lời này để thăm dò thái độ của Trình Lập. Chỉ tiếc là biểu cảm của Trình Lập quá rõ ràng, cậu không muốn kiện, Dịch Toại thoáng chút tổn thương. Anh họ anh ấy nói nhiều lời nhảm nhí như vậy, có lẽ có một câu trong đó là thật, đó là Trình Lập không thích anh ấy.
"Cậu không muốn kiện cũng không sao, không trêu vào được thì chúng ta trốn. Hồi đại học tôi từng đi dạy tình nguyện trên vùng núi, vẫn luôn tài trợ cho các trường học ở đó. Lát nữa tôi gọi điện cho cha mẹ trước, sau đó tôi đưa cậu đến đó ở một thời gian, chúng ta tự lái xe đi sẽ an toàn hơn."
Sống mũi Trình Lập cay xè, nghẹn ngào khóc không thành tiếng: "Xin lỗi, tôi không xứng đáng."
Dịch Toại rất muốn ôm cậu nhưng chỉ lịch sự ôm nhẹ vai cậu, vỗ về tấm lưng, anh ấy không muốn nghe thấy những lời như vậy nữa, trịnh trọng nói với Trình Lập: "Tôi thích cậu, thì là xứng đáng."
Không nỡ lãng phí cơm canh Trình Lập vất vả làm, Dịch Toại kéo Trình Lập cùng ăn hết, sau đó đưa cậu đi thu dọn đồ đạc. Hai người cũng chẳng có hành lý gì nhiều, mỗi người hai bộ quần áo dày, cộng thêm tiền mặt và giấy tờ Dịch Toại chuẩn bị sẵn, cũng chỉ gom được một cái ba lô.
Dịch Toại đeo ba lô ra gara lấy xe, bảo Trình Lập đợi ở cổng chính.
Trình Lập ngoan ngoãn gật đầu đi ra, ở cổng có tổng cộng ba con đường, một là đường lúc đi vào, hai đường kia là đường nhỏ. Trình Lập vẫn sợ làm lỡ dở Dịch Toại. Cậu không có điện thoại, do dự một lát rồi để lại lá thư từ biệt đã chuẩn bị từ trước ở cổng, sau đó đi trước. Cậu rẽ vào một con đường nhỏ, cây cối bên đường mọc um tùm, ô tô không thể đi qua được.
Không biết đường, Trình Lập đi một đoạn thì thấy phía xa có những tòa nhà cao tầng. Trong người cậu vẫn giữ số tiền kiếm được do chép tài liệu cho thầy Diệp, cậu có thể đi bắt xe. Trước đó, cậu phải đi bộ đến nơi có bến xe đường ngắn không cần đăng ký thông tin cá nhân. Để tránh bị Lăng Tuần phát hiện, suốt dọc đường cậu đi rất cẩn thận.
Không biết đã qua bao lâu, con đường nhỏ kết thúc, rẽ vào đường lớn. Trên đường có vài chiếc xe hơi chạy qua, Trình Lập đi mệt thì ngồi nghỉ dưới gốc cây, tránh để người ta nhìn thấy. Cậu cứ đi rồi nghỉ cho đến khi mặt trời lặn, cuối cùng cũng thấy có người chạy xe ba gác. Trình Lập hỏi giá rồi đi đến bến xe ngoại ô Thủ Đô.
Cậu cũng sợ giống như lần trước vừa lên xe đã bị Lăng Tuần phát hiện, nên cẩn thận chọn đi xe đường ngắn đến bến phà Thủ Đô trước, cậu nghe nói một số tàu cá tư nhân sẽ chở khách đi cùng. Đến bến tàu, không đi theo đường chính ngạch, Trình Lập tìm mua một tấm vé tàu cá, lên tàu với thân phận thợ phụ. Khi đi qua đảo Lâm Hòa, ông chủ thả cậu xuống đảo, đảo Lâm Hòa và thành phố Yến Tuy bên cạnh có một cây cầu vượt biển nối ngang, có thể đến bằng cách ngồi xe đường ngắn hoặc phà.
Khi Trình Lập lên xe, cuối cùng dây thần kinh căng thẳng cũng được thả lỏng. Cậu thuận lợi đến được thành phố Yến Tuy, vừa xuống xe, Trình Lập bèn đến mượn điện thoại ông chủ cửa hàng. Cậu đã thuộc nằm lòng số điện thoại của Dịch Toại, cậu muốn báo bình an cho anh ấy.
Chỉ chốc lát sau, điện thoại kết nối, giọng Dịch Toại vẫn ôn hòa như cũ: "A lô, xin chào, ai đấy?"
Trình Lập nói: "Dịch Toại, là tôi, Trình Lập đây. Xin lỗi vì đã đi mà không chào tạm biệt anh. Cảm ơn anh, hiện giờ tôi rất an toàn, đã rời khỏi Thủ Đô rồi."